Lặng

Lặng اتيليه مسايا لتأجير وبيع فساتين الزفاف والخطوبة والسو?

Vợ bán rau vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ, ở nhà ăn cơm với nước mắm để trả n/ợ. Ngày chồng về mang theo 6 tỷ nhưng ch/...
24/06/2026

Vợ bán rau vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ, ở nhà ăn cơm với nước mắm để trả n/ợ. Ngày chồng về mang theo 6 tỷ nhưng ch/ê người vợ tần tảo là x//ấu x//í, b//ẩn th//ỉu. Anh ta lấy luôn vợ mới, nhưng đúng lúc đám cưới diễn ra thì nhận tin s//ét đ//ánh…v
Từ ngày anh đi, cô gồng gánh tr/ả n/ợ từng đồng, ngày ba bữa chỉ ăn cơm chan nước mắm, tối đến lại may thuê thêm áo quần kiếm tiền lãi. Nửa năm đầu Hùng chật vật làm không đủ ăn Mai còn phải gửi thêm tiền sang cho chồng. 6 năm trời, cô không mua nổi cho mình một bộ quần áo mới. Người g/ầy r/ạc ti/ều t/ụy vì làm nhiều mà không được tẩm bổ. 6 năm cuối cùng Mai cũng trả hết số n/ợ vay cho chồng đi XKLĐ.
Hùng không gửi tiền về hàng tháng mà anh giữ lại. Anh nói giữ lại thì mới để được chứ sợ gửi về x/é lẻ sau mất vốn. Chồng nói cũng có lý nên Mai không trách móc. Ở nhà chỉ biết cố gắng.
Ngày Hùng về nước, cả làng kéo nhau ra xem. Anh bước xuống xe, áo sơ mi trắng, cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái. Người ta trầm trồ: “Hùng giờ khác xưa rồi, giàu có nhất xã đấy!”
Nhưng khi nhìn thấy Mai – dáng người g/ầy g/ò, làn da rám nắng, mái tóc cắt ngắn vì hay cúi may đồ – Hùng nhếch mép cười lạnh: “Cô… chính là người tôi từng gọi là vợ à?”. Mai sững sờ.
Hùng ngồi xuống ghế, vung tay đập phong bì xuống bàn, bên trong là sổ tiết kiệm 6 tỷ.
“Tôi giờ giàu có nhất cái xã này. Tôi không thể sống với người vợ xấ/u x/í, bẩ/n th/ỉu như cô được…
Xem tiếp dưới bình luận…👇

Ngày mẹ kế qua đời, bà ta để lại cho con ruột 50 tỷ, còn tôi ngậm ngùi nhận căn nhà cấp 4 cũ kĩ. Ngày phá dỡ để xây lại,...
24/06/2026

Ngày mẹ kế qua đời, bà ta để lại cho con ruột 50 tỷ, còn tôi ngậm ngùi nhận căn nhà cấp 4 cũ kĩ. Ngày phá dỡ để xây lại, bí mật không ngờ đã lộ ra, khiến cả gia đình cho;;áng vá;;ng và buộc phải nhìn lại tất cả.
Ngày mẹ kế qua đời, căn nhà vang lên đủ loại tiếng xì xào. Họ hàng bảo bà thiên vị, vì để lại cho con ruột – tức em trai cùng mẹ khác cha của tôi – số tiền kếch xù 50 tỷ, còn tôi chỉ nhận được một căn nhà rách nát, tường vữa b**g tróc, mái ngói xiêu vẹo.
Trong ánh mắt họ, tôi là đứa con riêng bị bỏ rơi. Thậm chí, có người còn thì thầm:
– Nó may mà được bà ấy nuôi, giờ còn đòi hỏi gì nữa?
Tôi cười chua chát. Ừ thì, từ ngày bố tôi mất sớm, bà đã nhận nuôi tôi. Nhưng làm sao phủ nhận được sự thật: bao năm nay, bà luôn yêu thương con ruột hơn tôi. Vậy nên, khi nghe tin chia tài sản, tôi cũng chẳng bất ngờ.
Em trai tôi, tên Nam, hả hê không giấu nổi. Trong lễ tang, nó thì thầm bên tai tôi:
– Mà;;y lấy căn nhà rách kia về làm gì, bán đi cũng chẳng ai mua. Tao thì có 50 tỷ, khỏi phải làm cả đời.
Lời nó như nh;;át d;ao xoáy vào lòng. Tôi lẳng lặng ký giấy nhận căn nhà cũ, coi như một nén hương cuối cùng cho mối tình nghĩa dở dang giữa tôi và mẹ kế.
Vài tuần sau, tôi đến xem căn nhà ấy. Nằm chơ vơ nơi ngoại ô, tường loang lổ, cửa
gỗ mục ruỗng. Người ta bảo nên phá bỏ xây lại. Tôi gọi thợ đến.
Tiếng búa đập vào tường vang lên chan chát. Đột nhiên, một anh thợ hét lớn:
– Anh ơi, trong tường có cái gì này!ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI BÌNH LUẬN 👇 👇 👇

