01/09/2019
100 NGÀY SAU CHIA TAY - 3
- Ngày thứ 7 -
Có lẽ thời gian này là quãng thời gian khó khăn nhất đối với tôi .Một tuần trôi qua chẳng có em bên cạnh thật sự rất khó khăn. Hôm nay là tròn một tuần rồi đó em ạ... Vẫn là công việc, vẫn là học tập mà tôi cố gắng hoàn thành. Nhưng những thói quen với em vẫn chẳng thể nào phai bớt. Mọi thứ vẫn như ngày hôm đó. Vẫn có thói quen vào check facebook của em, vẫn ăn những món ăn mà đôi mình hay ăn, vẫn xem từng comment, từng like trong những bức hình của em. Vẫn những câu hỏi cũ "Em đã có ai hay chưa ?".
Chiều tháng 8 ở Sài Gòn. Những cơn mưa rào bất chợt chặn lối về của tôi trong một buổi chiều tan tầm tấp nập. Chú mưa ở một quán nước ven đường, bất chợt mọt bài hát cũ vang lên. " Có những chiều, giữa phố xá đông lại thấy quạnh lòng. Về nhà, hay đi đâu ? Về nhà với ai ? Ừ thì không ai đợi chờ đưa đón... Cứ đi về trên những chuyến xe buồn tênh mỗi ngày, và trong valy tôi mang cất theo là cả hàng trăm nỗi buồn đẹp lắm. Ngày tình hấp hối trôi, mình tôi thôi mùa đi mất rồi". Đây là bát hát em thích nhất cũng là bài đầu tiên tôi hát cho em. Đến đây, tôi cười nhẹ leo lên chiếc xe cũ dù ngoài trời vẫn mưa tầm tã. Tôi thích những cơn mưa, vì dưới mưa chẳng ai có thể nhận ra những giọt nước mắt. Kỉ niệm đầu tiên từ lúc tôi và em chia tay.
Tối về đến nhà. Sau một ngày dài mệt mỏi và hàng tá cảm xúc. Cầm điện thoại lên với dòng tin nhắn "Anh nhớ em" nhưng chẳng thể nào đủ can đảm để ấn, một phần khác chẳng muốn làm phiền người ta.
Lỡ em xem mà chẳng trả lời thì sao ? Lỡ "người ấy" đang cầm điện thoại em thì sao... Vậy lại thôi, làm một ly rồi đi ngủ. Mai lại là một ngày thật dài nữa.
"Hôm nay đôi vai gầy chẳng thể gánh nổi cô đơn"
*còn tiếp*
Món quà cho những người bạn đọc của tôi: https://youtu.be/bJ-3rDjRha0