27/01/2026
[FULL] THỨC TỈNH (5)
Chương 16
Hạ Vi đứng canh ở cửa, những lời đối thoại này không lọt khỏi tai cô ta một chữ.
Thấy tôi đi ra, cô ta cũng không giấu nổi vẻ vui sướng đắc ý trong đáy mắt.
Như thể đang chờ tôi nói ra ba chữ "xin lỗi" kia vậy.
Cô ta dựa vào vẻ đáng thương để giành được sự ủng hộ của tất cả mọi người đứng về phía cô ta.
Đương nhiên là nên đắc ý rồi.
Tôi mỉm cười tiến lên, giúp cô ta chỉnh lại cổ áo hơi xộc xệch.
Hành động nhiệt tình này khiến cô ta không kịp trở tay.
"Chuẩn bị xong chưa?".
Cô ta ngẩn người: "Cái gì?".
Tôi vỗ vỗ lên mặt người phụ nữ, nụ cười dần trở nên lạnh lẽo.
"Chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón sự báo thù của tôi chưa?
"Cô, Tần Hành Chi, tôi sẽ không bỏ qua cho ai đâu."
Chương 17
Tôi chuyển ra khỏi nhà họ Tần.
Tần Hành Chi trong lòng mừng thầm vì tôi từ bỏ chuyện tranh giành nhà họ Tần với anh ta.
Hạ Vi chỉ hoảng sợ có vài ngày, liền hoàn toàn không để vào lòng nữa, cô ta chỉ cho rằng tôi chẳng qua là mạnh miệng hù dọa mà thôi.
Cũng phải, bây giờ tôi đơn thương độc mã.
Nhưng bọn họ quên mất rồi, tôi đã lớn lên ở đâu.
Tôi bấm một dãy số điện thoại đặc biệt.
Người bên kia dùng tiếng Anh nói ra một cái giá trên trời.
"Tiểu thư Tần, thời gian của tôi được tính theo đơn vị một triệu đô la Mỹ một phút."
Tôi nắm chặt điện thoại: "Tôi cho anh thêm một số 0 nữa."
Về phía Thẩm Cửu Khanh thì không cần tốn nhiều nước bọt.
Anh ta vui vẻ vô cùng.
"Có thể kéo được tên cầm thú đội lốt người như Tần Hành Chi xuống đài, tôi còn mong không được ấy chứ."
"Hơn nữa, dù sao cô cũng là vị hôn thê của tôi mà, tôi đương nhiên phải giúp rồi."
Tôi lạnh giọng nhắc nhở anh ta: "Xin lỗi, tôi đã không còn là người nhà họ Tần nữa rồi, vị hôn thê hiện tại của anh là Hạ Vi."
Anh ta cười cười không nói gì.
Phong ba bắt đầu, khởi nguồn từ một bài đăng nặc danh chất vấn.
"Những chuyện ngu ngốc mà Tần Quan Sương làm những năm gần đây đều là tự biên tự diễn cả."
"Chèn ép con gái nuôi là thật, tranh giành gia sản là thật, có thể thấy được lòng dạ đàn bà thâm sâu đến cỡ nào."
"Cả nhà họ Tần đều bị cô ta xoay như chong chóng."
Danh tiếng của tôi tuột dốc không phanh.
Trước đó không ít cư dân mạng nhiệt tình bày tỏ sự tiếc thương cho tôi, lập tức không ngồi yên được nữa, một nửa bị dẫn dắt, bắt đầu tràn vào tài khoản của tôi để công kích, một nửa giữ thái độ trung lập, chỉ cảm thấy chuyện này đột nhiên bùng nổ, chắc chắn không đơn giản.
Ngày hôm sau liền leo lên top tìm kiếm, phía sau có người đổ thêm dầu vào lửa.
Người của tôi điều tra ra, là Tần Hành Chi bỏ tiền ra mua thuỷ quân.
Bây giờ phàm là những chuyện bất lợi cho tôi, anh ta đều vui vẻ thấy thành, còn muốn đến thêm củi vào lửa.