2 chị gái chung tiền mua nhà 2 tỷ báo hiếu bố mẹ, em trai út không góp 1 đồng. 10 năm sau bố mẹ mất, căn nhà tăng giá gấ...
24/06/2026

2 chị gái chung tiền mua nhà 2 tỷ báo hiếu bố mẹ, em trai út không góp 1 đồng. 10 năm sau bố mẹ mất, căn nhà tăng giá gấp 5, em út xuất hiện đòi quyền thừa kế, nhìn lên bàn thờ bố mẹ thấy xuất hiện thứ này chị em tôi cho em luôn căn nhà…
Không khí trong căn nhà 3 tầng mặt phố ngột ngạt đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Hôm nay là lễ cũng 49 ngày cho mẹ tôi. Bố tôi đã mất từ 2 năm trước. Căn nhà này, 10 năm trước, chị em tôi – Mai và Lan – đã chung nhau bỏ ra 2 tỷ đồng mua để đón bố mẹ từ quê lên an hưởng tuổi già. Ngày đó, thằng Tùng – em trai út – mới 22t, lông bông, ham chơi lêu lổng, chẳng đóng góp được một xu. Thậm chí, ngày tân gia, nó còn chẳng thèm về.
Thế mà hôm nay, khi khói hương chưa tan, Tùng ngồi chễm chệ trên ghế sofa, rít thu::ốc l::á, nhả khói m:ù m:ịt rồi buông một câu xanh rờn: – Mẹ mất rồi. Giờ căn nhà này là di sản thừa kế. Em đã tham khảo luật sư, chia ba. Hoặc hai chị đưa em 3 tỷ, em ký giấy từ bỏ quyền lợi. Còn không, bán nhà chia tiền. Tôi run lên vì giận. Tôi đập tay xuống bàn kính: – Mày nói cái gì? Mày có còn là con người không? Căn nhà này là tiền mồ hôi nước mắt của tao và cái Lan bỏ ra mua. Mày không góp một cắc, suốt 10 năm qua mày đi biền biệt, lễ tết tạt qua như khách. Giờ bố mẹ mất, nhà tăng giá lên 10 tỷ, mày mò về đòi chia chác à?
Tùng nhếch mép, khuôn mặt sạ:m đen vì sương gió nhưng đôi mắt lại ráo hoảnh, lạnh lùng: – Chị đừng kể công. Tiền các chị bỏ ra mua, nhưng đứng tên sổ đỏ là bố mẹ. Bố mẹ mất không để lại di chúc, theo luật pháp thì chia đều cho các con. Em là con trai duy nhất, lẽ ra em phải được hưởng hương hỏa cả căn này mới đúng. Em đòi 1/3 là còn nể tình chị em đấy.... Chốt lại là tuần sau em đưa luật sư đến. Các chị liệu mà chuẩn bị tiền.
Nói xong, nó đứng dậy, ph:ủi mô:ng định bỏ đi. Tôi u:ất ngh::ẹn đến tận cổ. Cả đời chị em tôi lo cho bố mẹ, lo cho cái nhà này, giờ lại bị chính đứa em ru:ột "cư::ớp trắng" trên danh nghĩa pháp luật. Tôi l:ao lên b:àn th:ờ, định thắp nén hương khấn bố mẹ tr:;ừng ph:;ạt đứa con bất hiếu này.– Bố mẹ ơi! Bố mẹ sống khôn thác thiêng về mà xem thằng con trai quý hóa của bố mẹ đây này! Nó định bá:n cả nơi thờ cúng bố mẹ đi đây này! Trong cơn k:;ích đ:;ộng, tay tôi va mạnh vào khung ảnh thờ của mẹ. Chiếc khung ảnh chao đảo rồi đổ ập xuống. "Cạch!... 👇 👇 👇

