16/08/2018
Chàng hề Danny
Trong một thị trấn nọ, có một chàng hề tên là Dan, đó là một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp. Bố mẹ của Dan mất sớm trong một vụ tai nạn, để lại cậu một mình sống trong căn biệt thự to lớn. Người nhận nuôi Dan là ông chú, ông ta bán dần bán mòn tài sản trong nhà để thoả chí nghiện ngập của mình, chỉ chừa lại cho thằng bé cháu đáng thương một phần tiền nho nhỏ cho sinh hoạt phí và tiền học tập. Ngày mà món đồ cuối cùng bị bán đi cũng trong đêm đó, người ta phát hiện ra xác ông chú đó trong căn biệt thự, hắn ta chết do sốc thuốc. Dan sống cô độc trong căn nhà to lớn đo, nhưng từ hôm đó, mọi người trong thị trấn bắt đầu thấy sự thay đổi của thằng bé. Từ một đứa u uất, trầm ngâm, nay nó cười nhiều hơn hẳn, quần áo nó mặc loè loẹt hơn, trông nó bắt đầu giống.... MỘT THẰNG HỀ.
Sự thay đổi đó làm nó bị lũ bạn bắt nạt nhiều hơn, bị đánh đập nhiều hơn, thế nhưng Dan vẫn như thế, vẫn cười tươi như chưa có gì xảy ra. Hằng ngày, thằng bé vẫn trang điểm cho khuôn mặt trắng xoá, vẽ miệng đỏ tới tận mang tai, gắn cục cao su đỏ ở mũi, mặc bộ đồ liền sặc sỡ, chân đi giày cao su gắn kèn, lâu lâu nó còn cầm thêm quả bóng bay. Hình ảnh của Dan dần mất trong tâm trí của mọi người ở thị trấn, mọi người chỉ gọi nó là thằng hề. Vì bị bắt nạt quá mức, Dan nghỉ học, công việc mới dành cho nó là làm thằng hề mua vui ở những bữa tiệc sinh nhật cho trẻ em tại cửa hàng fastfood trong thị trấn hoặc ai đó mời nó đến làm trò ở bữa tiệc tại gia. Lũ con nít trong thị trấn chọc ghẹo, bắt nạt Dan, chúng cười nhạo vẻ ngoài của nó, nhiều đứa còn ném đá, quăng rác vào người nó mỗi khi nó đi ngang công viên. Tuy bị bắt nạt như thế, Dan vẫn không hù doạ đám trẻ, nó vẫn chỉ biết cười và chấp nhận những hành động đó.
Nhà Wilson tổ chức tiệc mừng cho đứa con gái 5 tuổi, Dan được mời đến để thổi bóng bay, làm trò trong bữa tiệc. Đám nhóc ồn ào, đứa thì ném đồ đạc lung tung hết vào người Dan, có đứa thì khóc thét lên vì sợ hề. Một bữa tiệc ồn ào và lộn xộn. Duy chỉ có cô bé Diana, nhân vật chính của bữa tiệc là ngồi tĩnh lặng ăn bánh, không gào thét, không ồn ào, cô bé ngồi ăn bánh thản nhiên trước một đám nhóc hỗn loạn. Lách người qua đám đông, Dan thổi một trái bóng và làm hình con ngựa và đưa cho cô bé, con bé cười tươi nhận món quà và cảm ơn thật lễ phép. Quả là cô bé kì lạ.
- Anh uống nước ép trái cây hay là trà - một giọng nói nhẹ nhàng vang lên
Dan quay đầu lại, một cô gái xinh đẹp, với nụ cười thật tươi. Đó là Rosy, chị gái của bé Diana. Rosy là con nuôi của ông bà Wilson, ngày trước ông bà không có con được nên nhận Rosy về làm con nuôi, thế nhưng sau một thời gian dài chữa trị, ông bà nhà này có bé Diana, thế nhưng họ vẫn dành tình thương cho Rosy. Cô và Dan học khác lớp trong trường, Dan có nhớ đã gặp cô vài lần.
- Ừmm, nước ép trái cây, cảm... ơn cô - Dan đáp bằng giọng ấp úng.
- Đây, tự nhiên nhé - Rosy cười thật tươi và đưa cho cậu một ly nước ép táo.
Dan thầm nghĩ, hai chị em đó không ghét nó, không sợ hãi, không cười chê. Thật là lạ.
Sau bữa tiệc đó, Dan hay chạm mặt với hai chị em, lúc thì ở cửa hiệu, lúc thì ở công viên. Hai chị em lúc nào cũng cười thật tươi và vẫy tay chào Dan. Tự dạo ây, Dan vui hơn hẳn trong lòng, nó cảm thấy bớt trống trải trong lòng, lâu lâu nó còn hay ngồi lại nói chuyện với Rosy, được Diana ôm một cái ôm thật chặt, khác xa với thái độ cười chê hoặc gào thét của đám trẻ trong thị trấn. Cả ba làm bạn với nhau, lâu lâu ngoài giờ làm, Dan vẫn ra công viên gặp Rosy và Diana để cùng đi dạo hoặc cùng nhau đi picnic bên hồ. Một chiều nọ, khi cả ba ngồi lại trên ghế trong công viên, Danny quay qua hỏi Rosy:
- Cậu không ghét hay sợ hãi trước một thằng hề như tớ sao?
