Huba Fashion

Huba Fashion Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Huba Fashion, Hanoi.

Chiều muộn, con phố bắt đầu đông hơn. Tiếng xe cộ, tiếng người nói chuyện hòa vào nhau thành một nhịp sống quen thuộc. N...
20/03/2026

Chiều muộn, con phố bắt đầu đông hơn. Tiếng xe cộ, tiếng người nói chuyện hòa vào nhau thành một nhịp sống quen thuộc. Nhưng giữa dòng chuyển động đó, Hương xuất hiện như một khoảng lặng rất riêng.

Cô bước chậm dưới hàng cây, ánh nắng cuối ngày rơi xuống từng vạt sáng trên nền gạch. Chiếc váy trắng dài khẽ lay theo từng bước chân, mềm mại và nhẹ như gió. Mỗi lần cô đi qua, ánh sáng dường như cũng dịu lại, như thể không gian vô tình “giảm tốc” để kịp giữ lại khoảnh khắc ấy lâu hơn một chút.

Dòng người vẫn đi, nhưng ánh mắt họ khẽ chững lại.

Một người quay đầu nhìn theo.Một người khác vô thức bước chậm lại.Có người khẽ mỉm cười, như vừa bắt gặp điều gì đó rất đẹp mà không cần lý do.

Hương không cố gắng nổi bật. Cô chỉ đơn giản là chính mình—nhẹ nhàng, thanh thoát và đủ tinh tế để khiến mọi thứ xung quanh trở nên yên ả hơn.

Chiếc túi nhỏ đung đưa nơi tay, mái tóc búi gọn để lộ phần cổ thanh mảnh. Ánh nắng chạm vào làn da, phản chiếu một vẻ trong trẻo rất tự nhiên. Không phải kiểu rực rỡ chói mắt, mà là sự sáng dịu dàng—càng nhìn càng thấy cuốn hút.

Ở phía bên kia con phố, anh H** đứng tựa vào một cột đèn, lặng lẽ nhìn cô từ xa. Anh không gọi. Chỉ đứng đó, để mặc cho khoảnh khắc trôi chậm lại trong mắt mình.

Khi Hương bước ngang qua, ánh mắt hai người chạm nhau trong một giây rất ngắn.

H** khẽ cười.

Và trong khoảnh khắc ấy, giữa dòng người vội vã, dường như chỉ còn lại một điều rõ ràng—Hương không chỉ bước qua con phố…mà còn bước rất nhẹ vào trái tim của một người đang đứng nhìn cô từ trước.

____________


Váy Hương mặc: https://s.shopee.vn/3fz5TFfqho

Quán cà phê buổi tối hôm đó yên tĩnh hơn thường lệ. Ánh đèn vàng ấm áp phủ nhẹ lên từng góc nhỏ, mùi bánh ngọt thoang th...
20/03/2026

Quán cà phê buổi tối hôm đó yên tĩnh hơn thường lệ. Ánh đèn vàng ấm áp phủ nhẹ lên từng góc nhỏ, mùi bánh ngọt thoang thoảng hòa cùng tiếng nhạc du dương. Hương chọn một chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố đang lên đèn.

Cô mặc chiếc váy hoa nhỏ xinh, điểm nhấn là chiếc nơ đỏ trước ngực, mái tóc hồng buông nhẹ cùng bông hoa cài bên tai. Hương đặt tay lên bàn, chống cằm, khẽ cười một mình rồi chụp một tấm ảnh gửi cho anh H.

“Anh thấy hôm nay em có hợp với không khí ở đây không?”

Tin nhắn vừa gửi đi, H trả lời gần như ngay lập tức:

“Không.”

Hương nhíu mày, bĩu môi:“Ơ? Sao lại không?”

“Vì em làm không khí ở đó… đẹp hơn bình thường.”

Hương bật cười, lắc đầu:“Anh lại bắt đầu rồi đấy.”

H nhắn tiếp:“Anh đang tưởng tượng nếu ngồi đối diện em lúc này.”

“Rồi sao nữa?”

“Chắc anh sẽ quên uống cà phê.”

Hương nhìn ra ngoài cửa kính, ánh đèn đường phản chiếu trong mắt cô.

“Anh nói vậy làm em thấy… hơi tiếc.”

“Tiếc gì?”

