Momo-chan's House

Momo-chan's House Nhận order mỹ phẩm Hàn Quốc, quần áo

W.Dressroom NY 55 Grape Sherbet - Ly sherbet nho trắng thơm mát cho một sáng chủ nhật đầy nắng.Mình là người có niềm yêu...
07/10/2018

W.Dressroom NY 55 Grape Sherbet - Ly sherbet nho trắng thơm mát cho một sáng chủ nhật đầy nắng.
Mình là người có niềm yêu thích bất tận với body mist, cơ bản là vì mùi luôn nhẹ, không bao giờ quá gắt, hương trong body mist tuy đơn giản nhưng có nét rất riêng, rất dễ chịu. Những ngày trời Sài Gòn nắng nóng, việc xịt nước hoa luôn trăn trở vì sợ không hợp hay sợ bị nồng quá thì nên chọn một chai body mist, sẽ không làm ai thất vọng cả.
Bạn số 55 này của W.Dressroom NY là ví dụ điển hình. Rất mát, tươi trẻ, như một ly kem nho mix với vỏ chanh nhấn nhá nhẹ một chút nồng đượm như phảng phất của rượu vang trắng, càng về sau hương thơm ngọt nhẹ như một viên kẹo nho hồi bé mình hay ăn vậy.
Mở đầu làn hương với top notes là Cam và Chanh xanh. Hương đầu mát như một ly sorbet vỏ chanh xanh vậy. Tiếp nối rất nhanh là mùi nho trắng cùng với một xíu mùi hoa hồng. Cảm tưởng như mùi của một ly rượu vang trắng. Cuối cùng là một mùi cực quen thuộc với mình, đó là xạ hương (Musk) pha với tý ngọt ngào của mùi berry. Ba tầng hương cho mình ba cảm giác rất thú vị, vừa quen mà vừa lạ, yêu lắm luôn.
Độ lưu hương trên da thì mình thấy được tầm 4 giờ, còn độ lưu mùi trên quần áo thì rất lâu, hôm ấy đi chơi mình có xịt vào áo thì về treo lên, qua hai hôm lấy đi giặt thì mùi vẫn còn lưu lại nhé, rất rõ rệt là đằng khác.
Hai mùi mình nhận ra rõ rệt nhất trong chai này chính là mùi nho trắng và xạ hương, hai mùi này cực giống với mùi trong bộ mùi T100 của hiệp hội Scentone mình được học trước đó, mới ngửi vào là nhận ra liền luôn hehe.
Nhờ được tặng bạn này nên mình đã có nhớ tốt hơn về hai note mùi đó khi đi thi VAC2018 vừa qua. Hỳ hỳ gửi đến người bạn tặng mình một cái ôm nè ^^
Về packing thì mình thấy khá là đơn giản, chai nhựa cứng chắc chắn, khá là ổn so với một chai body mist ha.
Đánh giá của mình thì được 4/5 điểm
Mình sẽ canh sale để mua thêm vài mùi mà mình thích, mình để ý có thấy mùi đào và lựu khá thú vị đấy.
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ Momo


Khuya rồi, hổng muốn viết mấy dòng đầy tâm sự đâu nhưng lòng thì chất chứa nhiều quá, đành phải viết ra thôi.Sài Gòn dạo...
09/09/2018

Khuya rồi, hổng muốn viết mấy dòng đầy tâm sự đâu nhưng lòng thì chất chứa nhiều quá, đành phải viết ra thôi.
Sài Gòn dạo này trời cứ mưa mưa lạnh lạnh, lòng lại nhớ nhà kinh khủng. Nhớ nhất là mấy món ăn mẹ nấu mặc dù dạo này đang cố gò ép bản thân vào một chế độ ăn không nêm nếm gì nhiều ngoài muối với tiêu để tìm ra hương vị nguyên bản của đồ ăn. Thế nhưng, lòng lại nhớ đồ ăn mà mẹ nấu đến lạ lùng. Phải chăng, trong tiềm thức luôn luôn hướng về một hương vị hoài niệm quá khứ.
Mùa mưa lạnh lạnh vùng cao nguyên ăn cái gì cũng thấy ngon đến lạ, nhất là mấy món ăn đậm đà kiểu miền Trung, có cay của tiêu và ớt, có đậm đà của nước mắm, có màu nâu nhẹ nhẹ của nước đường thắng lên. Tôi vẫn nhớ mãi món cá lòng tong kho của mẹ, trong cái nồi đất nho nhỏ đủ màu sắc và hương thơm. Màu cá kho xém cạnh nâu óng ả thơm phức mùi hành tiêu cùng mùi nước mắm, xen xen màu đỏ hồng của tép và đỏ đỏ của những lát ớt. Tưởng tượng xem, một buổi chiều học về, người ướt vì dầm mưa, bỗng có hương vị nóng ấm xoá đi cái giá lạnh toả ra từ nhà bếp, thật sự không cưỡng lại được liền lập tức chạy vội vào phòng thay đồ, lau tóc cho thật lẹ để mà cùng cả nhà ăn cơm. Giờ đây hình ảnh đó chỉ còn là hoài niệm.
Lâu lắm rồi, cả nhà tôi chưa có một bữa ăn trọn vẹn, tôi đi học xa, anh trai đi làm bận, căn nhà nhỏ nhỏ nơi góc phố ấy cũng đã không còn, gia đình chuyển về một nơi rộng hơn nhưng trống trải hơn rồi. Bỗng nhớ lại một hình ảnh nhỏ bé được cất sâu vào trong góc ký ức, lòng bỗng buồn lắm, mắt thì rưng rưng. Đã lâu lắm, rất lâu rồi tôi chưa được ăn lại món ăn ấy, tôi chưa được sống lại khung cảnh ấy một lần nào nữa. Thật sự rất nhớ nhà, rất nhớ cái mùa mưa, nhớ cái nồi cá kho nhỏ bé, nhớ một hương vị hoài niệm.
------------------------------------- Sài Gòn, 11h05, 09/09/2018.

