23/11/2025
[BÀI NÀY TỐN NƯỚC MẮT LẮM, CÁC THẦY CÔ DẠY KÈM CÂN NHẮC KHÔNG ĐỌC CHỖ ĐÔNG NGƯỜI]
🍂 20/11 KHÔNG HOA, KHÔNG QUÀ, KHÔNG TIN NHẮN HỌC TRÒ... Chỉ có dòng tin của chồng và nỗi lòng "Người Bán Chữ"
"Ting-ting..." 📱
Tin nhắn từ chồng hiện lên: "Chúc mừng cô giáo của anh! Mong vợ luôn giữ lửa nghề..."
Mình mỉm cười hạnh phúc. Nhưng rồi, ngón tay lướt xuống danh sách Zalo, Messenger với phụ huynh, với học sinh...
Trống trơn. Hoặc chỉ là những tin nhắn hỏi bài cũ, lịch học bù, xin nghỉ học.
Ngoài chồng ra, KHÔNG MỘT AI CHÚC.
Tim hẫng một nhịp. Lướt Facebook thấy bạn bè đồng nghiệp khoe hoa, khoe quà, khoe học sinh về thăm trường cũ rộn ràng.
Cảm giác tủi thân ập đến, nghẹn ứ ở cổ họng. Nước mắt chực trào ra nhưng lại nuốt ngược vào trong.
Suy nghĩ tiêu cực bắt đầu xâm chiếm tâm trí mình lúc này:
"Mình đâu phải giáo viên thật sự. Mình không có bục giảng, không có biên chế."
"Mình chỉ là đứa 'bán chữ' thôi mà. Tiền trao cháo múc, dạy xong nhận tiền là hết nợ, ai nhớ đến mình làm gì."
"Nghề này bạc quá..."..
Đã bao giờ mọi người tự hỏi, tại sao mình lại chạnh lòng đến thế không?
Có lẽ vì mình nhớ những đêm thức đến 1-2 giờ sáng soạn giáo án riêng cho đứa học trò mất gốc.
Có lẽ vì mình nhớ những chiều mưa tầm tã, mặc áo mưa ướt sũng lội nước đến nhà học sinh cho kịp giờ, để rồi nhận lại là cái ngáp dài ngao ngán của con.
Mình đã dốc hết ruột gan, không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy nết người, kiên nhẫn hơn cả mẹ cha chúng.
Mình từng bị giật điện thoại khi dừng xe nghe điện thoại chỉ bài cho học trò. Apple Watch thông báo : “Help me, teacher, i need you , where are u now ???” . Lại không nỡ trì hoãn mà dừng lại ngay. Phải ngay lập tức đi mua cái y chang để gia đình khỏi lo lắng.
Mình từng hoãn bao nhiêu cuộc vui cá nhân vì mai học trò thi, mai học trò kiểm tra. Thậm chí mạo hiểm hỗ trợ online khi chúng kiểm tra trong lớp.
Nhưng rồi hôm nay, ngày tôn vinh người thầy, mình lại trở thành "người vô hình".
Học sinh đạt điểm 9, điểm 10, chúng cảm ơn cô chủ nhiệm, cảm ơn nhà trường. Phụ huynh khoe con giỏi nhờ "gen gia đình".
Còn mình - người ngồi bên cạnh uốn nắn từng nét chữ, sửa từng lỗi sai - thì lặng lẽ đứng sau cánh gà.
"Ừ thì, mình chỉ là người bán chữ..."
Mình đã tự nhủ như thế để xoa dịu nỗi buồn. Rằng đây là quan hệ mua bán: Phụ huynh trả tiền, mình trao kiến thức. Hết giờ là hết trách nhiệm. Cần gì phải mong đợi sự tri ân?
Nhưng sâu thẳm trong tim, mình biết mình ĐAU vì mình đã THƯƠNG.
Nếu chỉ xem là mua bán, mình đã không buồn. Mình buồn vì mình đã trót thương lũ học trò nhỏ, trót yêu cái nghề "gõ đầu trẻ" không biên chế này bằng cả trái tim, chứ không chỉ vì đồng lương. Chồng mình là chủ doanh nghiệp, anh luôn cho mình làm điều mình thích. Nhưng nếu anh biết mình đã tổn thương thì có lẽ sẽ cấm mất.
Mắt nhòe, đọc lại tin nhắn của chồng.
"Chúc mừng cô giáo của anh".
Anh ấy là người duy nhất thấy mình khản giọng sau mỗi ca dạy. Thấy mình trăn trở khi học trò không tiến bộ. Thấy mình vui như đứa trẻ khi học sinh nhắn: "Cô ơi con làm được bài rồi, chỉ có con làm được thôi đấy”
Với anh, và với chính lương tâm mình, mình ĐÍCH THỰC là một CÔ GIÁO.
Giáo viên tự do - là những người thầy không có bục giảng cao, không có bảng tên trang trọng, nhưng có sự tự do để yêu thương theo cách riêng.
Không có hoa hôm nay cũng chẳng sao. Bông hoa đẹp nhất chính là sự tiến bộ thầm lặng của học trò, dù chúng có nhận ra hay không.
Mình lau nước mắt, mỉm cười nhắn lại cho chồng: "Cảm ơn chồng, cô giáo của anh vẫn ổn!"
Ngày mai, mình vẫn sẽ đến lớp (dù là lớp học tại gia hay quán cà phê), vẫn sẽ nghiêm khắc, vẫn sẽ tận tụy.
Vì mình dạy học không phải để chờ đợi một ngày lễ.
Mình dạy, vì đó là cuộc đời của mình.
Gửi những đồng nghiệp đang cảm thấy cô đơn hôm nay: Các bạn không đơn độc. Chúng ta là những "người lái đò thầm lặng", chở khách sang sông không cần kèn trống.
Và đôi khi, sự thầm lặng ấy mới là điều vĩ đại nhất.
Tự nhủ với lòng như vậy. Buồn nốt hôm nay thôi. Nếu có ai giống tôi, xin được mời bạn 1 ly.
🌹 Chúc mừng 20/11 - Chúc mừng chính chúng ta!