Kem Dâu

Kem Dâu Ở đây có truyện đọc miễn phí!! Các bạn nhớ tym và follow sốp để xem truyện mỗi ngày nhé!

[FULL] THỨC TỈNH (5)Chương 16Hạ Vi đứng canh ở cửa, những lời đối thoại này không lọt khỏi tai cô ta một chữ.Thấy tôi đi...
27/01/2026

[FULL] THỨC TỈNH (5)
Chương 16

Hạ Vi đứng canh ở cửa, những lời đối thoại này không lọt khỏi tai cô ta một chữ.

Thấy tôi đi ra, cô ta cũng không giấu nổi vẻ vui sướng đắc ý trong đáy mắt.

Như thể đang chờ tôi nói ra ba chữ "xin lỗi" kia vậy.

Cô ta dựa vào vẻ đáng thương để giành được sự ủng hộ của tất cả mọi người đứng về phía cô ta.

Đương nhiên là nên đắc ý rồi.

Tôi mỉm cười tiến lên, giúp cô ta chỉnh lại cổ áo hơi xộc xệch.

Hành động nhiệt tình này khiến cô ta không kịp trở tay.

"Chuẩn bị xong chưa?".

Cô ta ngẩn người: "Cái gì?".

Tôi vỗ vỗ lên mặt người phụ nữ, nụ cười dần trở nên lạnh lẽo.

"Chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón sự báo thù của tôi chưa?

"Cô, Tần Hành Chi, tôi sẽ không bỏ qua cho ai đâu."

Chương 17

Tôi chuyển ra khỏi nhà họ Tần.

Tần Hành Chi trong lòng mừng thầm vì tôi từ bỏ chuyện tranh giành nhà họ Tần với anh ta.

Hạ Vi chỉ hoảng sợ có vài ngày, liền hoàn toàn không để vào lòng nữa, cô ta chỉ cho rằng tôi chẳng qua là mạnh miệng hù dọa mà thôi.

Cũng phải, bây giờ tôi đơn thương độc mã.

Nhưng bọn họ quên mất rồi, tôi đã lớn lên ở đâu.

Tôi bấm một dãy số điện thoại đặc biệt.

Người bên kia dùng tiếng Anh nói ra một cái giá trên trời.

"Tiểu thư Tần, thời gian của tôi được tính theo đơn vị một triệu đô la Mỹ một phút."

Tôi nắm chặt điện thoại: "Tôi cho anh thêm một số 0 nữa."

Về phía Thẩm Cửu Khanh thì không cần tốn nhiều nước bọt.

Anh ta vui vẻ vô cùng.

"Có thể kéo được tên cầm thú đội lốt người như Tần Hành Chi xuống đài, tôi còn mong không được ấy chứ."

"Hơn nữa, dù sao cô cũng là vị hôn thê của tôi mà, tôi đương nhiên phải giúp rồi."

Tôi lạnh giọng nhắc nhở anh ta: "Xin lỗi, tôi đã không còn là người nhà họ Tần nữa rồi, vị hôn thê hiện tại của anh là Hạ Vi."

Anh ta cười cười không nói gì.

Phong ba bắt đầu, khởi nguồn từ một bài đăng nặc danh chất vấn.

"Những chuyện ngu ngốc mà Tần Quan Sương làm những năm gần đây đều là tự biên tự diễn cả."

"Chèn ép con gái nuôi là thật, tranh giành gia sản là thật, có thể thấy được lòng dạ đàn bà thâm sâu đến cỡ nào."

"Cả nhà họ Tần đều bị cô ta xoay như chong chóng."

Danh tiếng của tôi tuột dốc không phanh.

Trước đó không ít cư dân mạng nhiệt tình bày tỏ sự tiếc thương cho tôi, lập tức không ngồi yên được nữa, một nửa bị dẫn dắt, bắt đầu tràn vào tài khoản của tôi để công kích, một nửa giữ thái độ trung lập, chỉ cảm thấy chuyện này đột nhiên bùng nổ, chắc chắn không đơn giản.