Cũng bắt đầu muộn muộn rồi, mình sẽ lảm nhảm về đồ ăn hì hì.Hôm nay chợt nhớ ra cũng cuối tháng 8 rồi, chuẩn bị mùa hồng...
26/08/2018

Cũng bắt đầu muộn muộn rồi, mình sẽ lảm nhảm về đồ ăn hì hì.
Hôm nay chợt nhớ ra cũng cuối tháng 8 rồi, chuẩn bị mùa hồng ở Đà Lạt, tầm khoảng giữa đến cuối tháng 9 là sẽ có hồng ăn.
Với mình, loại quả biểu trưng cho mùa thù chính là quả hông, đặc biệt là quả hồng sấy (còn gọi là hồng treo). Loại hồng này được nông dân vùng Cầu Đất, Trạm Hành ở Đà Lạt làm rất nhiều theo công nghệ của Nhật Bản. Mùa hồng các bạn lên vùng đấy sẽ thấy cây hồng rất đẹp, lủng lẳng quả, trông yêu lắm.
Năm nào mình cũng mua kha khá hồng treo về để trữ cho dịp Tết cũng như để dùng kèm khi uống trà. Hồng treo không hề ngọt gắt vì vốn dĩ nó không ướp với đường, vị ngọt tự nhiên thanh nhẹ, mùi thơm rất dễ chịu, cực kì hợp để dùng với uống trà.
Tưởng tượng tiết trời se lạnh vào cuối năm, ngồi trong phòng ăn một miếng hồng treo mềm mềm, ngọt ngọt, uống tách trà thanh thanh, cảm giác rất là tuyệt.
Tầm tháng 10 đến tháng 1 thì tiết trời ở Bảo Lộc - nơi gia đình mình sinh sống rất là đẹp, không có mưa, lạnh lạnh nhưng không lạnh gắt, cái lạnh rất dễ chịu, làm dịu mát được cả tâm hồn. Nếu có dịp, hãy ghé Bảo Lộc một lần nhé, mình nghĩ các bạn sẽ thích thành phố nhỏ bé đó thôi.
Đêm yên - Sài Gòn
p/s: ảnh về sản xuất hồng treo, mong một ngày mọi người được tham quan

Duyên!!!Với mình - một người vô thần nhưng mình vẫn rất tin vào một cái gì đó có tên là duyên.Công việc, nhà cửa, bạn bè...
25/08/2018