Tôi mới nghỉ ở công ty cũ có hơn 1 tháng thì giỗ 49 ngày của bố tôi. Nghĩ hôm nhà có việc mọi người cũng đến chia buồn n...
24/06/2026

Tôi mới nghỉ ở công ty cũ có hơn 1 tháng thì giỗ 49 ngày của bố tôi. Nghĩ hôm nhà có việc mọi người cũng đến chia buồn nên hôm nay tôi mời mọi người đến ăn giỗ để thay lời cảm ơn. Ngày giỗ tôi chuẩn bị 2 mâm cỗ tươm tất. Nhưng không ngờ mời cả phòng 10 người thì hôm ấy chỉ có 2 người đại diện đi. Tất cả còn chung nhau 1 cái phong bì tập thể 500 nghìn, những người không đi cũng không thấy gửi gì thắp hương cho bố tôi. tôi không phải kiểu người nhỏ nhen tính toán nhưng ngày xưa làm cùng tôi cũng chẳng tiếc ai cái gì. Tối đó tôi vẫn nhắn 1 tin cảm ơn cũng là để xem thái độ mọi người ra sao, thì đúng lúc ấy, cả nhóm toán lo;ạn báo tin động trời ... 👇👇.........

Lái xe 5000km về quê đón bố chồng lên sống chung sau khi chồng q/u/a đ/ời, con dâu sốc với bí mật giấu kín suốt 10 nămLú...
24/06/2026

Lái xe 5000km về quê đón bố chồng lên sống chung sau khi chồng q/u/a đ/ời, con dâu sốc với bí mật giấu kín suốt 10 năm
Lúc si/n/h thời, chồng tôi và bố anh ít khi nói chuyện, quan hệ giữa họ khá lạnh nhạt. Tôi cũng không hiểu vì sao chồng mình lại như vậy, chỉ biết là sau khi chồng lên thành phố học đại học, ông ở lại quê rồi ít khi liên lạc.
Sau khi chồng m/ấ/t, tôi bất chợt thấy trong hộp thư cũ của anh một loạt bưu thiếp từ quê đều là do một người ký tên “bố” gửi. Gần như năm nào ông cũng gửi, nhưng tất cả đều bị bỏ xó trong ngăn kéo. Có lẽ anh không đọc. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra giữa hai cha con, nhưng khi nhìn thấy nét chữ run run, lời lẽ đầy yêu thương của người cha già, tôi đã bật khóc.
Tôi quyết định: Mình phải đi tìm ông.
Vì ông không dùng điện thoại thông minh, tôi phải liên hệ qua người trong làng, xác định được địa chỉ rồi một mình lái xe vượt 5000km về quê nhà ông. Hai đứa con tôi được gửi cho ông bà ngoại chăm vài hôm.
Chuyến đi kéo dài gần một tuần, qua mưa gió, tuyết phủ và những đoạn đèo nguy hiểm. Nhưng tôi biết, đây không chỉ là một cuộc đoàn tụ, mà còn là cách để tôi tìm lại một phần ký ức và trách nhiệm gia đình mà chồng tôi chưa kịp hoàn thành.
Khi tôi đến nơi, ông đang ngồi trong căn nhà gỗ nhỏ, tự tay nhóm lửa nấu ăn. Ông nhìn tôi sững sờ, như không tin rằng con dâu từ thành phố lại vượt nửa đất nước để tìm mình.
Tôi nói: “Bố ơi, con đến đón bố về ở với cháu. Nhà không thể thiếu bố mãi được.” Ông bật khóc.
Nhưng bất ngờ nhất là sau đó, ông lặng lẽ đưa cho tôi một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, sự thật 10 năm về chồng tôi được ông t/iế/t l/ộ, tôi đã quá sai.....ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇

Con gái tôi 33t, không được xinh lắm, tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 5triệu/tháng vậy mà lúc nào cũng 'Cỡ co...
24/06/2026

Con gái tôi 33t, không được xinh lắm, tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 5triệu/tháng vậy mà lúc nào cũng 'Cỡ con phải lấy chồng đại gia'. Ai ngờ một hôm con dẫn về một anh bảo là giám đốc, người Hà Nội gốc, còn khoe có hẳn 5 công ty khắp cả nước rồi chốt cưới. Nhưng đúng ngày đám cưới diễn ra thì nhà tôi ch//ết đứ///ng....
Con gái tôi năm nay 33t. Con không được xinh nếu như không muốn nói là x//ấu. Khuyết điểm ở cả khuôn mặt lẫn dáng đi. Từ hồi học xong Thạc sĩ, nó xin được việc trong một trung tâm nhỏ, lương chỉ 4,5 triệu một tháng – mà cứ ngẩng cao đầu như thể thiên hạ thiếu mỗi mình nó.
“Con là Thạc sĩ, con hơn họ chứ mẹ. Con học thức đàng hoàng, đâu phải loại chỉ biết làm đẹp.”. Chồng tôi thở dài, lắc đầu. Chúng tôi khuyên mãi không được, đành mặc cho nó tự chọn đường đi.“Đến đâu hay đến đó” – tôi tự an ủi như thế, dù trong lòng vẫn lo con mình ế mất.
Một hôm, nó về nhà, mặt rạng rỡ chưa từng thấy: “Mẹ ơi, con có người yêu rồi. Anh ấy là giám đốc, có năm công ty khắp cả nước, người Hà Nội gốc đấy!”. Tôi suýt đánh rơi cái bát đang rửa.
Giám đốc ư? Năm công ty? Người Hà Nội gốc? Cái đứa suốt ngày chỉ biết đến chỗ làm lương thấp như nó, làm sao mà gặp được người như thế?
Hai tuần sau, nó dắt “giám đốc” về. Một người đàn ông ngoài ba mươi, ăn mặc chỉn chu, đi xe hơi thật. Nói năng lễ phép, lại biếu vợ chồng tôi phong bì 50 triệu, bảo: “Con xin phép được cưới em ấy. Con yêu em thật lòng.”...
xem tiếp dưới bình luận....👇👇

Người đàn ông 70 tuổi ngày cũng cũng đến tiệm vàng bán nhẫn cưới liên tục trong một tháng, chủ tiệm nghi ngờ báo công an...
23/06/2026