“Tiếc là anh không ở đây.”

Một lúc, H mới trả lời:

“Thế em đợi anh không?”

Hương khẽ mỉm cười, đưa tay chạm nhẹ vào chiếc nơ đỏ trên váy.

“Đợi một chút thôi nhé.”

“Bao lâu là ‘một chút’?”

Hương nhìn đồng hồ, rồi nhìn lại tấm ảnh mình vừa chụp.

“Đủ lâu để anh kịp đến… trước khi em hết xinh.”

H nhắn lại rất nhanh:

“Yên tâm. Anh sẽ đến trước khi điều đó xảy ra.”

Hương khẽ cười, tựa nhẹ vào lưng ghế. Ngoài kia, phố lên đèn. Trong quán, ánh sáng vẫn dịu dàng như thế. Và lần đầu tiên, cô cảm thấy một buổi tối bình thường lại có thể trở nên mong chờ đến vậy.

_______________

Tin nhắn🫣Hương: Anh ơi, đoán xem em đang ở đâu 👀H**: Nhìn cái giọng là biết đang “làm màu” rồi. Gửi hình đây anh xem nào...
18/03/2026

Tin nhắn🫣

Hương: Anh ơi, đoán xem em đang ở đâu 👀
H**: Nhìn cái giọng là biết đang “làm màu” rồi. Gửi hình đây anh xem nào.
Hương: [gửi ảnh]
H**: …
H**: Anh xin phép im lặng 3 giây để lấy lại bình tĩnh.
Hương: Gì vậy trời =)))
H**: Em đi dự tiệc cưới hay em đi… cướp spotlight của cô dâu?
Hương: Anh nói quá rồi 😒
H**: Không. Anh nói còn nhẹ.
H**: Bộ này nhìn em kiểu… rất “ngoan”, rất dịu… mà lại khiến người khác phải nhìn lâu hơn bình thường.
Hương: Nghe nguy hiểm vậy 🤡
H**: Ừ. Nguy hiểm thật.
H**: Anh mà có mặt ở đó chắc đứng cạnh em là auto mất tự tin.
Hương: Thế anh có muốn đi cùng không? 🙂‍↔️
H**: Có. Nhưng chắc anh phải mặc vest xịn xịn mới dám đứng cạnh.
Hương: Em thấy anh mặc gì cũng được mà.
H**: Sai rồi.
H**: Đi cạnh em thế này, anh phải “xứng tầm” một chút chứ.
Hương: Vậy em đẹp thật à?
H**: Anh không trả lời câu này nữa.
Hương: Tại sao?
H**: Vì anh trả lời từ nãy đến giờ rồi mà em không chịu tin 😌
Hương: Thế chấm điểm đi.
H**: 9.8
Hương: Ủa sao không 10? 😤
H**: Vì 0.2 còn lại… để anh gặp trực tiếp rồi chấm tiếp.
Hương: Tham vậy 😆
H**: Không tham.
H**: Chỉ là… mấy khoảnh khắc đẹp như này, anh không muốn chỉ nhìn qua ảnh.

___________
😊

☘️Chiều hôm đó, Hương đứng bên đài phun nước trong khu vườn yên tĩnh. Chiếc váy trắng xòe nhẹ theo gió, làm cô trông dịu...
17/03/2026

☘️Chiều hôm đó, Hương đứng bên đài phun nước trong khu vườn yên tĩnh. Chiếc váy trắng xòe nhẹ theo gió, làm cô trông dịu dàng hơn hẳn. H vừa bước tới đã cười:

“Anh bắt đầu nghi ngờ rồi.”

Hương nhìn anh:“Nghi ngờ gì?”

“Mỗi lần gặp em là mỗi lần em đẹp hơn.”

Hương bật cười:“Anh nói vậy chắc với nhiều người lắm.”

Câu nói đó làm H khựng lại một chút.

“Em nghĩ anh nói với nhiều người à?”

Hương nhún vai nhẹ:“Thì… anh nói chuyện trôi chảy vậy mà.”

Không khí hơi lặng vài giây.

H** thở ra khẽ:“Anh chỉ nói vậy với em thôi.”

Hương quay sang nhìn anh, hơi ngạc nhiên.“Thật?”

“Ừ. Anh đâu rảnh tán tỉnh cả thế giới.”