Duyên!!!
Với mình - một người vô thần nhưng mình vẫn rất tin vào một cái gì đó có tên là duyên.
Công việc, nhà cửa, bạn bè hay người thương cũng có sự góp mặt phần nào của cái duyên, giống như câu nói "có duyên mới gặp". Dạo gần dây, có những việc đến với mình khá bất ngờ, tích cực có, tiêu cực cũng có, thay vì ngồi oán trách hay suy nghĩ vì sao nó đến với mình thì mình sẽ cố nhẹ lòng và nói rằng thôi thì cái duyên nó đến vậy thì mình chấp nhận thôi. Mình cũng sống với cái tư tưởng này khá lâu rồi, nên mình cũng thoải mái với mọi sự việc. Biết trước tương lai cũng là điều mà nhiều người mong muốn nhưng với mình thì không, mình muốn đón nhận mọi thứ đến với mình như một món quà, dù có thích món quà đó hay không thì vẫn phải nhận, cảm giác như vậy sẽ nhẹ lòng hơn là việc biết trước tương lai, không biết có đúng không nhưng nếu tích cực thì dễ chủ quan, tiêu cực thì khó chịu, bồn chồn, lo âu. Chi bằng vậy thì chúng ta cứ nhẹ nhàng sống vì hôm nay thật hạnh phúc và ngày mai sẽ là một món quà bí ẩn.
Những ngày qua, mình cảm thấy lo âu vì một cái duyên lạ đến với mình, nó làm mình vui vẻ hơn, yêu đời hơn, xong tự mình lo âu là nếu điều đó biến mất thì liệu mình có buồn không hay mình có đau khổ hoặc là có quay về trạng thái trầm uất ngày trước không. Mình thấy mình suy nghĩ rất nhiều, mình không thể ngưng việc suy nghĩ này lại được vì cái vô hạn của một con người là suy nghĩ. Nhưng, những suy nghĩ của mình liệu sẽ giải quyết được gì, chả giải quyết gì được. Nhẹ nhàng tâm hồn hơn, mình cảm thấy thôi thì tới đâu hay tới đó. Duyên đến duyên đi là chuyện bình thường, âu cũng là một sự sắp đặt gì đó. Vũ trụ bao la, Trái Đất rộng lớn, gặp nhau giữa hàng tỷ người là một điều may mắn, bên nhau được dài lâu là một điều gì đó rất tuyệt, nhưng nếu không bên nhau lâu thì cũng không việc gì phải buồn vì mỗi người có một cuộc sống riêng, không thể ép buộc bên nhau nữa thôi.
Hai tháng qua, rất cảm ơn vì đã làm mình vui vẻ, cho mình biết thêm nhiều thứ, cho mình hiểu được cuộc sống ở một đất nước khác nó thú vị ra sao, đôi khi cực nhọc đến nhường nào và làm tớ thấy yêu đời hơn rất nhiều. Sự xuất hiện của cậu không hẳn là quá quan trọng cho cuộc sống của tớ, nhưng nó đã tạo cho tớ một thói quen mới, một thói quen trong đó có cậu. Nhưng không sao, giờ đây tớ đã chuẩn bị tâm lý cho ngày rời xa rồi, nên tớ sẽ ổn thôi. Hôm nay là ngày cuối cùng nhỉ, tớ vẫn không buồn, không hề buồn đâu. Tạm biệt cậu, mùa hạ của tớ.
さよならの夏

Hôm nay đọc được post của anh Trần Quang Đại, ưng ý nhất đoạn này:"Chúng ta không thể đòi hỏi một ai đó lúc nào cũng ở c...
17/08/2018

Hôm nay đọc được post của anh Trần Quang Đại, ưng ý nhất đoạn này:
"Chúng ta không thể đòi hỏi một ai đó lúc nào cũng ở cạnh mình. Tình yêu hiện đại, vốn không có nghĩa là khoá chặt bầu trời của nhau, là hãy vì nhau mà cố gắng từng ngày. Bởi sau một ngày làm việc mệt mỏi, sóng gió ngoài kia đã quá đủ rồi, người ta chỉ mong cầu một tình yêu bình dị, gặp mặt nhau, uống một tách trà thơm, kể nhau nghe những điều vụn vặt đáng yêu trong cuộc sống. Chẳng cần quá nhiều thứ mong cầu xa xôi, cũng không cần quá nhiều lời hứa hẹn viển vông, cuộc sống tĩnh lặng, vô cùng bình thường; nhưng êm đềm và hạnh phúc. Sẽ rất hạnh phúc."
Trước giờ luôn thấy bản thân mơ mộng, yêu cũng mơ mộng, chả thực tế tẹo nào. Nhưng dạo gần đây, mình bắt đầu biết sống thực tế hơn. Mình bắt đầu muốn sống vì một tình yêu đơn giản, không hoa mỹ để làm gì, chỉ cần người mình yêu đem lại cho mình cảm giác an tâm, nhẹ nhõm là mình cảm thấy rất là vui. Tuy vẫn đang trong tình trạng chưa yêu ai mà hổng có ai yêu, nhưng vì mình là Song Ngư mơ mộng, lâu lâu vẫn thích ngồi tưởng tượng ra một ngày tháng yên bình bên người mình yêu, sau những bộn bề cuộc sống, cùng người thưởng trà, kể cho nhau nghe những việc xung quanh cuộc sống, công việc. Cuối tuần có thể cùng nhau đi đâu đó, hay chỉ đơn giản là nấu ăn, làm bánh... Cãi vả chắc chắn sẽ có đó, nhưng rồi cũng làm hoà được, một cuộc sống nhẹ nhàng thế thôi....
Đêm mưa lạnh lẽo tại cao nguyên - Một đêm buồn