Người đàn ông 70 tuổi ngày cũng cũng đến tiệm vàng bán nhẫn cưới liên tục trong một tháng, chủ tiệm nghi ngờ báo công an, mở két sắt ra ai cũng ch/ết l/ặng…Ở một thị trấn nhỏ ven sông, có một tiệm vàng nằm ngay mặt phố, vốn nổi tiếng vì sự uy tín và lâu năm của gia đình chủ tiệm. Mỗi ngày, khách ra vào đều đều, người mua kẻ bán, chuyện thường tình chẳng có gì lạ. Nhưng gần đây, có một chuyện khiến cả tiệm bàn tán xôn xao: một người đàn ông già khoảng 70 tuổi, ngày nào cũng đến bán một chiếc nhẫn cưới.
Không phải một lần, cũng chẳng phải vài ngày, mà liên tục suốt một tháng trời.
Ông lão ấy gầy gò, lưng hơi còng, dáng đi chậm chạp. Ánh mắt ông sâu thẳm, có gì đó vừa mệt mỏi vừa như chất chứa một nỗi niềm không ai hiểu. Ngày đầu tiên, chủ tiệm nghĩ ông bán nhẫn vì cần tiền xoay xở. Ngày thứ hai, ông lại đến, vẫn một kiểu nhẫn vàng trơn. Chủ tiệm bắt đầu thắc mắc. Đến tuần thứ hai, chuyện này không còn là điều bình thường nữa: một tháng có hơn 20 ngày, và hầu như ngày nào ông lão cũng xuất hiện, mang theo một chiếc nhẫn cưới giống nhau đến kỳ lạ.
Chủ tiệm – một người đàn ông ngoài 40 tuổi, lanh lợi và nhiều kinh nghiệm, bắt đầu thấy bất an. Không phải sợ bị lừa, bởi nhẫn toàn vàng thật. Điều kỳ lạ là nguồn gốc số nhẫn cưới này ở đâu ra? Không thể nào có một người già bình thường lại sở hữu nhiều đến thế. Tiệm vàng nhỏ vốn yên bình nay trở thành tâm điểm chú ý. Người trong chợ xì xào:
– “Hay là nhặt được kho báu?”
– “Không khéo là ăn cắp rồi đi bán dần!”
– “Có khi nào là của con cháu để lại?”
Mỗi lần giao dịch, ông lão chỉ nói vỏn vẹn vài câu: “Bán nhẫn, lấy tiền.” Ánh mắt lảng tránh, không bao giờ giải thích. Sự im lặng ấy khiến ai cũng thêm nghi ngờ.
Chủ tiệm lưỡng lự. Nếu tiếp tục mua, chẳng khác nào tiếp tay cho điều mờ ám. Nhưng nếu từ chối, ông lão kia sẽ đi đâu? Và quan trọng hơn: tại sao lại là nhẫn cưới, chứ không phải thứ gì khác?
Đỉnh điểm là ngày thứ 30. Ông lão lại đến, vẫn dáng vẻ quen thuộc. Chủ tiệm quyết định gọi công an để kiểm tra. Khi công an đến, họ mời ông lão về trụ sở làm việc. Ban đầu ông khước từ, nhưng rồi cũng gật đầu, chậm rãi bước đi, như thể đã đoán trước sẽ có ngày này.Và khi két sắt trong nhà ông lão được mở ra, tất cả đều ch/ết l/ặng…Quý độc giả xem thêm tại bình luận👇
Hồng Hải

Bước vào buổi phỏng vấn với sợi dây chuyền kỷ vật của mẹ trên cổ, cô gái trẻ không hề biết rằng nó sẽ khiến vị giám đốc ...
23/06/2026