Hương mím môi cười nhưng vẫn trêu:“Nghe giống lời của một người rất… chuyên nghiệp.”

H** bật cười:“Thế anh hỏi thật nhé.”

“Hỏi gì?”

“Nếu anh thật sự chỉ thích nói mấy câu đó với em… thì em có tin không?”

Hương nhìn mặt nước trong đài phun một chút rồi nói nhỏ:

“Em tưởng… anh chỉ đang đùa.”

H** lắc đầu:“Không phải lúc nào anh cũng đùa.”

Hương quay lại, ánh mắt dịu hơn.

“Vậy… chắc em hiểu lầm anh rồi.”

H** cười nhẹ:“Hiểu lầm nhỏ thôi.”

Hương khẽ xoay tà váy:

“May là anh nói lại.”

H** nhìn cô vài giây rồi trêu nhẹ:

“Không nói chắc anh bị xếp vào danh sách ‘người nói ngọt nguy hiểm’ rồi.”

Hương bật cười:

“Anh vẫn ở trong danh sách đó.”

“Thế còn thêm tội gì nữa không?”

Hương nhìn anh, cười:

“Có.”

“Tội gì?”

“Làm người ta… hơi thích.”☺️

________________
#

Tiếp☘️Vài ngày sau, Hương nhắn cho H** một tin rất ngắn:“Em đang ở một cửa hàng váy… anh rảnh không?”H** không hỏi nhiều...
17/03/2026

Tiếp
☘️Vài ngày sau, Hương nhắn cho H** một tin rất ngắn:
“Em đang ở một cửa hàng váy… anh rảnh không?”
H** không hỏi nhiều, chỉ trả lời:
“Gửi vị trí. Anh qua ngay.”

Khi H** bước vào cửa hàng, anh phải dừng lại vài giây. Hương đang đứng trước gương lớn, mặc một chiếc váy ren màu kem, dáng ôm nhẹ, phần vai trễ và có bông hoa nhỏ trước ngực. Chiếc váy vừa nữ tính vừa tinh tế, làm Hương trông khác hẳn những lần trước.
H** khoanh tay nhìn một lúc rồi nói:
“Anh nghĩ anh đến nhầm chỗ.”
Hương quay lại, nhướng mày:
“Nhầm gì?”
“Anh tưởng đây là cửa hàng váy… không phải nơi trưng bày tác phẩm nghệ thuật.”
Hương bật cười, đưa tay chỉnh lại phần vai váy:
“Anh bắt đầu nói quá rồi đấy.”
H** bước lại gần hơn một chút, nghiêng đầu nhìn:
“Không. Anh đang nói rất… kiềm chế.”
“Kiềm chế cái gì?”
“Kiềm chế để không hỏi nhân viên: ‘Chiếc váy này có bán kèm người mẫu không?’”
Hương phì cười, lấy một chiếc móc váy nhẹ nhàng gõ vào tay anh:
“Anh bớt lại đi.”
H** giả vờ xoa tay:
“Đau thật. Nhưng đáng.”
Hương xoay nhẹ một vòng trước gương, tà váy ren khẽ lay.
“Thế… chiếc này sao?”
H** nhìn vài giây, rồi lắc đầu.
Hương hơi nhíu mày:
“Không đẹp à?”
“Không. Đẹp quá.”
“Thế sao lắc đầu?”
“Vì anh đang suy nghĩ.”
“Suy nghĩ gì?”
“Là từ giờ mỗi lần gặp em anh nên mặc lịch sự hơn… để cân bằng lại.”
Hương khoanh tay nhìn anh, cười nửa miệng:
“Anh đang nói khéo là em mặc quá nổi bật à?”
H** gật rất nghiêm túc:
“Ừ. Anh đi cạnh hơi… mất tự tin.”
Hương bật cười, cúi đầu một chút vì ngại.
“Thế anh có muốn em đổi chiếc khác không?”
H** lập tức lắc đầu:
“Không. Anh chỉ nói vậy thôi.”
“Vì sao?”
H** nhìn Em vài giây rồi cười:
“Vì anh muốn có thêm lý do để rủ em đi gặp lại lần sau… xem em còn xuất hiện bất ngờ kiểu gì nữa.”

