26/05/2026
1. Những ngày đầu tiên của tuổi mười bảy
Lớp 11A3 nằm ở cuối dãy nhà C cũ kỹ nhất trường.
Quạt trần quay lạch cạch suốt cả mùa hè. Những ô cửa sổ xanh b**g sơn lúc nào cũng mở để gió lùa vào mang theo mùi nắng và bụi phấn. Đồng phục trắng xanh treo đầy hành lang sau mỗi giờ thể dục.
Ngày đầu tiên chuyển chỗ ngồi, cô giáo chủ nhiệm cầm danh sách nhìn quanh lớp.
— “Khánh ngồi cạnh Minh An nhé.”
Cả lớp ồ lên.
— “Ôi trời, lớp trưởng với học bá ngồi chung!”
Minh An hơi cúi đầu, ôm tập vở bước xuống bàn cuối dãy giữa. Cô không dám nhìn cậu con trai đang kéo ghế giúp mình.
— “Ngồi đây đi.”
Giọng cậu rất dễ nghe.
Khánh là kiểu con trai mà trường nào cũng có một người như thế. Không quá nổi bật nhưng lúc nào cũng khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Học khá giỏi, chơi bóng rổ tốt, hay cười, hay giúp người khác và đặc biệt… rất ấm áp.
Còn Minh An thì ngược lại.
Cô ít nói, thích ngồi cạnh cửa sổ, thích ghi nhật ký và thường xuyên ngẩn người nhìn trời mưa rất lâu.
Tình yêu đầu tiên của cô bắt đầu từ những điều nhỏ bé như vậy.
Từ việc Khánh vô thức đặt hộp sữa đậu lên bàn cô mỗi sáng.
Từ việc cậu nhớ cô không ăn hành nên lúc mua bánh mì luôn dặn cô bán hàng bỏ ra.
Từ những lần cậu chống cằm quay sang:
— “Ê An, cho tao chép Hóa chút.”
Và rồi cười toe.
Nụ cười ấy kéo dài suốt những năm tháng thanh xuân của cô.