Bước vào buổi phỏng vấn với sợi dây chuyền kỷ vật của mẹ trên cổ, cô gái trẻ không hề biết rằng nó sẽ khiến vị giám đốc bàng hoàng. Ánh mắt ông dừng lại thật lâu trên chiếc vòng cổ, như thể một bí mật năm xưa sắp được hé mở... TRUYỆN NGẮN
Buổi sáng tràn ánh nắng lên tòa nhà kính cao tầng giữa trung tâm thành phố. Minh Thư đứng trước cửa phòng phỏng vấn, tay siết chặt tập hồ sơ đã hơi nhăn. Trái tim cô đập nhanh đến mức tưởng như có thể nghe thấy trong lồng ngực.
Cô khẽ chạm vào chiếc dây chuyền trên cổ.
Một sợi bạc cũ, mặt dây là viên đá xanh đã mờ theo năm tháng.
Mẹ cô từng nói trước lúc mất:
“Dù sau này con đi đâu, cũng đừng tháo nó ra. Nó là thứ duy nhất mẹ để lại… để con không quên mình từ đâu mà đến.”
Cánh cửa mở ra.
“Ứng viên tiếp theo, Minh Thư.”
Cô bước vào.
Căn phòng rộng, ánh sáng trắng lạnh. Một dãy bàn dài. Những ánh mắt đánh giá lướt qua cô như một phép thử vô hình.
“Chào em, mời ngồi,” một người phụ nữ nói nhẹ.
Minh Thư cúi đầu:
“Dạ… em chào anh chị ạ.”
Cuộc phỏng vấn bắt đầu bằng những câu hỏi chuyên môn. Minh Thư trả lời trôi chảy, dù đôi lúc bàn tay siết nhẹ mép áo vì hồi hộp. Cô đã chuẩn bị rất kỹ cho cơ hội này—cơ hội duy nhất để cô có thể thay đổi cuộc sống của mình và bà ngoại già ở quê.
Nhưng khi không khí đang dần ổn định, mọi thứ bỗng khựng lại.
Người đàn ông ngồi giữa bàn—vị giám đốc điều hành—đột nhiên im lặng.
Ông không nhìn hồ sơ.
Cũng không nhìn vào câu trả lời của cô.
Ánh mắt ông dừng lại ở cổ Minh Thư.
Chiếc dây chuyền...
HẾT PHẦN 1...

Sau 10 Năm Ở Mỹ Gửi Tiền Về, Con Trai Về Chịu Tang Mẹ Và Phát Hiện Sự Thật Lạnh Người Trong Chính Ngôi Nhà Mình....Tôi l...
23/06/2026

