16/04/2023
📝 𝑲𝒆̂̉ 𝒗𝒆̂̀ 𝒐̂𝒏𝒈 𝒄𝒖̣ 𝒃𝒂́𝒏 𝒗𝒆́ 𝒔𝒐̂́ 𝒈𝒊𝒐̛̀ 𝒄𝒉𝒐́𝒕 ‼️
Đang loay hoay dọn dẹp mớ bòng bông trên bàn, gọi hoa mỹ xíu thì là bàn làm việc hằng ngày của tôi. Có 1 ông chú chạy lại tôi với bước chân vội vã, đầu gật gật với mớ vé số trên tay, xưa nay t k có thói quen với mấy trò may rủi này, chưa kể là trong túi mình còn lại chẳng bao nhiêu. Thở một cách nặng nhọc tôi khẽ từ chối: "dạ con không mua vé số chú!" Chú cứ như chẳng nghe thấy, cứ cúi đầu đỡ cọc vé số trên tay, thật là đau lòng khi chứng kiến cảnh một người lớn tuổi phải cúi đầu với một người đáng tuổi con cháu chỉ vì vài ngàn đồng, cũng có thể đó là công việc hàng ngày của chú nhưng có thể vì tôi quá nhạy cảm chăng? Nhưng cũng có thể vì tôi đồng cảm cho công việc hàng ngày của mình, cúi đầu chào khách cúi đầu mỉm cười với những người khách không là thượng đế 😏, nhưng vì đơn giản họ là khách hàng của mình và vì người trả tiền cho mình muốn vậy! Liết nhìn đồng hồ thì đã là 17h10 phút rồi tôi đành mua giúp chú một tấm vé số, cầm tờ 10 nghìn trên tay chú gật đầu lia lịa cảm ơn tôi rồi chạy đi đến người khách mới của chú, hơi rượu nồng nặc trên người chú tỏa ra thì tôi cũng đã đoán ra được phần nào câu chuyện. Liệu chú có bán hết cọc vé số đó không, chú lại phải cúi đầu nài nỉ bao nhiêu người nữa, và ngày mai chú có lại say như hôm nay hay ngày nào chú cũng vậy, bóng chú khuất dần mà tôi thì cứ loai hoay bao câu hỏi ... một người lạ vừa đi ngang đời tôi, chú ấy đã khuất xa rồi mà lòng tôi vẫn chưa yên, hơi rượu của chú làm tôi say hay những vất vả của chính mình làm tôi cảm thấy say, chú vẫn cứ vội vã chạy, vẫn cứ cúi đầu mời từng người khách của chú. Cũng chẳng bít sao cứ cảm thấy buồn, nói đúng hơn là sợ, sợ lúc nào đó mệt mỏi quá tôi sẽ dừng lại nghỉ ở một góc đường nào đó nhâm nhi vài ly rượu, nhưng nỗi vất vả của cuộc đời này nó có chừa ai, tôi lại phải chân này dẫm chân kia trong cơn say mà mưu sinh tiếp tục. 😏
✍🏻Đ𝑎̂𝑦 𝑙𝑎̀ 𝑐𝑎̂𝑢 𝑐ℎ𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑐𝑜́ 𝑡ℎ𝑎̣̂𝑡 𝑐𝑢̉𝑎 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑣𝑎̀𝑜 𝑛𝑎̆𝑚 2018 𝑣𝑎̀ 𝑐ℎ𝑎̆́𝑐 𝑛𝑜́ 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑑𝑖𝑒̂̃𝑛 𝑟𝑎 ℎ𝑎̆̀𝑛𝑔 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑐𝑢𝑜̣̂𝑐 𝑠𝑜̂́𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑢́𝑛𝑔 𝑡𝑎