Hôm nay là Thất tịch, mọi người đã làm gì nhỉ?Mình thì đang ngồi uống trà và ngắm mưa nè. Năm nay tại thành phố Bảo Lộc ...
17/08/2018

Hôm nay là Thất tịch, mọi người đã làm gì nhỉ?
Mình thì đang ngồi uống trà và ngắm mưa nè. Năm nay tại thành phố Bảo Lộc - nơi gia đình mình đang sinh sống mưa nhiều lắm, hai tháng qua mưa hòai à, khá là tẻ nhạt, nhưng mà mình yêu thành phố nhỏ này lắm. Nếu có dịp các bạn hãy đến đây một lần nghen. Sẽ càng vui hơn nếu các bạn đến nhà mình, cùng mình uống trà.

Tối hôm qua, trong một phút ngẫu hứng, mình có viết câu chuyện này trên trang Truyện Tranh Nhảm Nhí, nay share về trang ...
16/08/2018

Tối hôm qua, trong một phút ngẫu hứng, mình có viết câu chuyện này trên trang Truyện Tranh Nhảm Nhí, nay share về trang để lâu lâu đọc lại được. Truyện khá dài, mong mọi người đọc hết. Momo cảm ơn nhiều ^^.
"Sally chết thật rồi, Sally bị bọn họ bắt và giết rồi."
Ba ngày nay, Jenny cứ ngồi lầm bầm hai câu đấy kể từ hôm Sally bị bọn họ bắt đi. Ngôi làng đó bị nguyền vì đã lỡ giết chết linh thần của biển, hai năm qua cả một làng chài lớn nhưng không ai bắt được một con cá dù chỉ là một con cá cơm bé xíu. Hình ảnh ngôi làng u ám, ảm đạm, những người đàn ông khuôn mặt nửa tỉnh nửa mê trong mùi men rượu, sự cáu gắt của những người phụ nữ, ánh mắt đờ đẫn và cơ thể gầy tong teo của lũ trẻ. Không ai nghĩ rằng ngôi làng này sẽ có ngày hôm nay, nó khác hẳn với hình ảnh cách đây hơn hai năm, ai nấy cũng tươi tắn, nắng ấm chan hòa, những mẻ cá tươi, lũ trẻ nô đùa trên bãi biển. Ai cũng nhớ rất rõ ngày hôm đó, chuyến tàu đánh cá về sớm hơn bình thường, họ đem về một con cá rất lớn, rất đẹp - một chiến lợi phẩm lớn nhất của cả làng. Con cá được xẻ thịt chia cho cả làng, họ ăn mừng ba ngày ba đêm cho chiến lợi phẩm. Và sau đó chuỗi ác mộng bắt đầu.
Đầu tiên là hơn một nửa số thuyền bị đánh chìm sau hai ngày ra khơi, tiếp đến là cơn bão cực lớn đánh sập nhà cửa, dịch bệnh nối tiếp, thực phẩm không còn. Vỏn vẹn hai năm ngôi làng không còn gì cả, bầu không khí ảm đạm thê lương bao trùm.
Sally và Jenny bị mất cha trong đợt đắm tàu, mẹ của hai cô bé thì chết trong đợt dịch bệnh hoành hành. Hai chị em sống sót qua được những tai ương của ngôi làng nhưng bé Jen vẫn rất yếu sau di chứng của đợt dịch, Sally luôn cố gắng chăm sóc cho em mình mỗi ngày, sức khỏe của cô bé em dần hồi phục.
Cho đến một ngày, trưởng làng như người mất trí, ông ta bảo rằng làng bị như thế do trong làng có phù thủy ếm bùa hãm hại, ông đổ tội cho Sally đáng thương, ông cho rằng việc Sally còn sống sót là quá thần kì vì mẹ bị nhiễm bệnh nhưng chỉ có bé Jen lây nhưng Sally thì không. Cả ngôi làng mất trí đó ai cũng đồng tình với lão ta, mọi người quyết định sẽ giết chết Sally để hủy diệt bùa phép. Họ cùng nhau đến căn nhà nhỏ cuối làng, phá cửa xông