Sau 10 Năm Ở Mỹ Gửi Tiền Về, Con Trai Về Chịu Tang Mẹ Và Phát Hiện Sự Thật Lạnh Người Trong Chính Ngôi Nhà Mình....
Tôi là Nguyễn Hoàng Tuấn. Chuyến bay từ San Francisco về Tân Sơn Nhất sau gần 10 năm xa cách không mang lại cho tôi cảm giác phấn khích như tôi từng tưởng tượng. Tôi ngồi im trong taxi, mắt nhìn ra đường nhưng chẳng thấy gì. Trong đầu tôi không có kế hoạch cho ngày trở về – chỉ có một cuộc gọi định mệnh từ Việt Nam cách đây 6 tháng, báo tin mẹ tôi, bà Nguyễn Thị Bích Ngọc, đã qua đời vì đột quỵ.
Khi đó tôi đang trong ca trực kéo dài 36 tiếng trên dàn khoan ngoài khơi vịnh Mexico. Điện thoại vệ tinh vang lên giữa màn đêm lạnh buốt. Giọng vợ tôi – Lê Thùy Phương – nghẹn ngào ngắt quãng. Mẹ đột quỵ sáng sớm, không kịp đưa đi bệnh viện. Tim ngưng đập khi còn trên giường ngủ. Mọi thủ tục hậu sự đã xong, tang lễ diễn ra kín đáo theo ý nguyện. Không có khách khứa, không có họ hàng, không có tiễn biệt.
Tôi không bật khóc, cũng không gọi lại cho ai. Tôi tiếp tục công việc như một người máy suốt 6 tháng tiếp theo. Nhưng giờ đây, khi đứng trước căn biệt thự hai tầng mới toanh ở Biên Hòa – nơi từng là khu dân cư cũ với những con đường đất đỏ – tôi cảm thấy mình như một vị khách. Tất cả đều được xây bằng tiền tôi gửi về, nhưng tôi chưa từng được hỏi ý kiến. Căn nhà cấp bốn năm xưa của mẹ tôi đã bị đập đi, không một lời thông báo.
Phương đón tôi trong bộ váy đắt tiền, nụ cười như trong tạp chí. Cô kể về việc xây lại nhà, lo hậu sự cho mẹ, sắp xếp mọi việc đâu vào đó. Tôi ngồi lặng trong phòng khách, nhìn lên bàn thờ nơi đặt di ảnh mẹ. Đó là bức ảnh cũ tôi từng thấy trong sổ hộ khẩu, không phản ánh được nụ cười ấm áp của bà.
Buổi tối đầu tiên, tôi không ngủ được. Ngôi nhà mới toát ra một thứ trật tự lạnh lẽo, không có chỗ cho sự lộn xộn của ký ức. Sáng hôm sau, tôi nhận ra không còn bất kỳ vật dụng nào thuộc về mẹ. Không có chiếc radio cũ, không có những lọ thuốc quen thuộc, không có dấu vết của một người già từng sống ở đây. Tôi hỏi về căn phòng cũ của mẹ. Phương bảo đã được cải tạo lại từ lâu vì mẹ không muốn sống trong không gian chật hẹp.Tôi biết mẹ mình. Bà chưa từng yêu cầu thay đổi bất cứ điều gì. Khi tôi bước vào căn phòng giờ đã trở thành phòng thay đồ của Phương, tôi cảm nhận rõ ràng sự mất mát. Không có ảnh gia đình, không có đồ dùng cá nhân, không có bất kỳ thứ gì gợi nhớ đến một đời người đã từng gắn bó.
Một sáng, tôi bước ra cổng và thấy bà Lành – người hàng xóm già gắn bó bao năm với gia đình tôi – đang tưới cây bên kia đường. Ngày tôi còn nhỏ, bà thường qua chơi với mẹ tôi mỗi chiều. Họ thân như chị em. Bà Lành nhận ra tôi ngay, mừng rỡ rồi trầm xuống. Câu đầu tiên bà nói là lời chia buồn kèm theo sự ngập ngừng: bà không được báo tin kịp, không ai trong xóm được mời dự tang. Phương nói mẹ tôi không muốn ai nhìn thấy bà lúc yếu đuối nên đóng cửa ba ngày rồi mở lại như chưa từng có chuyện gì. Hàng xóm chỉ thắp hương ngoài sân rồi lặng lẽ về.
Tôi đứng chết lặng. Mẹ tôi không phải người kín tiếng đến thế. Bà từng nói nếu sau này mất đi, bà mong hàng xóm tới thắp nhang, mong được đưa đi như bao người bình thường khác.
Từ đó, những điểm bất thường dần hiện ra. Tôi bắt đầu để ý mỗi tối, Phương luôn cầm một thau nhỏ đựng thức ăn thừa đi về phía sau nhà, bảo cho mèo hoang ăn. Một chiều khi cô ra ngoài, tôi quyết định kiểm tra. Dưới chân cánh cửa nhà kho cũ, tôi thấy một lối mòn nhỏ, cỏ đã bị dập nát nhiều lần. Ổ khóa mới tinh, không bám bụi. Xung quanh có mùi thức ăn ôi lẫn với mùi ẩm mốc.
Tôi cúi xuống nhìn kỹ. Dưới một bụi cỏ gần chân tường là một chiếc đĩa sứ trắng viền hoa xanh – chiếc đĩa mẹ tôi từng rất quý, luôn để giành dùng khi có khách. Trên mặt đĩa vẫn còn sót vài hạt cơm khô và vết nước mắm đã sẫm màu. Bên dưới đáy đĩa là hàng loạt vết xước xếp chằng chịt, như thể có ai đó đã dùng thìa cạo sát đáy mỗi bữa ăn. Mèo không dùng thìa. Mèo không cần đĩa sứ.
Tôi cầm chiếc đĩa, quay người bước đi thì bỗng thấy một mảnh vải nhỏ vướng vào hàng rào kẽm g*i phía góc nhà kho. Đó là một mảnh áo màu xanh nhạt có in bông hoa nhài li ti – hoa văn trên chiếc áo ngủ tôi mua gửi về từ Mỹ năm trước, chiếc áo mẹ từng nói sẽ giữ để mặc những ngày lễ vì áo đẹp quá không nỡ mặc thường ngày.Sáng hôm sau, tôi gọi cho Huy – bạn thân từ thời đại học, giờ là luật sư ở Sài Gòn. Tôi kể mọi chuyện. Huy im lặng rất lâu rồi bảo: "Tao nghĩ mày cần giúp đỡ." Chiều hôm đó, khi Phương rời nhà đi tiệc, Huy đến. Chúng tôi đứng trước nhà kho, cây kềm cộng lực kẹp lấy ổ khóa. Một tiếng rắc vang lên, cánh cửa b**g ra...........BÊN TRONG LÀ............( Һết pҺầп 1 ) ...........
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 củɑ cȃu cҺuүệп dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп
👇👇👇

