Những câu chuyện gia đình

Những câu chuyện gia đình Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Những câu chuyện gia đình, 27 P. Tống Duy Tân, Hàng Bông, Hoàn Kiếm, Hanoi.

Thợ xây bỏ 300 triệu cưới cô gái bị l/i/ệ/t làm vợ, đêm tân hôn vừa c/ở/i á/o của vợ ra, anh biết mình trúng số đ;ộc đ;ắ...
20/08/2026

Thợ xây bỏ 300 triệu cưới cô gái bị l/i/ệ/t làm vợ, đêm tân hôn vừa c/ở/i á/o của vợ ra, anh biết mình trúng số đ;ộc đ;ắc..Nguyễn Hưng – một người đàn ông 35 tuổi, làm nghề thợ xây tại một thị trấn nhỏ ở miền Trung. Anh sống độc thân, chăm chỉ làm việc, không có nhiều bạn bè, càng không đặt nặng chuyện yêu đương sau một lần bị phản bội khi còn trẻ. Sau bao năm dành dụm, Hưng tích lũy được hơn 300 triệu đồng – số tiền mà người dân quê anh vẫn xem là "của để dành", có thể dựng nhà nhỏ hoặc khởi đầu cuộc sống ổn định hơn.
Một hôm, khi đang ăn cơm trưa ở công trình, Hưng đọc được một bài đăng trên mạng xã hội từ một nhóm thiện nguyện. Câu chuyện là về một cô gái tên Lê Vy, 28 tuổi, từng là sinh viên năm cuối ngành sư phạm thì gặp t;ai n;ạn xe máy khiến cô bị liệt nửa người từ thắt lưng trở xuống. Gia đình không khá giả, mẹ già đau yếu, ba đã mất, Vy gần như sống tách biệt với xã hội trong một căn nhà nhỏ ở vùng quê nghèo tỉnh Quảng Trị.
Bài đăng kêu gọi mọi người giúp đỡ, nhưng điều làm Hưng chấn động là đoạn cuối: “Cô ấy từng nói, ước mơ lớn nhất là được khoác váy cưới, có một mái ấm dù chỉ một lần trong đời.” ⭐
Không hiểu vì sao, Hưng thấy tim mình rung lên. Không phải thương hại, không phải nhất thời cảm động – mà là một cảm giác rất thật: anh muốn gặp người con gái đó. Không bàn bạc với ai, không suy tính nhiều, Hưng xin nghỉ vài ngày và bắt xe về Quảng Trị.
Lần đầu gặp Vy, Hưng ngỡ ngàng. Cô gái ngồi trên xe lăn với đôi chân gầy guộc và ánh mắt buồn vời vợi ấy lại sở hữu một vẻ đẹp thuần khiết đến lạ. Gương mặt không cần son phấn, nụ cười nhẹ dù đầy sự tự ti, nhưng vẫn tỏa ra một nét gì đó khiến người ta muốn lại gần.
Ba ngày ở lại thăm hỏi, trò chuyện, Hưng thấy trong Vy là cả một bầu trời nghị lực. Dù cơ thể không còn nguyên vẹn, cô vẫn giữ thói quen đọc sách, học ngoại ngữ qua điện thoại, dạy kèm trẻ nhỏ miễn phí qua Zoom.
Trên chuyến xe quay về, Hưng quyết định: Anh sẽ cưới cô ấy.
Người thân, bạn bè đều phản đối. “Mày đ/iên à? 300 triệu để cưới một cô gái bị l;i;ệt? Mày có biết sau này sẽ khổ như thế nào không?” – Nhưng Hưng không nghe. Anh chỉ cười, ánh mắt kiên định: “Khổ hay không, là do mình chọn cách sống. Cô ấy xứng đáng được yêu thương như bất kỳ ai.”
Hưng trở lại Quảng Trị một lần nữa, lần này là để hỏi cưới. Vy ngỡ ngàng, không tin vào tai mình. Cô không đồng ý ngay. Cô sợ làm gánh nặng, sợ anh chỉ nhất thời cảm động rồi sẽ hối hận. Nhưng Hưng kiên trì, mỗi ngày đều gọi điện, kể chuyện vui, hỏi han từng chút một như một người chồng thật sự. Sau ba tháng, Vy gật đầu.
Đám cưới diễn ra giản dị trong sự ngỡ ngàng của nhiều người. Không váy cưới lộng lẫy, không hội trường sang trọng, chỉ có một chiếc sân nhỏ được trang trí bằng hoa dại và ánh đèn vàng ấm. Vy ngồi trên x;e l;ăn, còn Hưng thì nắm chặt tay cô không rời.
Đêm tân hôn, sau bao chuẩn bị, Hưng nhẹ nhàng b//ế vợ vào phòng. Khi cởi áo Vy ra, không phải để ch//i/ếm h//ữu, mà là để thay giúp cô một bộ đồ ngủ thoải mái hơn. Và chính khoảnh khắc đó, anh đã phát hiện ra b/í m/ật khiến tim mình như muốn v/ỡ t/ung..