- Không, sao cậu lại hỏi thế! Tớ biết cậu mà, Dan. Cậu chỉ có sở thích như thế thôi, chả có gì hết, cậu bị bắt nạt, bị cười nhạo vì vẻ ngoài như một thằng hề thôi, nhưng cậu vẫn là một người tử tế mà. Tớ có thấy cậu cho lũ mèo hoang ăn ở công viên, cậu còn hay mang đồ ăn qua cho bà lão goá ở cuối phố. Cậu là một người tốt - Rosy vừa nói vừa nở một nụ cười thật tươi.
- Cảm ơn cậu, Rosy - Dan cười tươi, một nụ cười rất thật, không hề gượng gạo trên gương mặt hề của nó, gương mặt vốn dĩ như đang cười.
- Ros, con đang nói chuyện với ai thế - Một giọng nói vang lên. Là ba và mẹ, hôm nay họ cùng nhau đi dạo ở công viên - Con có biết mình đang nói chuyện với ai không hả? Sao con lại để em chơi với thằng hề này, lỡ có chuyện gì xảy ra với em con thì sao?
- Kìa mẹ, Dan là người tốt mà, cậu ấy không phải như mẹ nghĩ đâu - Rosy ấp úng đáp lại
- Đi về nhà ngay, mẹ cấm con dắt em đi chơi cùng loại người không ra người, quỷ không ra quỷ này - bà mẹ giận dữ, bà kéo con bé Diana và Rosy về.
Ông Wilson còn quay lại nói với Dan: "Tao cấm mày từ giờ trở đi bén mảng lại gần con gái tao"
Gương mặt tươi cười hồi nãy của Dan xìu xuống, không còn sự vui vẻ nữa rồi. Từ đó trở đi, Dan không còn thấy hai chị em nhà Wilson đi dạo nữa, thằng hề Danny lại cô độc.
Một chiều nọ, khi đang trong ca làm, Dan thấy xe cảnh sát rú còi ầm ĩ, rất đông xe chạy quanh thị trấn, ồn ào và náo nhiệt. Loa phát thanh thông báo rằng nhà Wilson đang tìm cô bé Diana, tan học khá lâu rồi nhưng không ai thấy con bé. Cả thị trấn cùng nhau đi tìm xem cô bé có đi lạc hay bị gì không. Bỗng nhiên, cảnh sát cùng với thị trưởng xộc vào quán, họ lôi Dan ra tra hỏi rằng có thấy con bé đâu không, họ yêu cầu lục soát nhà cậu vì nhà Wilson nghi ngờ cậu bắt cóc con bé. Dan đồng ý và cùng cảnh sát đi về nhà. Cảnh sát phong toả căn biệt thự u ám, bọn họ lục soát hết tất cả, nhưng không ai tìm thấy bất kì manh mối nào. Thế nhưng nhà Wilson không chấp nhận, họ cho rằng Dan đang giấu con bé ở đâu đó. Họ yêu cầu Thị trưởng phải nhốt Dan lại, rồi lùng sục toàn thị trấn để tìm cho ra con bé. Cả thị trấn cho rằng Dan đã bắt cóc con bé, cảnh sát tra hỏi, Dan bị bọn chúng đánh đập chỉ vì câu trả lời luôn là không biết. Họ nhốt Danny tội nghiệp xuống hầm, bỏ đói nguyên đêm. Rạng sáng hôm sau, mọi người tìm thấy xác cô bé Diana tội nghiệp ở dưới gầm cây cầu trong công viên. Cô bé có dấu hiệu xâm hại, bà Wilson ngất khi nghe tin này.Mọi người trong thị trấn bắt đầu đổ tội cho thằng hề, họ bảo nó biến thái, dám bắt cóc, cưỡng bức con bé. Phía cảnh sát bắt đầu điều tra về cái chết thương tâm của Diana.
Đêm đó, ông Wilson đến nhà Thị trưởng, ông đưa cho lão một vali tiền với mong muốn Thị trưởng phải tìm cách làm cho vụ việc thật nhanh và mọi tội lỗi phải để thằng hề Danny gánh chịu, ông rất ngứa mắt với thằng hề này. Lão Thị trưởng nở một nụ cười nham hiểm, lão đồng ý.
Khi ông quay về nhà, ông thấy vợ mình gục trên ghế sofa, Rosy đang ngồi bên chăm sóc mẹ.
- Tao nói rồi, ai cho mày để em tiếp xúc với cái thứ biến thái đó chứ. Giờ chúng ta đã mất con bé, mày vui chưa Ros – ông Wilson gào lên
- Cha, Dan không hề làm như thế, lúc Diana tan học là lúc đó Dan đang trong ca làm, sao cậu ấy có thể hãm hại con bé được. Phía cảnh sát đang còn điều tra mà.