Chồng bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t, nhưng rồi..Ở ...
23/06/2026

Chồng bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t, nhưng rồi..
Ở một làng chài nghèo ven biển Bình Thuận, có một người phụ nữ tên Mai. Người ta gọi chị là “chị Mai của biển”, bởi chị là một trong những người hiếm hoi có thể chèo thuyền một mình ra khơi từ lúc còn rất trẻ. Chị từng có một gia đình nhỏ hạnh phúc. Chồng chị – anh Tuấn – là tay lưới giỏi trong vùng, yêu biển và yêu vợ con. Họ có ba người con trai: Khang, Dũng và Minh. Những tưởng cuộc đời cứ thế trôi qua êm đềm trong tiếng sóng. Nhưng rồi, khi Minh lên ba, anh Tuấn bỏ đi theo một cô gái trẻ làm du lịch, bỏ lại chị Mai với ba đứa con thơ và một mái nhà d:ộ:t n:á:t.
Chị đi khắp các bãi đá, các con nước, mùa nắng thì mò hàu, mùa mưa thì kéo lưới. Những hôm bão lớn, không thể ra khơi, chị lại ngồi may quần áo thuê, ch:ắt chiu từng đồng để lo cho các con ăn học. Với chị, “biển có thể dữ, nhưng con chữ thì hiền” – và chị tin rằng chữ nghĩa sẽ là con thuyền đưa con mình ra khỏi đói nghèo.
Khang, con cả, từ nhỏ đã biết nấu cơm, chăm em. Dũng thì hay giúp mẹ gi:ã cá, gỡ lưới. Minh, nhỏ nhất, nhưng rất ngoan, luôn hỏi mẹ:
“Mai mốt con lớn, con làm gì để mẹ không phải ra biển nữa nha?”
Năm tháng qua nhanh, đến khi chị Mai gần năm mươi, lưng bắt đầu đau khi vác lưới, mắt mờ dần vì gió mặn. Các con chị, từng người một, rời làng ra thành phố: Khang trở thành kỹ sư đóng tàu, Dũng là bác sĩ tim mạch, còn Minh, cậu út, theo học kiến trúc tại Sài Gòn.
Chị Mai ở lại một mình, vẫn sống trong căn nhà mái tôn cũ, vẫn gác thuyền mỗi tối, đốt đèn đợi con về dịp Tết. Nhưng có một năm, chị bất ngờ nhận được thư tay từ ba người con:
“Má đừng lo chuẩn bị gì cho Tết. Tụi con về sớm… và má sẽ có điều bất ngờ.”…
Ngày Tết đến, chị Mai thức dậy từ sáng sớm, quét dọn căn nhà cũ kỹ, chuẩn bị vài món ăn đơn sơ. Trong lòng, chị vừa háo hức vừa lo lắng, không biết ba đứa con trai sẽ về ra sao, và “điều bất ngờ” mà chúng nhắc đến là gì.
Chiều hôm đó, từ ngoài bãi cát, chị nghe tiếng động lạ. Ngẩng lên, chị chết lặng: ba con trai, tay xách tay nải, đứng cạnh những chiếc xe đầy ắp đồ đạc và quà Tết, nở nụ cười rạng rỡ. Khang, Dũng và Minh chạy ùa vào, ôm mẹ thật chặt. Chị cảm thấy cả mười năm nhọc nhằn dường như tan biến trong vòng tay các con.Nhưng bất ngờ lớn nhất chưa dừng lại ở đó. Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Address

شارع الغشام
Zagazig

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lặng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Lặng:

Share