vào và lôi Sally đi. Bé Jenny gào khóc gọi chị, mọi người cố gắng tách con bé đang ôm lấy chị mình và gào khóc. Hai chị em nỗ lực để chạy thoát nhưng không thể nào được. Sally bị lôi ra bờ biển, cô bị trói bằng xích, chân cột vào mỏ neo. Hình phạt của cả làng dành cho cô là bị nhấn chìm dưới biển. Bé Jen bị nhốt lại trong nhà, nhưng cô bé vẫn nghe văng vẳng âm thanh kêu gào của chị mình, tiếng kêu ngày một nhỏ dần rồi im lặng, chỉ còn tiếng sóng vỗ vào bờ. Sally bị giết thật rồi ư, tại sao chị lại bị giết, chị đã làm gì nên tội. Jen không khóc nữa, cô bé muốn giết hết cả làng này để báo thù cho chị. Ba ngày trôi qua kể từ hôm đó, con bé Jenny cứ ngồi trong góc nhà lẩm nhẩm, đầu nó chỉ hiện lên hịn ảnh hôm ấy, nó muốn giết hết cả làng để báo thù cho chị, nhưng nó phải làm sao?
Đêm hôm đó, một tiếng gõ cửa thật nhẹ, nó giật mình rồi hoảng sợ. Có khi nào bọn họ sẽ lại đến và giết nó không? Nhưng bọn chúng làm gì khẽ khàng thế? Con bé vội nhìn ra cửa, một âm thanh kéo nhè nhẹ, cánh cửa mở ra. Ô kìa, là Sally, là chị, chị vẫn chưa chết sao! Nhưng sao chị trông mờ nhạt quá, như một cái bóng vậy? "Cái bóng" tiến vào, không nói gì chỉ đưa cho nó một con dao rồi biến mất. Đêm đó, cùng với con dao mà Sally đưa, con bé Jenny đi trả thù cho chị.
Từng người trong làng mất tích dần, đầu tiên là lão trưởng làng, tiếp theo là những người đã lôi Sally đi. Mọi người bắt đầu nghi ngờ về sự báo thù của Sally cũng như nghi ngờ về con bé Jenny. Mọi người không còn thấy con bé trong làng, họ lùng sục khắp nơi nhưng không thấy con bé đâu. Không khí hoảng sợ bao trùm, cứ qua một đêm ngôi làng lại mất tích một số người. Những người còn lại hoảng loạn tột độ, họ điên loạn tìm kiếm con bé Jenny nhưng vẫn không ai thấy tung tích của con bé. Cho tới một ngày, ngôi làng không còn ai, làng chài đó thàng một vùng đất hoang.
Vụ việc ngôi làng chết này được lan truyền khắp nơi, những kẻ hiếu kì tìm đến. Họ tò mò với những câu chuyện về ngôi làng này và muốn khám phá ra chuyện gì đã xảy ra. Khi đến đây, họ run sợ trước bầu không khi chết chóc, duy chỉ một người dám đi vòng quanh làng, hắn ta nổi tiếng can đảm. Khi đến bờ biển, hắn thấy những dấu chân dẫn xuống biển nhưng không hề có dâu chân quay về. Tính tò mò trỗi dậy, hắn ta lặn xuống xem thử. Một cảnh tượng kinh hoàng, những dân làng mất tích bị cột chân vào mỏ neo, thả lửng lơ giữa biển, ở cổ có một vết cắt sâu. Xung quanh những cái xác là lũ cá đang cố gắng rỉa thịt. Cơn buồn nôn ập đến, đây là hình ảnh kinh tởm nhất từ trước giờ hắn được thấy. Hắn toan quay về bờ thì hắn thấy một con bé, thật kì lạ, con bé đi được dưới đáy biển, tay nó cầm dao, miệng lẩm nhẩm gì đó, nó đi quanh như đang đếm từng cái xác. Cuối cùng nó dừng lại ở cái xác một cô gái trẻ, ngồi cạnh mỏ neo, nở một nụ cười mãn nguyện.......

