07/28/2021
Ai ở xa về có việc vào nhà bác trưởng thôn Yên Hoà thường trông thấy có một c.ô gái ngồi mài dao bên tảng đá trước cửa, cạnh tầu ngựa. Hỏi ra mới rõ c.ô ấy không phải con gái bác trưởng thôn: C.ô ấy là vợ anh Bảo- con trai bác.
Chị Nhạn về làm dâu nhà bác đã mấy năm. Từ năm nào, không nhớ, cũng không ai nhớ được. Chỉ nhớ rằng kể từ ngày chị về, anh Bảo sống mà lòng như đã chế.t.
Anh Bảo có một c.ô người yêu cũ tên là Huệ. Ngày ấy bị Huệ bỏ, anh đau khổ vật vã lên trên cầu định nhảy xuống. Một c.ô gái lực điền dũng cảm đã kéo anh lại, xóc anh như xóc một thứ đồ vật vô tri vô giác rồi quật thẳng xuống đất. Chị bảo:
- Tôi không biết anh là ai, nhưng anh phải sống tiếp.
Ừ, anh phải sống chứ. Nó đánh anh như đánh quân thù thế này thì bố anh cũng chẳng dám ch/ết nữa là anh.
Ban đầu anh ghét chị lắm, anh ghét cái tính hay cáu bẳn của chị. Ghét cái cách chị đ/ấm anh như hai thằng đàn ông. Nhưng nói chuyện nhiều khiến anh hiểu chị hơn, và rồi anh yêu từ lúc nào không biết.
Cưới chị về, chị lột xác như c.ô vợ nhặt năm 1945, chăm chồng chăm con, đáng yêu cần mẫn. Người ta bảo số anh đỏ nhưng anh biết vợ anh vẫn là vợ anh đó thôi. Đi.ên lên là múc anh như thường.
Tôi còn nhớ tối đó cả phường tôi không ngủ được. Vì chị nghe tin anh Chung hàng xóm đánh chồng chị.
- Mày đánh chồng bà à, bà cho mày xem!
Vừa nói chị vừa thụi những quả đ.ấm táo bạo vào mặt anh Chung khiến anh Chung quay cuồng trong mơ hồ. Từ đó không ai dám động đến chồng chị nữa.
Người ta bảo yêu là sợ mất đi, chị cái gì cũng tốt nhưng chị sợ mất anh, hôm qua sau khi thấy tấm ảnh của anh chụp chung với người yêu cũ được cất dưới 7749 cái nồi trong góc bếp làm chị điên lên, chị bảo:
- Hẳn là mày yêu con Huệ lắm mày mới cất nó ở góc bếp của tao.
Rồi chị mài dao ở cửa nhà suốt hai ngày trời như cái cách tôi bắt đầu câu chuyện này. Anh Bảo đau lắm, anh có thể từng yêu Huệ nhưng thời gian như nước chảy mây trôi, những chuyện đó giờ chỉ còn là quá khứ. Anh đi uống rượu rồi bị ngã.
Nhìn thấy chồng say mèm, lòng chị trùng xuống. Hay chị nhầm? Có lẽ anh Bảo yêu chị thật. Là chị không chịu tin anh đấy chứ.
Đỡ anh dậy từ trong cơn say, chị nhìn thẳng vào mắt anh rồi hỏi:
- Gọi tên vợ đi rồi vợ sẽ tha thứ cho anh.
Anh Bảo rưng rưng nước mắt, anh định uốn mồm đẩy lưỡi để bật lên chữ Nhạn thì cơn đau bụng ập tới dồn thức ăn lên họng anh. Anh hét một tiếng to rõ ràng cùng đám đồ ăn thừa trôi tuột ra ngoài:
- HUỆ
Chị Nhạn nhẽ nhàng đẩy anh ngồi xuống ghế rồi đi về nhà một mình. Sáng hôm sau, chúng ta quay về phân cảnh đầu truyện, hình ảnh người con gái cần mẫn ngồi mài dao lại xuất hiện trong phần đầu bức tranh.
------------------------------------------------
Xóm Ven Sông: Giải Trí Và Hơn Thế Nữa
Vũ trụ riêng của những con người không thuộc hệ trái đất như: A Mạnh, Chị Mai, Linh ế, Lâm thồn....