Phần 1 đã hết, bình luận "CÓ" để đọc phần 2 dưới bình luận!

Mẹ chồng lén cho tôi uống chất lạ rồi dẫn người đàn ông vào phòng để v..u khống tôi… Nhưng bà không biết rằng tôi đã giả...
20/08/2026

Mẹ chồng lén cho tôi uống chất lạ rồi dẫn người đàn ông vào phòng để v..u khống tôi… Nhưng bà không biết rằng tôi đã giả vờ ng//ủ, còn chiếc ca/m/er/a giấu kín thì đang quay lại từng giây…👇
Tôi lấy chồng được ba năm, sống cùng mẹ chồng trong căn nhà ba tầng giữa phố. Tưởng đâu có người lớn sẽ đỡ đơn côi, ai ngờ đó là khởi đầu cho những ngày tôi luôn phải “đi nhẹ, nói khẽ, thở khổ”. 💌
Bà Hạnh – mẹ chồng tôi – là người đàn bà giỏi tính toán, ngoài mặt dịu dàng nhưng bên trong đầy toan kế. Bà chưa bao giờ ưa tôi, lúc nào cũng nói tôi “đi làm nhiều, bỏ bê chồng con”, rồi nhắn cho chồng tôi những lời gieo nghi ngờ.
Cho đến một đêm, mọi chuyện vượt quá giới hạn.
Hôm đó, bà Hạnh nấu bát cháo gà, bảo tôi ăn cho lại sức. Tôi vừa ăn xong thì mí mắt nặng trĩu, đầu óc cho/áng vá/ng.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi chỉ kịp thấy bà cười nhạt, nói khẽ:
“Ngủ đi, ngủ cho ngon nhé…”
Tôi tỉnh dậy giữa đêm, đầ/u đ/a/u như b/ú/a b/ổ, áo quần x/ộ/c x/ệ/ch. Cạnh giường, có một người đàn ông l/ạ đang vội vã k//é//o qu///ầ/n, còn mẹ chồng tôi đứng ở cửa, l//a thất thanh:
“Trời ơi! M//ày dá/m ma//ng về nhà ta/o à!”
Chồng tôi từ dưới nhà chạy lên, trông thấy cảnh tượng hỗn loạn ấy, sữ//ng s/ờ. Tôi ú ớ không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy bà Hạnh ôm ngực khóc lóc:
“Tôi không ngờ nó lại đến thế này!”
Tôi hiểu, mình đã bị g///ài b//ẫ/y. Nhưng tôi không thể làm gì lúc ấy — tất cả bằng chứng đều chống lại tôi.
Tôi bình tĩnh, giả vờ yếu ớt xin lỗi chồng, nói rằng mình sẽ “rời khỏi nhà cho nhẹ đầu”. Cả nhà coi đó là bằng chứng tôi thừa nhận t//ộ//i.
Hai tuần sau, tôi quay lại — tươi cười, nhẹ nhàng nói với mẹ chồng:
“Con nghĩ lại rồi, con muốn xin lỗi mẹ. Để con nấu bữa cơm cho mẹ vui nhé.”
Bà Hạnh mừng thầm, tưởng tôi đã chấp nhận “r//út lui êm đẹp”. Nhưng ngay tối hôm đó, khi bà bảo tôi uống cốc sữa “cho dễ ngủ”, tôi giả vờ uống hết, rồi đổ đi và nằm yên.
Trước khi nhắm mắt, tôi bật ca/me/r.a mini giấu trong khung ảnh đầu giường...
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Thương bà cụ đi mưa, tỷ phú cho bà đi nhờ, ai ngờ 10 phút sau một điều kinh khủng đã xảy ra khiến cuộc đời anh thay đổi ...
20/08/2026

Thương bà cụ đi mưa, tỷ phú cho bà đi nhờ, ai ngờ 10 phút sau một điều kinh khủng đã xảy ra khiến cuộc đời anh thay đổi mãi mãi…“Thương bà cụ đi mưa, tỷ phú cho bà đi nhờ, ai ngờ 10 phút sau một điều kinh khủng đã xảy ra khiến cuộc đời anh thay đổi mãi mãi…”

Hôm đó là một buổi chiều mưa tầm tã ở ngoại ô thành phố. Nguyễn Minh – một tỷ phú tự thân nổi tiếng, vừa rời khỏi một buổi gặp gỡ kín với nhóm đầu tư lớn. Dù lịch trình dày đặc, anh quyết định lái xe riêng để có vài phút yên tĩnh suy nghĩ, thay vì để tài xế đưa đón như thường lệ. Con đường về nhà không dài, nhưng mưa mỗi lúc một nặng hạt, tầm nhìn mờ hẳn đi.

