07/08/2026
Từ ngày có con, từ mẹ dùng nhiều nhất có lẽ là "tranh thủ".
Con ngủ thì tranh thủ ăn.
Ăn xong tranh thủ rửa bình sữa.
Rửa bình xong tranh thủ giặt quần áo.
Giặt xong tranh thủ dọn nhà.
Dọn nhà xong tranh thủ nấu cơm.
Cơm vừa chín thì con dậy.
Mọi việc lại bắt đầu từ đầu.
Có những hôm mẹ còn chưa kịp ngồi xuống nghỉ được vài phút. Có những bữa cơm phải ăn vội vì sợ con thức. Có những đêm chỉ dám chợp mắt một chút vì chẳng biết lúc nào con sẽ khóc.
Một ngày của mẹ cứ xoay quanh hai chữ "tranh thủ" như thế.
Không có giờ làm việc.
Không có giờ tan ca.
Không có cuối tuần.
Chỉ có mẹ và một em bé đang lớn lên từng ngày.
Vậy nên, nếu thấy một người mẹ ở nhà chăm con, xin đừng nghĩ mẹ đang "ở nhà".
Mẹ đang làm một công việc mà gần như không có phút nào được ngơi tay.
Dù vất vả là vậy, nhưng mẹ chưa bao giờ thấy những hy sinh ấy là vô nghĩa.
Bởi mỗi ngày trôi qua, con lại lớn thêm một chút.
Và rồi một ngày, khi con đã lớn khôn, mẹ sẽ nhận ra những tháng ngày luôn phải "tranh thủ" ấy lại chính là quãng thời gian đáng nhớ nhất.
Rồi con sẽ lớn, còn những vất vả hôm nay sẽ trở thành những kỷ niệm thật đẹp. 🥰