____________

🍀Buổi tối hôm đó, Hương đến muộn vài phút. Cầu thang trong tòa nhà cũ hơi vang tiếng bước chân, chiếc váy dài màu kem kh...
17/03/2026

🍀Buổi tối hôm đó, Hương đến muộn vài phút. Cầu thang trong tòa nhà cũ hơi vang tiếng bước chân, chiếc váy dài màu kem khẽ xoay theo từng bước đi của cô. Chất vải dày nhưng mềm, ôm nhẹ vòng eo rồi đổ xuống thành những lớp váy bồng bềnh, khiến dáng người Hương trông vừa thanh lịch vừa dịu dàng.

H** đã đứng chờ ở dưới sảnh. Khi thấy Hương bước xuống, anh khẽ nhướng mày rồi cười.

“Ủa… hôm nay đi hẹn hò hay đi dự tiệc vậy?”

Hương khẽ xoay một vòng nhỏ, tà váy khẽ bay ra rồi lại rơi xuống.“Không đẹp à?”

H** chống tay lên lan can, giả vờ suy nghĩ rất nghiêm túc.

“Không phải không đẹp… mà là nguy hiểm.”

“Nguy hiểm?” Hương bật cười.

“Ừ. Đi cạnh em thế này chắc ai cũng nhìn. Anh hơi áp lực.”

Hương khẽ đánh nhẹ vào tay anh:“Anh nói quá.”

H** nghiêng đầu nhìn kỹ hơn chiếc váy rồi trêu:“Nhưng mà công nhận… chiếc váy này đúng là có ý đồ.”

Hương giả vờ ngơ ngác:“Ý đồ gì?”

“Ý đồ làm người đối diện mất tập trung.”

Hương bật cười, hơi cúi đầu vì ngại.“Anh nói chuyện giống phim quá.”

Hai người bắt đầu đi bộ ra ngoài phố. Đèn đường vàng nhẹ chiếu xuống làm chiếc váy của Hương trông càng mềm mại. H** thỉnh thoảng đi chậm lại nửa bước rồi nhìn sang.

“Anh phát hiện ra một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Mỗi lần gặp em là mỗi lần váy đẹp hơn.”

Hương nheo mắt nhìn anh:“Thế hôm nay được mấy điểm?”

H** giả vờ suy nghĩ rất lâu rồi nói:“Anh đang phân vân giữa 9 và 10.”

“Sao không 10 luôn?”

“Vì nếu chấm 10 rồi… lần sau em mặc gì anh còn bất ngờ kiểu gì nữa?”

Hương phì cười. Cô khẽ giữ nhẹ tà váy khi bước xuống bậc thềm.

“Thế anh phải chờ thôi.”

“Chờ gì?”

“Chờ lần hẹn sau.”

H** nhìn cô vài giây rồi bật cười:“Nghe nguy hiểm hơn chiếc váy này rồi đấy.”

___________________

Ngày hôm sau, Hương lại đứng trước gương khá lâu. Không phải vì quá cầu kỳ, chỉ là cô muốn buổi gặp lại hôm nay vẫn giữ ...
17/03/2026

Ngày hôm sau, Hương lại đứng trước gương khá lâu. Không phải vì quá cầu kỳ, chỉ là cô muốn buổi gặp lại hôm nay vẫn giữ được cảm giác dễ chịu như hôm qua. Lần này, Hương chọn chiếc váy xếp li màu xanh nhạt, phần vai có hai chiếc nơ nhỏ xinh. Màu xanh dịu khiến cô trông nhẹ nhàng và tươi tắn hơn, giống như một buổi sáng trong lành.🌞🍀

Hương buộc tóc gọn gàng phía sau, đeo chiếc vòng cổ nhỏ quen thuộc rồi bước ra khỏi nhà. Trời hôm nay có nắng, ánh sáng chiếu lên chiếc váy làm lớp vải xanh nhạt trông mềm mại hơn. Cô nhắn một tin: “Em đến rồi nhé.”

Anh đã đứng đợi trước cửa quán ăn nhỏ trên phố. Khi thấy Hương đi tới, anh khẽ cười:“Hôm nay lại là một chiếc váy khác.”