Đến một đoạn đường gần chợ nhỏ, Minh thấy một bà cụ khoảng ngoài 70 tuổi, dáng người gầy gò, vai khoác túi đồ lỉnh kỉnh. Bà cố che mưa bằng tấm áo mưa mỏng rách một bên, vừa đi vừa run lẩy bẩy. Bất giác, trong lòng anh trào lên sự thương cảm. Dù sống trong xa hoa, Minh chưa bao giờ quên mình từng có tuổi thơ cơ cực, từng chứng kiến mẹ cũng dầm mưa đi bán hàng rong để nuôi con ăn học. 🏆

Anh thắng xe lại, hạ cửa kính, cất giọng trầm:
– “Bà ơi, trời mưa lớn quá, để cháu đưa bà về nhà nhé.”

Bà cụ thoáng bất ngờ, nhưng thấy anh lịch sự, ăn nói nhẹ nhàng nên gật đầu. Khi bà bước vào xe, nước từ áo mưa rơi ướt cả thảm lót đắt tiền, nhưng Minh không bận tâm. Anh còn lấy khăn giấy đưa bà lau tóc.

Trong lúc trò chuyện, bà cụ kể mình tên là Tư, sống ở xóm lao động phía sau chợ. Hôm nay bà ra chợ bán ít rau trồng được, ai ngờ mưa đổ bất ngờ, chẳng bán được bao nhiêu lại lỡ chuyến xe buýt cuối cùng. Câu chuyện giản dị nhưng làm Minh lặng người – ông bà mình ngày xưa cũng từng như thế.

Anh vừa lái vừa trò chuyện, lòng nhẹ nhõm hiếm thấy. Thế nhưng, chỉ 10 phút sau khi bà cụ lên xe, một sự việc khủng khiếp bất ngờ ập đến… Quý độc giả xem thêm tại đây 👇

hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Bà Lâm là một trong những chủ hộ kinh doanh lợn giàu nhất làng. Khi về già, bà có trong tay tài sản lên tới 20 tỷ đồng. ...
19/08/2026

Bà Lâm là một trong những chủ hộ kinh doanh lợn giàu nhất làng. Khi về già, bà có trong tay tài sản lên tới 20 tỷ đồng. Chính vì thế các con của bà, ai cũng muốn số tiền này thuộc về mình. Để mẹ chia tài sản cho mình, 3 người con trai đã diễn một vở kịch tranh giành tài sản. Họ đã bàn bạc nhất định không chia cho em gái ❤️ nuôi...Ở làng Đông Phú, huyện Nghĩa Sơn – một vùng quê đang đô thị hóa nhanh chóng, có một người phụ nữ tên là bà Lâm – từng là chủ trại chăn nuôi lợn lớn nhất xã. Những năm 90, khi người dân còn nuôi nhỏ lẻ thì bà Lâm đã mạnh dạn vay vốn, xây chuồng, thuê nhân công. Hơn 30 năm gắn bó với nghề, bà tích góp được khối tài sản lên đến 20 tỷ đồng, chưa kể đất đai và vàng bạc.
Chồng mất sớm, một mình bà nuôi ba người con trai ruột là Thắng, Cường và Dũng. Ngoài ra, bà còn nhận nuôi thêm một bé gái mồ côi tên Hiền – con của người làm thuê cũ bị tai nạn chết khi đang vận chuyển cám lợn cho bà. Hiền từ nhỏ đã gọi bà là “mẹ”, sống chan hòa, chịu khó, chưa bao giờ dám đụng đến một đồng trong nhà bà nếu chưa được cho phép.
Thắng – con cả – làm cán bộ huyện. Cường – con thứ – mở đại lý phân bón. Dũng – út – học hết lớp 12 thì đi làm công trình rồi sang Lào xuất khẩu lao động. Mỗi người một nghề, một tính cách, nhưng có điểm chung là đều mong mẹ chia tài sản khi bà bắt đầu yếu.
Thấy bà Lâm tuổi cao, ba người con trai bắt đầu tỏ ra hiếu thảo bất thường. Thắng về quê nhiều hơn, hay mua thuốc bổ. Cường thì thuê người dọn dẹp nhà cửa, còn Dũng lắp máy lạnh và camera an ninh quanh nhà để "bảo vệ mẹ".
Nhưng tất cả đều có mục đích.
Một buổi chiều tháng Mười, trời âm u, gió thổi lạnh. Trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, bà Lâm nằm trên giường, yếu ớt. Ba người con trai ngồi bên cạnh, bàn chuyện chia tài sản.
– Mẹ nên chia dần đi, đừng để đến khi không còn minh mẫn, để tụi con phải cãi nhau – Thắng mở lời.
– Con không cần vàng bạc, chỉ xin mảnh đất 2.000 mét vuông phía sau để xây nhà – Cường chen vào.
– Con thì lo mẹ không còn sống lâu để ký giấy, người ngoài nó nhảy vào thì khổ – Dũng nói, mắt liếc về phía Hiền.
Hiền lúc đó đang nấu cháo trong bếp, tai vẫn nghe được tiếng bàn tán.
Họ đã chuẩn bị kỹ. Họ thống nhất một điều: không để Hiền – đứa con gái nuôi – được chia phần nào.
Trong vài ngày sau đó, họ liên tục gieo vào tai mẹ mình những lời ác ý:
– Hiền nó lén bán lúa trong kho, mẹ biết không?
– Nó thân với thằng kỹ sư đất đai là để xin cắt sổ đỏ đấy.
– Nó định đưa mẹ đi viện tâm thần để ký giấy tặng tài sản đấy!
Ban đầu, bà Lâm không tin. Nhưng sức khỏe yếu, trí nhớ kém, lại bị con cái “mưa dầm thấm lâu”, bà bắt đầu nghi ngờ Hiền.
Một buổi tối, bà gọi Hiền vào, giọng yếu ớt:
– Mẹ hỏi thật, con có định chia phần gì không?..
Phần 1 đã hết, bình luận "OK" để đọc phần 2 dưới bình luận!