Trong nhất thời, nơi nơi tôi đến đều là tiếng mắng chửi.
【Lúc đầu tôi thấy tin tức này đã cảm thấy người phụ nữ này không đơn giản rồi, con gái nhà lành ai lại nửa đêm gà gáy còn ở bên ngoài, không đụng vào cô ta thì đụng vào ai chứ hả?】
【Tôi là con gái đây, tôi thấy con Tần Quan Sương này có vấn đề lớn nhất.】
【Chỉ có mình tôi thấy vừa nhìn thấy ảnh của cô ta là đã thấy không thoải mái rồi sao? Cảm giác tâm cơ rất nặng, khó ở chung, sau lưng sẽ đâm người khác một dao ấy.】
【Cạn lời, cái thời đại gì rồi mà còn bày đặt so đo hơn thua giữa phụ nữ với nhau, cô Hạ kia tôi nhìn mặt mũi hiền lành phúc hậu là biết người tốt rồi, chẳng qua là ỷ vào người ta dễ bắt nạt thôi chứ gì.】
【Chỉ là bị ngốc thì đáng tiếc thật, cái loại lòng dạ xấu xa này chi bằng chết quách đi cho rồi.】
Tôi chửi mắng đến nỗi Thẩm Cửu Khanh cũng phải lè lưỡi kinh ngạc.
“Con nhỏ này mà đã ác lên thì đến bản thân mình cũng chẳng tha.”
Chỉ có đám độc giả đứng ngoài cuộc, nhìn rõ mọi chuyện mới không hùa theo chửi rủa tôi.
Bọn họ đã hiểu ra, tôi bắt đầu không đi theo lối mòn nữa rồi.
Tôi đang phản công.
Sự việc càng ngày càng đi quá xa.
Tôi bị chụp cho cái mũ “gái tâm cơ”, “con nhỏ ác độc”.
Người nhà họ Tần không ai đứng ra ngăn cản.
Chỉ có mẹ tôi lén lút tìm gặp, khuyên nhủ: “Con lên mạng xin lỗi công khai đi, chuyện này coi như cho qua, cũng là để mọi người có lời giải thích.”
Tôi tức đến bật cười.
“Con giải thích với bọn họ, vậy ai giải thích cho con?”
Mẹ tôi nhíu mày: “Con có mất mát gì đâu? Con còn ấm ức chuyện gì?”
Tôi ném điện thoại cho bà, trên màn hình hiện đoạn ghi âm cuộc gọi.
Lúc bà sắp ấn nút tắt, tôi vô cùng bình tĩnh nói: “Đoạn ghi âm này tối nay sẽ được công khai cho toàn thiên hạ biết, con hy vọng mẹ vẫn giữ vững ý kiến của mình, Tần phu nhân.”
Người phụ nữ giằng xé một hồi, cuối cùng vẫn bấm nút phát.
Hai giọng đàn ông vang lên.
“Ông chủ Tần, là biển số xe Kinh A4400 phải không?”
Đây là chiếc xe trước kia tôi vẫn lái.
Trong đoạn ghi âm, Tần Hành Chi quẹt bật lửa, ngậm điếu thuốc, “Ừ” một tiếng, dặn dò: “Làm cho gọn ghẽ vào.”
Người kia gật đầu đáp lời, lại hỏi: “Nhỡ xảy ra án mạng thì sao? Dù gì thì đó cũng là tiểu thư nhà họ Tần, em gái anh đó.”
Tần Hành Chi im lặng ba giây.
“Không sao đâu, chết thì thôi.”
Ngồi đối diện, mẹ tôi mang vẻ mặt kinh hoàng, bàng hoàng, sợ hãi chưa từng có, sắc mặt bà trắng bệch dần đi từng tấc.
Bà đã nghe thấy gì vậy?
Bà đã nghe thấy đứa con trai nuôi mà mình dốc lòng nuôi dưỡng suốt hơn hai mươi năm, đang thuê người giết người.
Giết chính con gái ruột của bà.
Chương 18
Vụ việc của tôi sau ba ngày bị chửi rủa đã có một bước ngoặt lớn.