Chàng hề DannyTrong một thị trấn nọ, có một chàng hề tên là Dan, đó là một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp. Bố mẹ của Dan mất ...
16/08/2018

Chàng hề Danny
Trong một thị trấn nọ, có một chàng hề tên là Dan, đó là một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp. Bố mẹ của Dan mất sớm trong một vụ tai nạn, để lại cậu một mình sống trong căn biệt thự to lớn. Người nhận nuôi Dan là ông chú, ông ta bán dần bán mòn tài sản trong nhà để thoả chí nghiện ngập của mình, chỉ chừa lại cho thằng bé cháu đáng thương một phần tiền nho nhỏ cho sinh hoạt phí và tiền học tập. Ngày mà món đồ cuối cùng bị bán đi cũng trong đêm đó, người ta phát hiện ra xác ông chú đó trong căn biệt thự, hắn ta chết do sốc thuốc. Dan sống cô độc trong căn nhà to lớn đo, nhưng từ hôm đó, mọi người trong thị trấn bắt đầu thấy sự thay đổi của thằng bé. Từ một đứa u uất, trầm ngâm, nay nó cười nhiều hơn hẳn, quần áo nó mặc loè loẹt hơn, trông nó bắt đầu giống.... MỘT THẰNG HỀ.
Sự thay đổi đó làm nó bị lũ bạn bắt nạt nhiều hơn, bị đánh đập nhiều hơn, thế nhưng Dan vẫn như thế, vẫn cười tươi như chưa có gì xảy ra. Hằng ngày, thằng bé vẫn trang điểm cho khuôn mặt trắng xoá, vẽ miệng đỏ tới tận mang tai, gắn cục cao su đỏ ở mũi, mặc bộ đồ liền sặc sỡ, chân đi giày cao su gắn kèn, lâu lâu nó còn cầm thêm quả bóng bay. Hình ảnh của Dan dần mất trong tâm trí của mọi người ở thị trấn, mọi người chỉ gọi nó là thằng hề. Vì bị bắt nạt quá mức, Dan nghỉ học, công việc mới dành cho nó là làm thằng hề mua vui ở những bữa tiệc sinh nhật cho trẻ em tại cửa hàng fastfood trong thị trấn hoặc ai đó mời nó đến làm trò ở bữa tiệc tại gia. Lũ con nít trong thị trấn chọc ghẹo, bắt nạt Dan, chúng cười nhạo vẻ ngoài của nó, nhiều đứa còn ném đá, quăng rác vào người nó mỗi khi nó đi ngang công viên. Tuy bị bắt nạt như thế, Dan vẫn không hù doạ đám trẻ, nó vẫn chỉ biết cười và chấp nhận những hành động đó.
Nhà Wilson tổ chức tiệc mừng cho đứa con gái 5 tuổi, Dan được mời đến để thổi bóng bay, làm trò trong bữa tiệc. Đám nhóc ồn ào, đứa thì ném đồ đạc lung tung hết vào người Dan, có đứa thì khóc thét lên vì sợ hề. Một bữa tiệc ồn ào và lộn xộn. Duy chỉ có cô bé Diana, nhân vật chính của bữa tiệc là ngồi tĩnh lặng ăn bánh, không gào thét, không ồn ào, cô bé ngồi ăn bánh thản nhiên trước một đám nhóc hỗn loạn. Lách người qua đám đông, Dan thổi một trái bóng và làm hình con ngựa và đưa cho cô bé, con bé cười tươi nhận món quà và cảm ơn thật lễ phép. Quả là cô bé kì lạ.
- Anh uống nước ép trái cây hay là trà - một giọng nói nhẹ nhàng vang lên
Dan quay đầu lại, một cô gái xinh đẹp, với nụ cười thật tươi. Đó là Rosy, chị gái của bé Diana. Rosy là con nuôi của ông bà Wilson, ngày trước ông bà không có con được nên nhận Rosy về làm con nuôi, thế nhưng sau một thời gian dài chữa trị, ông bà nhà này có bé Diana, thế nhưng họ vẫn dành tình thương cho Rosy. Cô và Dan học khác lớp trong trường, Dan có nhớ đã gặp cô vài lần.
- Ừmm, nước ép trái cây, cảm... ơn cô - Dan đáp bằng giọng ấp úng.
- Đây, tự nhiên nhé - Rosy cười thật tươi và đưa cho cậu một ly nước ép táo.
Dan thầm nghĩ, hai chị em đó không ghét nó, không sợ hãi, không cười chê. Thật là lạ.
Sau bữa tiệc đó, Dan hay chạm mặt với hai chị em, lúc thì ở cửa hiệu, lúc thì ở công viên. Hai chị em lúc nào cũng cười thật tươi và vẫy tay chào Dan. Tự dạo ây, Dan vui hơn hẳn trong lòng, nó cảm thấy bớt trống trải trong lòng, lâu lâu nó còn hay ngồi lại nói chuyện với Rosy, được Diana ôm một cái ôm thật chặt, khác xa với thái độ cười chê hoặc gào thét của đám trẻ trong thị trấn. Cả ba làm bạn với nhau, lâu lâu ngoài giờ làm, Dan vẫn ra công viên gặp Rosy và Diana để cùng đi dạo hoặc cùng nhau đi picnic bên hồ. Một chiều nọ, khi cả ba ngồi lại trên ghế trong công viên, Danny quay qua hỏi Rosy:
- Cậu không ghét hay sợ hãi trước một thằng hề như tớ sao?
- Không, sao cậu lại hỏi thế! Tớ biết cậu mà, Dan. Cậu chỉ có sở thích như thế thôi, chả có gì hết, cậu bị bắt nạt, bị cười nhạo vì vẻ ngoài như một thằng hề thôi, nhưng cậu vẫn là một người tử tế mà. Tớ có thấy cậu cho lũ mèo hoang ăn ở công viên, cậu còn hay mang đồ ăn qua cho bà lão goá ở cuối phố. Cậu là một người tốt - Rosy vừa nói vừa nở một nụ cười thật tươi.
- Cảm ơn cậu, Rosy - Dan cười tươi, một nụ cười rất thật, không hề gượng gạo trên gương mặt hề của nó, gương mặt vốn dĩ như đang cười.
- Ros, con đang nói chuyện với ai thế - Một giọng nói vang lên. Là ba và mẹ, hôm nay họ cùng nhau đi dạo ở công viên - Con có biết mình đang nói chuyện với ai không hả? Sao con lại để em chơi với thằng hề này, lỡ có chuyện gì xảy ra với em con thì sao?
- Kìa mẹ, Dan là người tốt mà, cậu ấy không phải như mẹ nghĩ đâu - Rosy ấp úng đáp lại
- Đi về nhà ngay, mẹ cấm con dắt em đi chơi cùng loại người không ra người, quỷ không ra quỷ này - bà mẹ giận dữ, bà kéo con bé Diana và Rosy về.
Ông Wilson còn quay lại nói với Dan: "Tao cấm mày từ giờ trở đi bén mảng lại gần con gái tao"
Gương mặt tươi cười hồi nãy của Dan xìu xuống, không còn sự vui vẻ nữa rồi. Từ đó trở đi, Dan không còn thấy hai chị em nhà Wilson đi dạo nữa, thằng hề Danny lại cô độc.
Một chiều nọ, khi đang trong ca làm, Dan thấy xe cảnh sát rú còi ầm ĩ, rất đông xe chạy quanh thị trấn, ồn ào và náo nhiệt. Loa phát thanh thông báo rằng nhà Wilson đang tìm cô bé Diana, tan học khá lâu rồi nhưng không ai thấy con bé. Cả thị trấn cùng nhau đi tìm xem cô bé có đi lạc hay bị gì không. Bỗng nhiên, cảnh sát cùng với thị trưởng xộc vào quán, họ lôi Dan ra tra hỏi rằng có thấy con bé đâu không, họ yêu cầu lục soát nhà cậu vì nhà Wilson nghi ngờ cậu bắt cóc con bé. Dan đồng ý và cùng cảnh sát đi về nhà. Cảnh sát phong toả căn biệt thự u ám, bọn họ lục soát hết tất cả, nhưng không ai tìm thấy bất kì manh mối nào. Thế nhưng nhà Wilson không chấp nhận, họ cho rằng Dan đang giấu con bé ở đâu đó. Họ yêu cầu Thị trưởng phải nhốt Dan lại, rồi lùng sục toàn thị trấn để tìm cho ra con bé. Cả thị trấn cho rằng Dan đã bắt cóc con bé, cảnh sát tra hỏi, Dan bị bọn chúng đánh đập chỉ vì câu trả lời luôn là không biết. Họ nhốt Danny tội nghiệp xuống hầm, bỏ đói nguyên đêm. Rạng sáng hôm sau, mọi người tìm thấy xác cô bé Diana tội nghiệp ở dưới gầm cây cầu trong công viên. Cô bé có dấu hiệu xâm hại, bà Wilson ngất khi nghe tin này.Mọi người trong thị trấn bắt đầu đổ tội cho thằng hề, họ bảo nó biến thái, dám bắt cóc, cưỡng bức con bé. Phía cảnh sát bắt đầu điều tra về cái chết thương tâm của Diana.
Đêm đó, ông Wilson đến nhà Thị trưởng, ông đưa cho lão một vali tiền với mong muốn Thị trưởng phải tìm cách làm cho vụ việc thật nhanh và mọi tội lỗi phải để thằng hề Danny gánh chịu, ông rất ngứa mắt với thằng hề này. Lão Thị trưởng nở một nụ cười nham hiểm, lão đồng ý.
Khi ông quay về nhà, ông thấy vợ mình gục trên ghế sofa, Rosy đang ngồi bên chăm sóc mẹ.
- Tao nói rồi, ai cho mày để em tiếp xúc với cái thứ biến thái đó chứ. Giờ chúng ta đã mất con bé, mày vui chưa Ros – ông Wilson gào lên
- Cha, Dan không hề làm như thế, lúc Diana tan học là lúc đó Dan đang trong ca làm, sao cậu ấy có thể hãm hại con bé được. Phía cảnh sát đang còn điều tra mà.