Ngay trước mặt mẹ chồng, chồng cũ ném chiếc ba lô cũ kỹ vào tôi ngay khi vừa rời tòa l//y hôn. Nhưng đêm đó, lúc mở chiế...
19/08/2026

Ngay trước mặt mẹ chồng, chồng cũ ném chiếc ba lô cũ kỹ vào tôi ngay khi vừa rời tòa l//y hôn. Nhưng đêm đó, lúc mở chiếc ba lô ra, tôi đã bật khóc khi thấy những gì giấu bên trong… 💕
Tiếng búa của thẩm phán vang lên trong phòng x//ử á/n tôi và chồng đã chính thức "đường ai nấy đi" tôi giành được quyền nuôi con.
Mọi thứ dường như đã đóng băng.
Tôi bước ra khỏi cổng tòa án dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa.
Trên tay là bản quyết định l//y hôn vừa được trao.
Trên vai tôi, cậu con trai gần hai tuổi đang ngủ ngon là//nh.
Tôi ôm con thật chặt.
Bởi vì từ hôm nay…
Hai mẹ con tôi chỉ còn có nhau.
Phía sau, mẹ chồng cũ của tôi — bà Nguyễn Thị Hạnh — cũng bước ra.
Bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạ/nh lùng.
Khóe môi còn nở một nụ cười như thể cuối cùng cũng trút bỏ được một gánh nặng suốt nhiều năm.
Tôi và Minh Khôi từng yêu nhau ba năm trước khi kết hôn.
Anh là trưởng phòng kinh doanh của một công ty vận tải lớn ở Hà Nội.
Anh từng là người đàn ông trong mắt mọi người: thành đạt, lịch thiệp, có tương lai.
Còn tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, lớn lên trong một gia đình lao động ở ngoại thành.
Ngày cưới, ai cũng nói tôi may mắn.
Họ bảo tôi đã đổi đời.
Nhưng không ai biết…
Cuộc hôn nhân ấy lại trở thành chiếc lồng son khiến tôi dần mất đi chính mình.
Mọi chuyện thay đổi từ khi Gia Bảo chào đời.
Con sinh no/n.
Cơ thể yế/u ớt.
Những tháng đầu tiên, tôi gần như sống trong bệnh viện.
Minh Khôi từng nắm tay tôi và nói:
“Em nghỉ việc đi. Anh sẽ lo cho hai mẹ con.”
Tôi đã tin anh.
Tôi nghĩ mình có một người chồng sẵn sàng che chở.
Nhưng đó lại là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi.
Sau khi nghỉ việc, tôi ở nhà chăm con và sống cùng bố mẹ chồng.
Từ lúc đó…
Tôi dần trở thành người bị xem là ăn bám.
Mẹ chồng tôi kiểm soát từng khoản tiền trong nhà.
Mỗi lần Minh Khôi đưa tiền sinh hoạt, bà đều hỏi:
“Tháng này sao tiêu nhiều vậy? Một ngày hết gần 300 nghìn đồng à? Hay cô lại mang tiền về cho nhà ngoại?”
Tôi chỉ biết im lặng.
Bởi vì tôi hiểu…
Trong căn nhà đó, tiếng nói của tôi chưa bao giờ có trọng lượng.
Nhưng điều khiến tôi đau nhất…
Là Minh Khôi.
Anh luôn đứng ngoài.
Anh nghe mẹ trách móc tôi.
Nghe mẹ xúc phạm tôi.
Nhưng chưa một lần lên tiếng bảo vệ vợ.
Lương của anh mỗi tháng đều đưa cho mẹ giữ.
Còn tôi chỉ nhận được vài triệu đồng ít ỏi để mua sữa, bỉm và lo những khoản cần thiết cho con.
Tôi nhìn người đàn ông từng hứa:
“Anh sẽ bảo vệ em cả đời.”
Nhưng giờ đây…
Anh chỉ cúi đầu im lặng.
Đỉnh điểm xảy ra vào hai tuần trước ngày ly hôn.
Mẹ chồng tôi bất ngờ tố tôi lấy trộ//m 5 triệu đồng trong tủ.
Bà đứng giữa nhà, lớn tiếng mắng nhiếc.