Hương nhìn xuống váy mình, hai tay khẽ chỉnh lại chiếc nơ trên vai rồi cười:“Đổi chút cho đỡ nhàm chứ.”🫣

Hai người quyết định không vào quán ngay mà đi dạo một vòng trước. Con phố buổi chiều khá yên tĩnh, gió thổi nhẹ làm phần váy xếp li của Hương khẽ lay theo từng bước chân. Thỉnh thoảng cô phải giữ nhẹ tà váy khi gió mạnh hơn một chút.

Họ ghé vào một tiệm trà sữa nhỏ, chọn bàn cạnh cửa kính. Hương kể về những chuyện rất bình thường trong ngày của mình: buổi sáng vội vàng, một bài nhạc mới cô nghe được, và cả việc cô đã phân vân giữa chiếc váy trắng hôm qua và chiếc váy xanh hôm nay.

Anh nghe rồi cười:“May là em chọn cả hai ngày.”

Hương hơi ngượng, quay ra nhìn con phố bên ngoài. Ánh đèn đường vừa bật lên, phản chiếu nhẹ lên cửa kính. Cô chợt nhận ra có những buổi hẹn không cần quá đặc biệt, chỉ cần cùng nhau đi dạo, nói những câu chuyện giản dị… cũng đủ khiến một chiếc váy xinh trở thành kỷ niệm đáng nhớ.☺️

Chiều cuối tuần, Hương đứng trước gương khá lâu trước khi ra ngoài. Cô chọn chiếc váy trắng cổ vuông dáng bí xinh xắn – ...
17/03/2026

Chiều cuối tuần, Hương đứng trước gương khá lâu trước khi ra ngoài. Cô chọn chiếc váy trắng cổ vuông dáng bí xinh xắn – kiểu váy đơn giản nhưng khiến cô cảm thấy nhẹ nhàng và nữ tính hơn một chút. Màu trắng tinh khôi, phần tay bồng nhỏ và chiếc nơ trước ngực khiến Hương nhìn mình trong gương rồi khẽ mỉm cười. Không phải vì muốn quá nổi bật, chỉ là cô muốn buổi hẹn hôm nay trông thật tự nhiên và dễ thương.
Trời Hà Nội hôm ấy dịu mát. Hương bước ra khỏi nhà với chiếc túi nhỏ trên tay, vừa đi vừa chỉnh lại lọn tóc sau vai. Cô đến quán cà phê quen nằm ở góc phố nhỏ, nơi hai người đã hẹn gặp. Khi đẩy cửa bước vào, chuông gió khẽ rung, mang theo mùi cà phê thơm nhẹ trong không gian ấm áp.
Anh đã ngồi sẵn ở bàn gần cửa sổ. Khi nhìn thấy Hương, anh hơi khựng lại một chút rồi cười: “Hôm nay trông em… khác quá.” Hương hơi ngượng, khẽ kéo nhẹ phần váy bồng bềnh rồi ngồi xuống. “Khác là đẹp hơn hay sao?” cô hỏi đùa.
Hai người nói chuyện rất nhiều, từ công việc, những bộ phim gần đây cho đến những câu chuyện rất nhỏ như việc Hương vừa tìm được một tiệm bánh ngon gần nhà. Ánh nắng chiều rơi nhẹ qua khung cửa sổ, làm chiếc váy trắng của Hương trông càng mềm mại hơn.
Lúc ra về, hai người cùng đi bộ một đoạn ngắn trên con phố nhiều cây. Gió nhẹ thổi làm tà váy khẽ lay. Hương cảm thấy buổi hẹn hôm nay thật bình yên, không quá cầu kỳ nhưng lại đủ ấm áp. Đôi khi, chỉ cần một chiếc váy xinh, một buổi chiều dịu dàng và một người cùng đi dạo chậm rãi… cũng đã là một kỷ niệm đáng nhớ rồi.

Nắng nóng rồi. Xinh xẻo mát mẻ như này được rồi hẹ hẹ.💁Váy dáng bí cổ vông anh nào nhìn cũng đắm đuối cho mà xem ☺️🤡http...
17/03/2026

Nắng nóng rồi. Xinh xẻo mát mẻ như này được rồi hẹ hẹ.💁
Váy dáng bí cổ vông anh nào nhìn cũng đắm đuối cho mà xem ☺️🤡

https://s.shopee.vn/5q3VIDD9EJ

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Huba Fashion posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share