Đầu tiên, là đoạn ghi âm kia.
Ban đầu, rất nhiều người nghi ngờ là do tôi cắt ghép.
Cho đến khi có chuyên gia vào cuộc, đích thân giám định, kết quả cho thấy là thật.
Con trai trưởng nhà họ Tần, vậy mà lại thuê người mưu toan tông chết em gái ruột.
Dù chứng cứ rành rành, lời khai như một, vẫn có một bộ phận lớn người không tin.
Vì chuyện này quá khó tin nổi.
Tại sao hắn lại làm như vậy?
Đây là nghi vấn lớn nhất.
Một đứa con gái như tôi thì có thể uy hiếp gì đến vị trí người thừa kế của hắn chứ?
Trong phút chốc, tên của tôi lại lần nữa leo lên hot search.
Vô số lời đồn đoán cũng theo đó mà ra.
Tôi tung ra bằng chứng thứ hai.
Là tóc lấy trộm từ phòng Tần Hành Chi, mang đi giám định ADN với tất cả người nhà họ Tần.
Hắn ta không phải người nhà họ Tần.
Dư luận xôn xao.
【Hóa ra không phải người nhà họ Tần à, trách sao lại muốn giết người.】
【Ha ha, một đứa con nuôi, mua hung khí giết người, giết con ruột, xạo ke vừa thôi, vậy mà dưới phần bình luận vẫn có người tin được?】
【Ờ, thật ra tôi cũng hiểu cho anh ta, tự nhiên bao năm bị người ta tung hô ‘cậu là người thừa kế nhà họ Tần, là hy vọng sau này của nhà họ Tần’, xong đùng một cái biết mình không phải con ruột, vậy bao nhiêu năm cố gắng nỗ lực coi như đổ sông đổ biển, nhất thời làm chuyện sai trái thôi mà, với lại người ta cũng có chết đâu? Có cần thiết phải chửi người ta dữ vậy không? Dù sao thì tôi nghĩ vậy đó, ai không thích xin đừng ném đá.】
【Lầu trên ơi, bớt ảo tưởng sức mạnh đi, người ta nuôi anh làm thiếu gia bao năm trời, anh lại ngấm ngầm tính kế con ruột người ta, đúng là Nông Phu và Rắn phiên bản đời thực.】
【Giết người đền mạng, vì lòng ghen tị của hắn mà khiến Tần Quan Sương chịu khổ ba năm, hắn đáng phải trả giá!】
Tôi không bị lung lay bởi mấy lời bàn tán dưới phần bình luận.
Vẫn chưa đủ.
Cho nên ngọn lửa cuối cùng được Thẩm Cửu Khanh châm lên.
Cái USB hôm đó đưa cuối cùng cũng có tác dụng.
Thật ra chẳng có bí mật đen tối gì, chỉ là mấy khoảnh khắc ngọt ngào của Hạ Vi và Tần Hành Chi trong mấy năm mặn nồng.
Có ảnh chụp chung, có quà cáp tặng nhau, có thư tay viết vội.
Bằng chứng tình tứ rành rành, lại biến thành bùa đòi mạng đưa bọn họ xuống địa ngục.
Cái thứ này đúng là bị Tần Hành Chi giấu kỹ thật, khiến tôi lục tung cả lên mấy ngày trời mới tìm ra.
Chân tướng cứ thế dần dần hiện ra trước mắt công chúng.
“Ghê tởm thật, xâu chuỗi mọi thứ lại, chẳng phải là giết chết con gái ruột nhà người ta, tìm lý do ngon ngọt rước con nhỏ Hạ Vi kia về nhà họ Tần hay sao, đúng là mất hết nhân tính!”
“Tần Quan Sương có lỗi gì với bọn người đó chứ? Sao bọn họ lại đối xử với cô ấy như vậy?”
“Tôi thương cái cô Tần Quan Sương suýt chút nữa bị tông xe chết kia, thương cái cô Tần Quan Sương vứt bỏ lòng tự trọng, phát điên phát dại suốt ba năm kia, cô ấy vốn dĩ có thể mãi là vị tiểu thư nhà họ Tần cao cao tại thượng, sống trong nhung lụa.”
“Chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, khó mà phán xét, ai mà biết được có khi cô em này tự biên tự diễn ra trò thì sao?”
“Ờ… chỉ có mình tôi thấy chuyện này giả trân hả? Trên đời này làm gì có người anh nào nhẫn tâm đến thế, dù sao thì tôi không tin.”
Điều khiến tôi bất ngờ là, những người đầu tiên phản bác đám người này, lại là đám độc giả ngoài truyện kia.
Bình luận của bọn họ bắn ra tua tủa, dày đặc.
Đồng thanh hô vang: 【Ủng hộ Tần Quan Sương ngược tra nam tiện nữ!】
Tần Hành Chi một bên bị nhà họ Thẩm ngáng chân, một bên bị đống bằng chứng liên tiếp không ngừng bên này làm cho tâm trí kiệt quệ.
Dù hắn đã cho người nhanh chóng gỡ bỏ những thứ này xuống, cho phong tỏa những tài khoản kia.
Nhưng độ nóng của sự việc từ sớm khi tên tôi xuất hiện, đã đạt đến mức không thể lường trước được nữa rồi.
Hắn có tài giỏi đến đâu cũng không ngăn được miệng lưỡi thế gian.
Rất nhanh sau đó, tôi và Tần Hành Chi đều bị gọi đến đồn cảnh sát điều tra.
Trước những chứng cứ thép, mọi lời giải thích của hắn đều vô nghĩa.
Hạ Vi là đồng phạm, chuyện này cô ta biết rõ mười mươi, chẳng cần ai ép cung, cô ta đã sợ hãi khai báo hết toàn bộ.
Cô ta quỳ rạp xuống đất khóc lóc cầu xin tôi.
Tôi chỉ lạnh nhạt gạt tay cô ta ra.
“Ở trong đó cũng tốt đấy, cơm bưng nước rót, chẳng phải đó là thứ cô muốn sao?”
Tần Hành Chi gào thét đòi gặp tôi.
Tôi chẳng buồn để ý.
“Một tên tử tù, có gì đáng để gặp chứ?”
Ngoài cửa đồn cảnh sát, một đôi vợ chồng trung niên đứng đó, dắt theo một con chó.
Tôi lờ đi bọn họ, ngồi xổm xuống vuốt ve đầu chó.
“A Lạc.”
Chú chó mừng rỡ nhào tới.
Lâu ngày không gặp, nó vẫn chưa quên tôi.
Đúng là lòng người không bằng lòng chó mà.
Tôi dắt chó định rời đi.
【Con nữ phụ kia có ngốc thì ngốc, nhưng mỗi ngày vẫn sống cuộc sống xa hoa trụy lạc, nữ chính nhà chúng ta thì suýt chút nữa bị bán vào vùng núi sâu trong đó cho lão già rồi.】
““Ta”… à không, bố mẹ muốn con về nhà họ Tần ở đi, cứ ở bên ngoài mãi, để thiên hạ chê cười.”
Tôi quay đầu nhướng mày nói: “Con đã không còn là người nhà họ Tần nữa rồi, không dám quấy rầy hai vị nữa đâu.”
Ông ta tức đến đỏ mặt, đang định mở miệng ra là muốn dạy đời.
Mẹ tôi đúng lúc ngăn ông ta lại, vẻ mặt khó xử nhìn tôi.
“Sương Sương, con thật sự không cần chúng ta nữa sao?
“Chúng ta là bố mẹ con mà.”
Tôi mất kiên nhẫn nói: “Không cần.”
A Lạc ngoan ngoãn đi theo tôi.
“Từ nay về sau, chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.”
Câu chuyện hình như đến đây là đại kết cục rồi.
Tôi ngẩng đầu, không biết là đang nói với ai.
“Còn về các người, nói tôi ác độc cũng được, nói tôi nhẫn tâm cũng được, thì sao chứ? Kẻ nào từng ức hiếp tôi đều phải trả giá, tôi chưa bao giờ thấy mình sai cả.”
[HOÀN]