Ngày hôm sau liền leo lên top tìm kiếm, phía sau có người đổ thêm dầu vào lửa.

Người của tôi điều tra ra, là Tần Hành Chi bỏ tiền ra mua thuỷ quân.

Bây giờ phàm là những chuyện bất lợi cho tôi, anh ta đều vui vẻ thấy thành, còn muốn đến thêm củi vào lửa.

Trong nhất thời, nơi nơi tôi đến đều là tiếng mắng chửi.

【Lúc đầu tôi thấy tin tức này đã cảm thấy người phụ nữ này không đơn giản rồi, con gái nhà lành ai lại nửa đêm gà gáy còn ở bên ngoài, không đụng vào cô ta thì đụng vào ai chứ hả?】

【Tôi là con gái đây, tôi thấy con Tần Quan Sương này có vấn đề lớn nhất.】

【Chỉ có mình tôi thấy vừa nhìn thấy ảnh của cô ta là đã thấy không thoải mái rồi sao? Cảm giác tâm cơ rất nặng, khó ở chung, sau lưng sẽ đâm người khác một dao ấy.】

【Cạn lời, cái thời đại gì rồi mà còn bày đặt so đo hơn thua giữa phụ nữ với nhau, cô Hạ kia tôi nhìn mặt mũi hiền lành phúc hậu là biết người tốt rồi, chẳng qua là ỷ vào người ta dễ bắt nạt thôi chứ gì.】

【Chỉ là bị ngốc thì đáng tiếc thật, cái loại lòng dạ xấu xa này chi bằng chết quách đi cho rồi.】

Tôi chửi mắng đến nỗi Thẩm Cửu Khanh cũng phải lè lưỡi kinh ngạc.

“Con nhỏ này mà đã ác lên thì đến bản thân mình cũng chẳng tha.”

Chỉ có đám độc giả đứng ngoài cuộc, nhìn rõ mọi chuyện mới không hùa theo chửi rủa tôi.

Bọn họ đã hiểu ra, tôi bắt đầu không đi theo lối mòn nữa rồi.

Tôi đang phản công.

Sự việc càng ngày càng đi quá xa.

Tôi bị chụp cho cái mũ “gái tâm cơ”, “con nhỏ ác độc”.

Người nhà họ Tần không ai đứng ra ngăn cản.

Chỉ có mẹ tôi lén lút tìm gặp, khuyên nhủ: “Con lên mạng xin lỗi công khai đi, chuyện này coi như cho qua, cũng là để mọi người có lời giải thích.”

Tôi tức đến bật cười.

“Con giải thích với bọn họ, vậy ai giải thích cho con?”

Mẹ tôi nhíu mày: “Con có mất mát gì đâu? Con còn ấm ức chuyện gì?”

Tôi ném điện thoại cho bà, trên màn hình hiện đoạn ghi âm cuộc gọi.

Lúc bà sắp ấn nút tắt, tôi vô cùng bình tĩnh nói: “Đoạn ghi âm này tối nay sẽ được công khai cho toàn thiên hạ biết, con hy vọng mẹ vẫn giữ vững ý kiến của mình, Tần phu nhân.”

Người phụ nữ giằng xé một hồi, cuối cùng vẫn bấm nút phát.

Hai giọng đàn ông vang lên.

“Ông chủ Tần, là biển số xe Kinh A4400 phải không?”

Đây là chiếc xe trước kia tôi vẫn lái.

Trong đoạn ghi âm, Tần Hành Chi quẹt bật lửa, ngậm điếu thuốc, “Ừ” một tiếng, dặn dò: “Làm cho gọn ghẽ vào.”

Người kia gật đầu đáp lời, lại hỏi: “Nhỡ xảy ra án mạng thì sao? Dù gì thì đó cũng là tiểu thư nhà họ Tần, em gái anh đó.”

Tần Hành Chi im lặng ba giây.

“Không sao đâu, chết thì thôi.”

Ngồi đối diện, mẹ tôi mang vẻ mặt kinh hoàng, bàng hoàng, sợ hãi chưa từng có, sắc mặt bà trắng bệch dần đi từng tấc.