Từng câu từng chữ như da//o cứ//a vào lòng tôi.
Bà còn nói:
“Con trai tôi nên lấy một người vợ khác. Ít nhất cũng phải là người có gia đình tử tế hơn.”
Tôi quay sang nhìn Minh Khôi.
Tôi vẫn hy vọng.
Chỉ cần anh nói một câu thôi.
Chỉ cần anh tin tôi.
Nhưng anh chỉ thở dài.
“Em xin lỗi mẹ đi. Cho mọi chuyện kết thúc.”
Ngay khoảnh khắc ấy…
Thứ gì đó trong lòng tôi hoàn toàn vỡ vụn.
Tôi bế Gia Bảo lên.
Thu dọn vài bộ quần áo.
Rời khỏi căn nhà mà tôi từng nghĩ sẽ là nơi mình sống cả đời.
Ba ngày sau…
Giấy l//y hôn được gửi đến.
Tôi không do dự.
Tôi ký ngay.
Tôi không cần tiền.
Không cần tài sản.
Điều duy nhất tôi muốn…
Là được ở bên con trai mình.
Và hôm nay…
Mọi thứ đã kết thúc.
Tôi vừa định gọi xe về nhà bố mẹ thì Minh Khôi bất ngờ bước tới.
Gương mặt anh lạnh lùng.
Không còn chút tình cảm nào.
Trên tay anh là một chiếc ba lô cũ đã bạc màu.
Chiếc ba lô ấy…
Là món quà anh từng tặng tôi vào ngày chúng tôi còn yêu nhau.
Anh nhìn tôi.
Rồi bất ngờ ném mạnh nó vào người tôi.
“Cầm lấy đi. Mang hết đồ của cô đi. Nhà tôi không còn chỗ chứa những thứ này.”
Chiếc ba lô đập vào vai tôi.
Bên cạnh anh, mẹ anh cười nhạt.
“Đúng rồi. Mang hết những thứ thuộc về cô đi.”
Tôi đứng chết lặng.
Người đàn ông tôi từng yêu hơn cả bản thân mình…
Cuối cùng lại có thể đối xử với tôi như vậy.
Tôi muốn ném chiếc ba lô xuống đất.
Muốn hỏi anh tại sao.
Muốn khóc thật lớn.
Nhưng Gia Bảo vẫn đang ngủ trên vai tôi.
Tôi cắn môi.
Nuốt ngược nước mắt.
Cúi xuống nhặt chiếc ba lô lên.
Ôm con thật chặt.
Rồi lặng lẽ rời đi.
Không một lần quay đầu.
Về đến căn nhà nhỏ của bố mẹ ở ngoại thành Hà Nội, tôi ném chiếc ba lô vào góc phòng.
Đêm hôm đó…
Tôi ôm con trai trong lòng.
Khóc đến khi không còn nước mắt.
Tôi không biết ngày mai của hai mẹ con sẽ ra sao.
Tôi không biết mình phải bắt đầu lại thế nào.
Nhưng tôi biết…
Tôi không thể quay về nơi đã từng khiến mình tổn thương.
Chiều hôm sau, trong lúc dọn dẹp căn phòng, tôi nhìn thấy chiếc ba lô cũ kia.
Tôi định đem nó bỏ đi.
Dù sao…
Nó cũng chỉ là thứ Minh Khôi vứt lại cho tôi.
Nhưng khi nhấc lên…
Tôi bất ngờ khựng lại.
Chiếc ba lô…
Nặng hơn rất nhiều so với hôm qua.
Tôi cau mày.
Một cảm giác kỳ lạ bất chợt xuất hiện.
Tôi từ từ kéo khóa.
Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy thứ bên trong

hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Tỷ phú kiêu ngạo đổ rư-ợ-u vào đầu nữ lao công, chỉ 10 phút sau, anh ta phải trả cái giá quá đắt... ⛰ Đêm hội tại khách ...
19/08/2026

Tỷ phú kiêu ngạo đổ rư-ợ-u vào đầu nữ lao công, chỉ 10 phút sau, anh ta phải trả cái giá quá đắt... ⛰

Đêm hội tại khách sạn 5 sao sang trọng nhất thành phố diễn ra tưng bừng. Tầng cao lung linh ánh đèn, qua khung kính rộng mở, toàn cảnh thành phố rực rỡ dưới bầu trời đêm. Tiếng nhạc violin dìu dặt, rư//ợu champagne sóng sánh trong ly pha lê, khách mời ăn vận lộng lẫy nâng ly chúc tụng.

