17/01/2017
ANH SẼ CƯỚI EM NHÉ !!!
Anh sẽ cưới em nhé. Và em sẽ là một
thành viên trong gia đình ấm áp và nhỏ bé
của anh. Một gia đình, không phải lúc nào cũng rộn
lên những tiếng cười. Nhưng gia đình ấy
sẽ không có nhiều nước mắt đâu em à. Mẹ
anh khó tính lắm, nhưng sẽ không có
những cuộc đấu khẩu giữa mẹ chồng và
nàng dâu đâu. Lúc em buồn, ngoài anh ra, em cũng có thể ôm lấy mẹ và khóc. Anh biết mẹ sẽ yêu em, và quan tâm đến
em giống như 2 đứa con trai nghịch ngợm
bọn anh. Em sẽ tíu tít bên mẹ để làm
những món ăn bình dị nhưng sẽ rất ngon.
Những món ăn mà dù có đi đâu, vào nhà
hàng nào cũng không thể có được. Những món ăn mà trong đó có tình cảm của mẹ
và em dành cho gia đình. Anh sẽ quát em khi em quên không lau
bếp ga sau mỗi lần nấu ăn. Anh sẽ chạy
đến cầm tay em, thổi thật nhẹ, và đặt lên
đó một nụ hôn trước khi dán urgo, nhìn
mặt em cau có vì vụng về để đứt tay, chắc
anh sẽ cười đấy. Cười cô vợ vụng về nhưng tâm lý. Lúc đấy nhìn em sẽ đáng yêu lắm
ấy... giống như đôi mắt sưng lên mỗi sáng
ngủ dậy và em sẽ làm mọi cách để anh
thức dậy lúc 6h sáng, và rồi anh sẽ ôm em,
ôm em thật chặt và ngủ nướng thêm chút
nữa, vì chủ nhật mà. 2 đứa sẽ ngủ nướng thật lâu đến khi mẹ gõ cửa ầm ĩ và kêu 2
đứa dậy để xuống ăn sáng. Anh sẽ vơ hết quần áo và bít tất, bỏ đầy 1
giỏ đồ, ngoan ngoãn và nhanh nhẹn, rồi
anh sẽ nở 1 nụ cười thật tươi và láu lỉnh,
và len lén nhìn vợ yêu đang thở dài vì có
một người chồng lười nhác.. anh biết em
chỉ giả vờ mệt mỏi thế thôi... chứ thực lòng em cũng vui vì được chăm lo cho
người mình yêu lắm í... vợ yêu nhỉ? Mỗi lần anh đi công tác về, thao thao bất
tuyệt về một món đặc sản mới được
thưởng thức. Kiểu gì cuối tuần em cũng
làm món ấy nhỉ. Mặc dù cả tuần em seach
trên mạng và lục xục hết cửa hàng sách
này đến siêu thị sách nọ để tìm công thức chế biến. Anh sẽ chê mặn, anh sẽ chê
không ngon, nhưng anh yêu vợ của anh
lắm í, chẳng lẽ có bố mẹ ở đấy mà anh lại
ôm ghì lấy vợ anh ở đấy rồi đánh cái chụt 1
phát lên má của vợ. Anh phải làm gì để vợ
anh biết anh yêu vợ anh như thế nào nhỉ? Hay anh sẽ đi nhậu với bạn bè rồi giả vờ
say về nhà, để vợ anh thức trắng cả đêm
để chăm sóc cho anh, rồi sáng ra 2 mắt đỏ
hoe và ngủ gật bên cạnh anh từ lúc nào
không biết nữa :"> Hay anh sẽ dành ra ngày chủ nhật để đưa
em đến những nơi mà em chưa từng đến
nhỉ. Đơn giản như đưa em về Hưng Yên, 2
đứa mượn xe máy một người anh ở Hưng
Yên của anh rồi đi dọc bờ đê sông Hồng
nhỉ. Em sẽ hái những bông hoa dại trên đê, và anh sẽ tranh thủ chụp cho em vài
bức ảnh... rồi về nhà mở PTS lên chỉnh sửa
blend lòe loẹt vào rồi 2 đứa cầm gối đập
