28/01/2018
Lạc
5. Lửa
Lạc Ông và Âu Cô ở cùng nhau trên thuyền Trời, sinh ra bọc trăm trứng. Chim Lạc giúp họ ấp bọc trứng này suốt 1000 ngày nở ra 100 người con, gọi chung là Lạc Thần. Họ được chim Lạc chúc phúc, giúp đỡ Lạc Ông và Âu Cô cai quản thế giới.
Mị là con gái út của hai người, sinh muộn nên ốm yếu, cũng không có thần lực gì cả. Ngoài việc bất tử thì Mị yếu ớt như một người vượn bình thường. Do đó cô cũng chẳng được giao phụ trách thứ gì, suốt ngày rong chơi khắp thế giới mà vẫn chẳng hết cô đơn.
Một ngày nọ Mị bay xuống Đất chơi, đem theo quả táo thần thì gặp Ma, một người con trai của Bảo Bình. Ma là con nuôi giỏi nhất của Bảo Bình, và cũng như bao người mang nước, Ma luôn cô đơn và trầm mặc. Ma Mị nhìn thấy nhau lần đầu bằng đôi mắt ngây dại như tìm thấy mục đích sống của cuộc đời mình. Gặp nhau, họ đem lòng yêu nhau tha thiết. Mị trao cho Ma quả táo thần của mình, nguyện gắn bó với chàng đến chết. Trớ trêu là mỗi người một loài, chẳng thể ở bên nhau. Ban đêm mặt đất tối tăm, Mị lại phải bay về Trời. Thiếu ánh sáng cô không thể sống được.
Còn thiếu cô, Ma không thể sống được. Cậu bèn nghĩ cách trộm ánh sáng ban ngày mang về đêm. Ma bèn lấy lông chim và sáp ong ghép lại thành đôi cánh, lấy đá núi là thứ cứng nhất trên mặt đất làm mũi tên.
Vào đên đen nhất, khi mà chim Lạc khép chặt hai mi mắt, hạ một chân đứng lên mặt đất để ngủ một giấc sâu, Ma mang nỏ có mũi tên bằng đá trèo lên mình Lạc. Từ đầu cánh đang giang rộng che cả mặt đất Ma giương nỏ bắn chín mũi tên vào bên mắt mở của Lạc. Hoảng hốt tỉnh dậy, Lạc chớp mắt gạt tên ra, khiến toàn mặt Đất khiếp sợ khi nhìn thấy nhật thực lần đầu tiên. Chín mũi tên tuy ko chạm được vào mắt Lạc, nhưng bị sức nóng của mặt trời đốt cháy. Phần thân tên bằng gỗ cháy rụi, nhưng mũi tên đá bị nung thành nham thạch, rơi xuống tạo thành chín ngon lửa vĩnh hằng trên mặt đất. Nhờ có lửa trời, loài người không còn sợ bóng tối của màn đêm nữa. Chín nền văn minh cổ đại của vượn người hình thành từ đó.
Nhắc đến phần Ma, khi chim Lạc rùng mình vì bị bắn tên, Ma ngã từ trên cánh chim Lạc xuống. May có đôi cánh bằng lông chim mà Ma bay lên được. Đắc thắng, Ma bay mãi ngắm nhìn mặt đất không muốn xuống. Cậu không biết là sáp ong không chịu được nóng dần chảy ra. Đôi cánh bị rụng dần lông và không nâng nổi Ma nữa. Cậu rơi xuống đất và chết. Mị nay có lửa không còn sợ ban đêm, bay xuống ôm xác Ma khóc mãi không thôi. Nước mắt của Mị chảy thành dòng , tạo nên sông suối muôn nơi. Thương con gái, Âu Cô hóa phép cho hồn Ma nhập vào Mị làm một, sống mãi bên nhau trong thân xác bất tử của Mị, phong là Mẫu Thượng Ngàn, cai quản rừng núi sông suối trên mặt đất.