Trong tâm điểm buổi tiệc là Lâm Khải, tỷ phú trẻ ngoài 30. Anh ta già/u c/ó, quyền lực, nổi danh với thương vụ hàng tỷ đô. Nhưng cũng nổi tiếng ng/ạo m/ạn, c/oi thư/ờng người khác. Với Khải, g/iàu ngh/èo không chỉ là khoảng cách, mà còn là lý do để phân định giá trị con người.

Giữa những tiếng cười nói, một bóng dáng nhỏ bé lặng lẽ bước vào. Lan, 25 tuổi, mặc bộ đồng phục lao công giản dị. Khuôn mặt thanh tú nhưng phảng phất sự m//ệt m//ỏi, ánh mắt kiên nghị. Lan làm công việc này để trang trải học phí lớp đại học ban đêm, đồng thời gửi chút tiền về nuôi mẹ bệ//nh t//ật ở quê.

Khi đang cẩn thận lau vết rượ//u đổ dưới sàn, cô vô tình chạm vào gấu quần của Khải. Vài giọt nước bắ//n lên đôi giày bóng loáng của anh ta. Cả hội trường lập tức im bặt, như chờ phản ứng.

Khải cau mày, nụ cười trên môi biến mất. Anh ta nhìn Lan bằng ánh mắt khi/nh khỉ/nh rồi gằ/n giọng:
“Cô có biết đôi giày này trị giá bao nhiêu không? Cả đời cô cũng chẳng mua nổi!”

Nhưng chưa dừng lại, Khải cầm nguyên chai champagne lớn trên bàn. Trước hàng chục ánh nhìn, anh ta giơ cao, rồi dốc ngược cả chai, để dòng rượu lạnh buốt tràn xuống đầu Lan.

Champagne bắ/n tung tóe, mái tóc đen nhánh và bộ đồng phục giản dị của Lan ư/ớt sũn/g. Cô đứng yên, đôi vai ru/n nhẹ, nhưng ánh mắt không rơi một giọt lệ. Xung quanh, một vài tiếng thở h//ổn h//ển vang lên. Một số khách nữ đưa tay che miệng, không tin nổi cảnh tượng vừa xảy ra.

Khải hất chai rỗng sang bên, ngẩng cao đầu với vẻ đắ/c th/ắng. Trong mắt anh ta, đó chỉ là cách “dằ/n m/ặt” một kẻ h/ạ đ/ẳng dám làm b/ẩn đồ của mình. Không khí lặng đi. Không ai dám lên tiếng vì s/ợ quyền lực của vị tỷ phú.

Nhưng chỉ 10 phút sau, Khải mới nhận ra mình đã phạm s/ai lầ/m lớn nhất đời...

hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Cưới xong, chồng bảo thôi không đi tuần trăng mật nữa đỡ tốn 10 triệu, tiên ấy để làm việc khác có ý nghĩa hơn. Sau này ...
19/08/2026

Cưới xong, chồng bảo thôi không đi tuần trăng mật nữa đỡ tốn 10 triệu, tiên ấy để làm việc khác có ý nghĩa hơn. Sau này đi 1 chuyến nước ngoài cho thoải mái mà nào ngờ 1 tháng sau anh và cả gia đình anh tặng tôi 1 v;ố nhớ đời, có lẽ lấy chồng là 1 sai lầm lớn nhất cuộc đời tôi chăng ..... 🎁
Hà và Nam vừa cưới nhau sau một đám cưới rình rang ở quê. Cả hai đã lên kế hoạch đi tuần trăng mật ở Đà Lạt, tận hưởng không khí mát mẻ và lãng mạn. Hà háo hức chọn khách sạn, lên lịch đi săn mây, uống cà phê ngắm đồi thông. Tổng chi phí dự kiến khoảng 10 triệu, số tiền mà cả hai đã dành dụm từ lâu. Nhưng ngay sau ngày cưới, Nam đột nhiên nói:
Thôi em ơi, tuần trăng mật tốn kém quá, hay là mình để dành tiền, sau này đi đâu đó cho đáng, được không?
Hà hơi hụt hẫng nhưng cũng gật đầu, nghĩ chồng chu đáo, biết lo xa. Cô tự nhủ, thôi thì tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy, sau này có dịp sẽ đi bù.
Một tháng sau, Nam bất ngờ thông báo:
Cuối tuần này cả nhà mình đi du lịch Phú Quốc nhé! Anh đặt vé máy bay, resort 5 sao hết rồi, vui lắm!
Hà ngạc nhiên, hỏi lại:
Ơ, đi cả nhà là sao anh? Mẹ, bố, anh chị em nữa hả? Rồi chi phí thế nào?
Nam cười tươi, khoe:
Ừ, cả nhà mình luôn, đông vui mà! Tổng chi phí khoảng 50 triệu, anh lo hết, em đừng lo!..

hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Chồng mất 3 năm, tôi quyết định tái giá. Ngày cưới, cứ thấy con gá;i níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra ...
19/08/2026

Chồng mất 3 năm, tôi quyết định tái giá. Ngày cưới, cứ thấy con gá;i níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra bí mật giấu kín nên quyết định trả lại tất cả sính lễ, tuyên bố hủy hôn. 💥

Ngày đầu anh đến nhà, thấy bé A. rụt rè núp sau lưng mẹ, M. cười hiền:

– “Chào con gái, sau này chú sẽ thương con như con ruột nhé.”
H. xúc động đến rơi nước mắt. Ai cũng bảo cô may mắn vì gặp được người tốt.