Bốp, một cái tát trời giáng của ông Wilson lên Rosy, ông gào lên: “Có phải mày thông đồng với thằng điên đó để giết con bé không, con bé có lỗi gì mà chúng mày giết nó. Mày bênh nó sao, mày không buồn trước cái chết của em mày, có phải trước giờ mày ganh ghét với con bé, vì có nó nên mày mới không được hưởng tài sản của nhà Wilson nên mày mới thông đồng giết con bé để chiếm cái nhà này. Có khi nào mày sẽ cùng nó giết luôn tao và mẹ mày để chúng mày cùng hưởng tài sản của nhà Wilson không. Tao sẽ không cho mày toại nguyện đâu con khốn.”
Rosy nghẹn ngào trước những lời nói của người cha cô luôn tôn trọng, ông đã mất trí trước cái chết thương tâm của con bé.
- Nhốt nó lại, không cho nó ra khỏi căn nhà này, chờ kết quả của phía cảnh sát – bà Wilson thều thào. Giờ đây, ngay cả mẹ cũng không còn tin Rosy, mọi người đã mất trí hết rồi. Lão quản gia dắt cô lên phòng, họ khoá hết tất cả cửa, cho người canh chừng xung quanh. Tâm trí Rosy đã rất buồn trước cái chết bí ẩn của Diana, giờ đây như vụ vỡ trước những lời nói và hành động của gia đình. Đêm đó, cô bỗng nghe tiếng hai ông bà nói chuyện ở phòng bên. Cô nghe hết được những toan tính của họ, họ không muốn phía cảnh sát điều tra, thay vào đó đổ hết tội cho Danny rồi lão Thị trưởng sẽ tìm cách để Danny bị tử hình một cách nhanh nhất.Thật đáng kinh tởm, bố mẹ mà cô yêu quý sao lại hành xử như thế, sao họ lại muốn đổ tội cho Danny, cậu ấy đã làm gì họ, cậu ấy đã làm gì mà cả thị trấn ghét bỏ và nghĩ cậu là người xấu kia chứ, phải chăng là vẻ ngoài thằng hề đó. Họ mới là những người xấu. Rosy muốn bỏ trốn, Rosy muốn cứu Danny tội nghiệp. Cô tìm cách phá khoá cửa sổ sau đó xé khăn và màn cửa làm dây để leo xuống sân. Trong đêm tối, cô chạy thoát khỏi căn nhà đó, cô chạy về phía căn biệt thự - nơi Danny bị nhốt. Rosy leo qua hàng rào, ngôi nhà nhiều bụi rậm nên không ai biết cô đột nhập vào. Ngôi nhà bị vỡ nát hết cửa sổ do bọ trẻ nghịch ngợm chọi đá vào quả may mắn cho cô, bên trong không có ai, cô chạy đi tìm Dan. Phát hiện ra Dan đang bị nhốt dưới hầm, cô mở cửa và cởi trói cho Danny tội nghiệp. Cô kể cho cậu nghe về toan tính của ông bà Wilson cùng với lão thị trưởng, cả hai quyết định sẽ bỏ trốn khỏi thị trấn trước khi mặt trời mọc. Cả hai lẻn vào garage, leo lên xe và bỏ trốn. Cảnh sát đuổi theo, nhưng may mắn thay Rosy và Danny đã kịp chạy thoát khỏi họ. Rosy mệt lả người chợt thiếp đi thì thấy xe chậm dần, rồi dừng hẳn. Cảnh sát đã bắt được cả hai rồi ư, hay xe hết nhiên liệu, cô lạnh hết cả người, vội nhìn qua liền không thấy Dan đâu. Rosy hoang mang, đây là đâu, và Dan đâu rồi. Bình tĩnh lại, cô thấy xe mình đang đỗ trên khu đồi phía bắc, từ khu này có thể nhìn thấy thị trấn từ trên cao, cô thấy Dan đứng trước đầu xe, tay cầm một trái bóng đỏ, nở một nụ cười ma mị về phía thị trấn. BÙM, một tiếng nổ lớn vang lên, ở đâu đó tại thị trấn nổ ư, Rosy nhào ra khỏi xe, nhìn về nơi có âm thanh phát ra. Khắp nơi ở thị trấn bị nổ, cháy lan rộng, mọi người dốc sức chữa cháy. Trong cơn hoảng loạn, nhà Wilson nhận được một cuộc gọi từ phía cảnh sát. Họ thông báo cho ông rằng phát hiện trên người Diana có tinh dịch, DNA trùng khớp với lão Thị trưởng, ngoài ra khi lục soát nhà riêng của lão cảnh sát phát hiện rằng lão đã theo dõi cô bé từ rất lâu và có rất nhiều hình của Diana. Ông Wilson lúc này ngã quỵ, ông quá sốc để mà đứng vừng.
Từ ngọn đồi trông về thị trấn lúc này thật lung linh, đám cháy, tiếng còi xe cứu thương, cứu hoả và cảnh sát vang lên dồn dập, một cảnh tưởng hỗn loạn. Rosy cùng Danny nở nụ cười, thoáng trông rất rùng rợn. Cả hai quay lại xe, chiếc xe chạy thật nhanh về hướng thị trấn kế bên……..