Bốp, một cái tát trời giáng của ông Wilson lên Rosy, ông gào lên: “Có phải mày thông đồng với thằng điên đó để giết con bé không, con bé có lỗi gì mà chúng mày giết nó. Mày bênh nó sao, mày không buồn trước cái chết của em mày, có phải trước giờ mày ganh ghét với con bé, vì có nó nên mày mới không được hưởng tài sản của nhà Wilson nên mày mới thông đồng giết con bé để chiếm cái nhà này. Có khi nào mày sẽ cùng nó giết luôn tao và mẹ mày để chúng mày cùng hưởng tài sản của nhà Wilson không. Tao sẽ không cho mày toại nguyện đâu con khốn.”
Rosy nghẹn ngào trước những lời nói của người cha cô luôn tôn trọng, ông đã mất trí trước cái chết thương tâm của con bé.
- Nhốt nó lại, không cho nó ra khỏi căn nhà này, chờ kết quả của phía cảnh sát – bà Wilson thều thào. Giờ đây, ngay cả mẹ cũng không còn tin Rosy, mọi người đã mất trí hết rồi. Lão quản gia dắt cô lên phòng, họ khoá hết tất cả cửa, cho người canh chừng xung quanh. Tâm trí Rosy đã rất buồn trước cái chết bí ẩn của Diana, giờ đây như vụ vỡ trước những lời nói và hành động của gia đình. Đêm đó, cô bỗng nghe tiếng hai ông bà nói chuyện ở phòng bên. Cô nghe hết được những toan tính của họ, họ không muốn phía cảnh sát điều tra, thay vào đó đổ hết tội cho Danny rồi lão Thị trưởng sẽ tìm cách để Danny bị tử hình một cách nhanh nhất.Thật đáng kinh tởm, bố mẹ mà cô yêu quý sao lại hành xử như thế, sao họ lại muốn đổ tội cho Danny, cậu ấy đã làm gì họ, cậu ấy đã làm gì mà cả thị trấn ghét bỏ và nghĩ cậu là người xấu kia chứ, phải chăng là vẻ ngoài thằng hề đó. Họ mới là những người xấu. Rosy muốn bỏ trốn, Rosy muốn cứu Danny tội nghiệp. Cô tìm cách phá khoá cửa sổ sau đó xé khăn và màn cửa làm dây để leo xuống sân. Trong đêm tối, cô chạy thoát khỏi căn nhà đó, cô chạy về phía căn biệt thự - nơi Danny bị nhốt. Rosy leo qua hàng rào, ngôi nhà nhiều bụi rậm nên không ai biết cô đột nhập vào. Ngôi nhà bị vỡ nát hết cửa sổ do bọ trẻ nghịch ngợm chọi đá vào quả may mắn cho cô, bên trong không có ai, cô chạy đi tìm Dan. Phát hiện ra Dan đang bị nhốt dưới hầm, cô mở cửa và cởi trói cho Danny tội nghiệp. Cô kể cho cậu nghe về toan tính của ông bà Wilson cùng với lão thị trưởng, cả hai quyết định sẽ bỏ trốn khỏi thị trấn trước khi mặt trời mọc. Cả hai lẻn vào garage, leo lên xe và bỏ trốn. Cảnh sát đuổi theo, nhưng may mắn thay Rosy và Danny đã kịp chạy thoát khỏi họ. Rosy mệt lả người chợt thiếp đi thì thấy xe chậm dần, rồi dừng hẳn. Cảnh sát đã bắt được cả hai rồi ư, hay xe hết nhiên liệu, cô lạnh hết cả người, vội nhìn qua liền không thấy Dan đâu. Rosy hoang mang, đây là đâu, và Dan đâu rồi. Bình tĩnh lại, cô thấy xe mình đang đỗ trên khu đồi phía bắc, từ khu này có thể nhìn thấy thị trấn từ trên cao, cô thấy Dan đứng trước đầu xe, tay cầm một trái bóng đỏ, nở một nụ cười ma mị về phía thị trấn. BÙM, một tiếng nổ lớn vang lên, ở đâu đó tại thị trấn nổ ư, Rosy nhào ra khỏi xe, nhìn về nơi có âm thanh phát ra. Khắp nơi ở thị trấn bị nổ, cháy lan rộng, mọi người dốc sức chữa cháy. Trong cơn hoảng loạn, nhà Wilson nhận được một cuộc gọi từ phía cảnh sát. Họ thông báo cho ông rằng phát hiện trên người Diana có tinh dịch, DNA trùng khớp với lão Thị trưởng, ngoài ra khi lục soát nhà riêng của lão cảnh sát phát hiện rằng lão đã theo dõi cô bé từ rất lâu và có rất nhiều hình của Diana. Ông Wilson lúc này ngã quỵ, ông quá sốc để mà đứng vừng.
Từ ngọn đồi trông về thị trấn lúc này thật lung linh, đám cháy, tiếng còi xe cứu thương, cứu hoả và cảnh sát vang lên dồn dập, một cảnh tưởng hỗn loạn. Rosy cùng Danny nở nụ cười, thoáng trông rất rùng rợn. Cả hai quay lại xe, chiếc xe chạy thật nhanh về hướng thị trấn kế bên……..

Address

182 Quốc Lộ 20, Lộc Nga
Bao Loc
66000

Telephone

0971422796

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Momo-chan's House posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share