Nhưng chỉ có một người – con gái cô – không cười. Con bé cứ tránh mặt, lặng lẽ, chẳng bao giờ dám lại gần “chú M.”.

Một buổi tối, H. đi công tác gấp. Cô nhờ M. ở lại trông con. Đêm ấy, hàng xóm nghe thấy tiếng khóc nhỏ từ phòng bé A., nhưng rồi im bặt.

Sáng hôm sau, bé A. mặt mũi tái xanh, không nói năng gì.
Từ đó, mỗi khi M. đến, con bé lại trốn vào phòng, đóng kín cửa.
H. hỏi:

– “Con sao thế? Chú M. có mắn/g con à?”

Bé chỉ lắc đầu, ôm chặt con gấu bông, mắt rơm rớm.
Hạnh không hiểu, chỉ nghĩ con gái còn nhỏ, chưa quen có “ba mới”.
Ngày cưới đến, váy cưới trắng tinh, xe hoa đậu kín ngõ. H. vào phòng gọi con:

– “A. ơi, con thay váy đẹp đi với mẹ nào.”

Con bé lắc đầu:

– “Con không đi đâu. Chú M dặn con rồi"

H bất giác thấy lạ:

- Chú M dặn gì hả con?
.. Bí mật cuối cùng cũng được hé lộ về người chồng tôi sắp cưới ngay trong ngày cưới...

hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Sau khi kết hôn, vợ chồng tôi sinh được một cô con gái. Để cuộc sống gia đình khá hơn, tôi đã làm thủ tục đi nước ngoài,...
19/08/2026

Sau khi kết hôn, vợ chồng tôi sinh được một cô con gái. Để cuộc sống gia đình khá hơn, tôi đã làm thủ tục đi nước ngoài, còn vợ ở nhà chăm sóc con cái. Cô ấy cũng đồng ý chuyện này. Nhưng điều tôi không ngờ là tôi mới ra nước ngoài được 2 năm thì vợ lại đã đòi ly hôn. Tôi biết chuyện níu kéo vô cùng, nhưng vợ nhất định đòi ra đi bằng được, cuối cùng tôi làm thủ tục đưa con gái sang nước ngoài sống cùng tôi. Nửa tháng sau ly hôn nhận được gói hàng vợ cũ gửi, mở ra tôi q/uỳ sụp xuống đất khóc …Tôi và Linh quen nhau từ năm đại học. Cô ấy là lớp trưởng, thông minh, nhanh nhẹn, còn tôi là sinh viên tỉnh lẻ, học hành bình thường nhưng chịu khó. Chúng tôi yêu nhau sau một chuyến đi tình nguyện mùa hè. Linh chính là kiểu phụ nữ khiến người khác tin tưởng – dịu dàng, biết chăm sóc, luôn nghĩ cho người khác trước. Tôi vẫn luôn thấy mình may mắn khi cưới được cô ấy. 💗

Sau khi cưới, vợ chồng tôi sinh được một bé gái đặt tên là Bông – là “bông hoa nhỏ” mà cả hai vợ chồng cùng nâng niu. Cuộc sống gia đình dù không giàu sang nhưng ngập tiếng cười. Linh nghỉ việc ở một công ty truyền thông nhỏ để chăm con, còn tôi nhận làm thêm buổi tối, đủ trang trải cuộc sống tạm bợ ở Hà Nội.

Khi Bông lên ba, tôi được một người họ hàng giới thiệu đi xuất khẩu lao động sang Nhật. Hợp đồng ba năm, lương khá. Ban đầu, tôi đắn đo rất nhiều. Bởi xa vợ con là điều tôi không mong muốn. Nhưng Linh lại là người động viên:

– "Anh cứ đi. Em ở nhà sẽ chăm sóc con. Ba năm thôi mà, rồi mình lại đoàn tụ. Con gái mình sẽ có tương lai tốt hơn."

Tôi nắm tay vợ, gật đầu. Chuyến bay sang Nhật hôm đó, tôi thấy cô ấy quay đi lau nước mắt.

Nhật Bản là một đất nước ngăn nắp và bận rộn. Tôi làm trong một xưởng sản xuất linh kiện điện tử, làm việc từ 8 giờ sáng đến 10 giờ đêm, tuần chỉ nghỉ một ngày. Tiền lương tốt, tôi gửi gần hết về cho Linh – để cô ấy lo cho Bông và tiết kiệm phòng sau này mua nhà.