nhau om tí tỏi lên... đến mức mẹ ở tầng
dưới phải chạy lên quát: " Hai đứa định
làm sập nhà của tôi à, có để yên cho bố ngủ không?". Buổi sáng, trước khi đi làm, em sẽ mang
cho anh một chiếc áo sơ mi , tuy chưa là
cẩn thận nhưng được gấp 1 cách gọn
gàng, thấy mặt anh ỉu xìu, em mỉm cười và
phụ anh mặc áo vào, rồi em khẽ hôn một
cái thật nhẹ lên lên vai anh, khẽ ôm anh từ sau lưng và thủ thỉ " Hôn 1 cái đánh dấu
bản quyền lên rồi nhé, cấm cô nào được
động đến chồng yêu của em". Mỗi khi anh đi làm về, vất cặp sang một
bên rồi uể oải nằm vật xuống giường, em
sẽ đến bên cạnh, hỏi anh có thấy mệt mỏi
ở đâu không ? Rồi anh sẽ nắm lấy tay em,
kéo em đến bên cạnh rồi em chặt lấy em,
mọi mệt mỏi sẽ tán biến hết, mọi áp lực công việc sẽ là số 0 khi anh được ở bên
cạnh em. Anh giống như một chiếc điện
thoại cạn pin vậy, và em sẽ luôn là một
chiếc updater hoàn hảo nhất. Sẽ mãi mãi
là như vậy vợ nhé. Và thỉnh thoảng em hãy giận anh nhé,
giận anh vì việc gì đó, việc gì cũng được
em nhỉ, rồi em kéo mẹ lên ngủ cùng, rồi
anh sẽ được ngủ cùng với bố, trước khi
ngủ bố còn nhắc nhở anh: " Tối đến ngủ
cấm xì hơi nhé!". Còn em sẽ ôm chặt lấy mẹ, và ngủ 1 giấc thật ngoan, sau khi đã
than thở đủ tội của anh với mẹ. Và đến kỷ niệm ngày cưới, anh và em sẽ
cùng giở lại album ảnh cưới, em sẽ bĩu
môi chê anh xấu zai, còn anh sẽ lơ mơ nhớ
đến những ngày 2 đứa chuẩn bị đám cưới.
Nhớ đến ngày em bẽn lẽn ra mắt bố mẹ
anh, nhớ đến lúc em bóp tay cho mẹ anh để lấy lòng, vợ anh thủ đoạn lắm nhé, thảo
nào mẹ anh lại yêu quý em thế. Rồi những
ngày chạy loạn lên để lên danh sách khách
mời, rồi chuẩn bị đồ đạc cho phòng tân
hôn, em thì cứ nhất quyết treo cái ảnh to
tướng của em lên trên tường, còn anh thì khăng khăng đòi thay chỗ cái bàn trang
điểm của em bằng cái bàn máy tính của
anh. Hai đứa tranh cãi rồi vật lộn om tí tỏi
lên... để mama ở ngoài lắc đầu ngao ngán
với 2 đứa trẻ con. Còn gì nữa nhỉ, à... còn hôm cưới, em thì
ngượng ngùng trong chiếc váy cưới trắng
dài, anh thì xúng xính trong bộ comple, tại
hôm đấy anh là người đẹp trai nhất
mà :">. Còn vợ yêu của anh thì tất nhiên là
người phụ nữ xinh đẹp nhất rồi. Trải qua bao khó khăn, bao thủ tục anh mới cưới
được vợ anh, thì chẳng có lý do nào để anh
đánh mất em một cách dễ dàng rồi. Và
cũng chẳng có lý do nào để anh đánh mất
đi một thành viên trong gia đình của anh,
người mang đến hạnh phúc và sánh vai đi cùng anh suốt quãng đường đời, một
người mang đến sự ấm áp và nụ cười đến
gia đình nhỏ bé của anh. Em à, đồng ý cưới anh và bước đi cùng anh
đến hết quãng đời còn lại nhé. Yêu em
nhiều lắm!
Hẹn ước 2018...
(A.Tùn sưu tầm)