23/01/2026
Chiều cuối năm, mình ra về trong tâm trạng còn lẫn lộn giữa nhẹ nhõm và hồi hộp thì tình cờ gặp một cặp vợ chồng cùng đi thang máy bệnh viện. Anh chị tầm khoảng 40–50 tuổi. Dáng người gầy, làn da ngăm sạm nắng, rất rõ dáng dấp của những người lao động lam lũ. Chị mang đôi dép lê đã cũ, tay run run nắm chặt tờ giấy kết quả. Chỉ nhìn thoáng qua thôi, mình đã đoán: chắc hẳn anh chị đã phải chắt chiu, dành dụm rất lâu mới có đủ tiền bước vào hành trình IVF này.
Nghe anh chị kể, mình càng thấy lòng nặng trĩu. Cả hai chỉ có đúng một phôi để chuyển. Bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu mong chờ, bao nhiêu ước mơ làm cha làm mẹ đều dồn hết vào lần chuyển phôi ấy. Vậy mà kết quả lại là một cú sốc quá lớn. Chị bật khóc nức nở, khóc như trút hết những tháng ngày mệt mỏi, thất vọng và bất công mà cuộc đời đã dành cho mình. Nhìn chị khóc, tim mình thắt lại. Mình muốn nói gì đó để an ủi, nhưng thật sự không biết phải nói sao cho đúng. Mọi lời động viên lúc ấy đều trở nên quá nhỏ bé trước nỗi đau của anh chị.
Mình ra về với lòng đầy ngậm ngùi và thương cảm. IVF không phải cứ làm là sẽ đậu. Đó là cả một quá trình dài, tốn kém, đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, và còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố mà đôi khi con người không thể kiểm soát được. Có những người may mắn chạm tới trái ngọt, nhưng cũng có những người phải dừng lại trong nước mắt.
Qua câu chuyện của anh chị, mình chỉ muốn gửi một thông điệp đến những ai đang trên con đường IVF: hãy vững tâm và lạc quan. Cho phép bản thân buồn, cho phép bản thân yếu đuối, nhưng đừng đánh mất hy vọng. Bạn không hề đơn độc trên hành trình này, và giá trị của bạn không được đo bằng kết quả của một lần chuyển phôi. Cuối năm rồi, mong rằng những điều tử tế và phép màu sẽ đến với tất cả những trái tim đang khát khao được làm cha, làm mẹ. 💙