Ban đầu, chúng tôi thường xuyên gọi video, kể chuyện con, hỏi han nhau từng bữa ăn, giấc ngủ. Nhưng dần dần, cuộc gọi thưa thớt đi. Mỗi lần tôi gọi, Linh đều tỏ ra mệt mỏi, vội vàng. Có lần tôi nghe thấy Bông hỏi mẹ:

– "Mẹ buồn à? Mẹ khóc sao mẹ không cho con biết?"

Tôi hỏi Linh, cô ấy chỉ cười trừ:

– "Có gì đâu. Chắc em cảm."

Rồi một ngày, tôi nhận được tin nhắn từ Linh, chỉ vỏn vẹn một dòng:
"Em muốn ly hôn."

Tôi sững sờ. Cả đêm hôm đó không ngủ nổi. Tôi gọi điện, nhắn tin, nhưng Linh không bắt máy. Phải đến ba ngày sau, cô mới nhắn lại:

– "Em mệt mỏi lắm rồi. Một mình lo cho con, không ai chia sẻ. Em cảm thấy như một người mẹ đơn thân vậy. Em không trách anh, nhưng em không thể tiếp tục sống như thế này nữa."

Tôi gọi, cô bắt máy. Chúng tôi cãi nhau – lần đầu tiên sau nhiều năm. Tôi trách cô ích kỷ, không đợi tôi. Cô im lặng rất lâu rồi nói:

– "Anh có biết, suốt hai năm qua, đêm nào em cũng dỗ con ngủ một mình, bệnh cũng không dám nói, tiền thì có đấy… nhưng em lạnh lẽo. Con gái mình mỗi lần ốm chỉ gọi 'mẹ ơi', không còn biết bố là ai nữa. Em chịu đủ rồi."

Tôi níu kéo, van xin, hứa sẽ về, nhưng Linh kiên quyết. Cô ấy nói một câu khiến tôi ch;ết l;ặng:

– "Không phải em không còn yêu anh. Mà là em không còn yêu bản thân mình trong cuộc sống này nữa rồi."

Cuối cùng, tôi đồng ý ký đơn. Chúng tôi ra tòa qua ủy quyền. Bông ở với mẹ, nhưng chỉ vài tháng sau, Linh gọi bảo tôi làm thủ tục đón con sang Nhật. Cô nói muốn con có điều kiện tốt hơn, còn cô… sẽ đi xa một thời gian.

Tôi vừa vui vừa lạ lẫm. Vui vì được gặp lại con gái sau bao ngày xa cách. Lạ vì Linh như đã biến mất hoàn toàn khỏi đời tôi.

Hai tuần sau khi Bông sang Nhật, tôi nhận được một kiện hàng từ Việt Nam, người gửi: Linh.

Chiếc hộp giấy không lớn... Xem thêm 👇

Phần 1 đã hết, bình luận "OK" để đọc phần 2 dưới bình luận 👇👇👇👇!

Trở về làng sau nhiều năm xa cách để tìm lại vợ cũ, người đàn ông chết lặng khi người ra mở cửa lại chính là... TRUYỆN N...
19/08/2026

Trở về làng sau nhiều năm xa cách để tìm lại vợ cũ, người đàn ông chết lặng khi người ra mở cửa lại chính là... TRUYỆN NGẮN
Cơn mưa lất phất phủ lên con đường đất dẫn vào làng quê nghèo ven sông. Sau gần mười lăm năm xa cách, Hưng đứng trước cổng nhà cũ, tay run run siết chặt quai túi vải đã sờn màu. Gió thổi qua hàng tre trước ngõ phát ra những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của ký ức.
“Không biết… cô ấy còn ở đây không?” – Hưng tự hỏi, giọng khàn đặc.
Mười lăm năm. Một quãng thời gian đủ để mọi thứ đổi thay, nhưng cũng đủ để một người đàn ông mang theo cả đời dằn vặt.
Ngày rời làng, Hưng mang theo giấc mơ lập nghiệp nơi thành phố, để lại sau lưng người vợ trẻ là chị Lan và lời hứa: “Anh đi vài năm thôi, khi nào ổn định sẽ đón em lên.” Nhưng rồi những năm tháng mưu sinh cuốn anh đi, những sai lầm nối tiếp sai lầm, và cuối cùng là sự im lặng kéo dài đến tận hôm nay.
Hưng đưa tay gõ cửa.
“Cốc… cốc… cốc…”
Tiếng gõ vang lên trong không gian tĩnh lặng đến rợn người. Một lát sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía trong.
Cánh cửa mở ra.
Hưng chết lặng.
Trước mặt anh không phải Lan... HẾT PHẦN 1...

Address

27 P. Tống Duy Tân, Hàng Bông, Hoàn Kiếm
Hanoi
10000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Những câu chuyện gia đình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Những câu chuyện gia đình:

Shortcuts

Share