09/05/2026
CÓ MỘT "CHIẾC TỦ LẠNH" CHỨA CẢ GIA TÀI TUỔI THƠ, GIỜ CÓ TIỀN TỶ CŨNG CHẲNG THỂ MUA LẠI ĐƯỢC...
(Kéo kẹt...)
Nhìn thấy bức ảnh này, bạn có nghe thấy âm thanh quen thuộc ấy vang lên trong đầu không? Đó là tiếng mở cánh cửa của chiếc chạn bát bằng gỗ (hay ngày xưa các bà, các mẹ vẫn thường gọi là cái gác-măng-rê).
Ngày đó, nhà làm gì có tủ lạnh khổng lồ cắm điện ro ro như bây giờ. Gia tài ẩm thực của cả tuổi thơ chỉ thu bé lại vừa bằng một chiếc chạn gỗ mộc mạc, được kê cẩn thận trên bốn cái bát sành đổ đầy nước rưới chút dầu hỏa để chống kiến. Thế nhưng, đằng sau cánh cửa đóng lưới mắt cáo han gỉ ấy lại là cả một "kho tàng" diệu kỳ mà đứa trẻ nào đi học, đi chơi bêu nắng về cũng phải chạy tót ngay xuống bếp dòm ngó đầu tiên.
Mở chạn ra, "mỹ vị nhân gian" ngày ấy có gì đâu cơ chứ! Đôi khi chỉ là lưng bát cơm nguội còn thừa từ bữa sáng, chén nước mắm cốt dầm quả ớt hiểm cay xé lưỡi, một đĩa tóp mỡ chiên hay bát tép rang khế chua mẹ đậy cẩn thận bằng chiếc rổ rá bợt bạt. Sang hơn một chút thì có nồi cá đồng kho mặn chát ăn bủng cả nồi cơm, hay mảng cháy nồi vàng ươm giòn rụm mẹ cố tình cất phần đứa con út.
Trưa hè mồ hôi nhễ nhại, lén mở chạn ra, xới vội bát cơm nguội chan chút nước mắm, cắn miếng tóp mỡ béo ngậy. Chao ôi, cái vị ngon ngấu nghiến, ngon thấu tận tâm can ấy... nuốt vội vàng chỉ sợ anh chị em trong nhà tranh mất. Nhai miếng cơm nguội dai dai mà thấy ngọt lịm cả tuổi thơ.
Nhiều năm trôi qua, những đứa trẻ hay đi lục chạn ngày nào giờ đã khôn lớn. Chúng ta bước vào căn bếp sáng loáng với chiếc tủ lạnh hiện đại chất đầy ắp thịt thà, trái cây, đồ ăn thức uống ê hề...
Thế nhưng, sao có những ngày đi làm về mỏi mệt, cứ mở tủ lạnh ra đứng trân trân nhìn rồi lại thở dài chênh vênh: "Chẳng biết ăn gì!".
Hóa ra, thứ chúng ta thèm khát không phải là một bữa ăn sơn hào hải vị, mà là hương vị của sự quây quần. Là sự chăm chút, vun vén từ đôi bàn tay chai sần của mẹ qua từng đĩa rau, bát cá được cất gọn gàng trong chiếc chạn gỗ. Thứ chúng ta thèm, là cái cảm giác vô lo vô nghĩ của ngày xưa, đói là ăn ngon lành, chẳng vướng bận bất cứ muộn phiền nào của thế giới người lớn phức tạp.
Chiếc chạn bát cũ đã mục rỗng theo thời gian, nhưng ký ức về nó thì mãi mãi vẹn nguyên trong góc nhỏ của những tâm hồn hoài niệm.
Bạn còn nhớ món đồ ăn "huyền thoại" nào từng được cất giấu trong chiếc chạn bát của gia đình mình không? Hay kỷ niệm nào về những lần ăn vụng? Hãy kể lại cho mọi người nghe nhé!