Bà đã nghe thấy gì vậy?

Bà đã nghe thấy đứa con trai nuôi mà mình dốc lòng nuôi dưỡng suốt hơn hai mươi năm, đang thuê người giết người.

Giết chính con gái ruột của bà.

Chương 18

Vụ việc của tôi sau ba ngày bị chửi rủa đã có một bước ngoặt lớn.

Đầu tiên, là đoạn ghi âm kia.

Ban đầu, rất nhiều người nghi ngờ là do tôi cắt ghép.

Cho đến khi có chuyên gia vào cuộc, đích thân giám định, kết quả cho thấy là thật.

Con trai trưởng nhà họ Tần, vậy mà lại thuê người mưu toan tông chết em gái ruột.

Dù chứng cứ rành rành, lời khai như một, vẫn có một bộ phận lớn người không tin.

Vì chuyện này quá khó tin nổi.

Tại sao hắn lại làm như vậy?

Đây là nghi vấn lớn nhất.

Một đứa con gái như tôi thì có thể uy hiếp gì đến vị trí người thừa kế của hắn chứ?

Trong phút chốc, tên của tôi lại lần nữa leo lên hot search.

Vô số lời đồn đoán cũng theo đó mà ra.

Tôi tung ra bằng chứng thứ hai.

Là tóc lấy trộm từ phòng Tần Hành Chi, mang đi giám định ADN với tất cả người nhà họ Tần.

Hắn ta không phải người nhà họ Tần.

Dư luận xôn xao.

【Hóa ra không phải người nhà họ Tần à, trách sao lại muốn giết người.】

【Ha ha, một đứa con nuôi, mua hung khí giết người, giết con ruột, xạo ke vừa thôi, vậy mà dưới phần bình luận vẫn có người tin được?】

【Ờ, thật ra tôi cũng hiểu cho anh ta, tự nhiên bao năm bị người ta tung hô ‘cậu là người thừa kế nhà họ Tần, là hy vọng sau này của nhà họ Tần’, xong đùng một cái biết mình không phải con ruột, vậy bao nhiêu năm cố gắng nỗ lực coi như đổ sông đổ biển, nhất thời làm chuyện sai trái thôi mà, với lại người ta cũng có chết đâu? Có cần thiết phải chửi người ta dữ vậy không? Dù sao thì tôi nghĩ vậy đó, ai không thích xin đừng ném đá.】

【Lầu trên ơi, bớt ảo tưởng sức mạnh đi, người ta nuôi anh làm thiếu gia bao năm trời, anh lại ngấm ngầm tính kế con ruột người ta, đúng là Nông Phu và Rắn phiên bản đời thực.】

【Giết người đền mạng, vì lòng ghen tị của hắn mà khiến Tần Quan Sương chịu khổ ba năm, hắn đáng phải trả giá!】

Tôi không bị lung lay bởi mấy lời bàn tán dưới phần bình luận.

Vẫn chưa đủ.

Cho nên ngọn lửa cuối cùng được Thẩm Cửu Khanh châm lên.

Cái USB hôm đó đưa cuối cùng cũng có tác dụng.

Thật ra chẳng có bí mật đen tối gì, chỉ là mấy khoảnh khắc ngọt ngào của Hạ Vi và Tần Hành Chi trong mấy năm mặn nồng.

Có ảnh chụp chung, có quà cáp tặng nhau, có thư tay viết vội.

Bằng chứng tình tứ rành rành, lại biến thành bùa đòi mạng đưa bọn họ xuống địa ngục.

Cái thứ này đúng là bị Tần Hành Chi giấu kỹ thật, khiến tôi lục tung cả lên mấy ngày trời mới tìm ra.

Chân tướng cứ thế dần dần hiện ra trước mắt công chúng.

“Ghê tởm thật, xâu chuỗi mọi thứ lại, chẳng phải là giết chết con gái ruột nhà người ta, tìm lý do ngon ngọt rước con nhỏ Hạ Vi kia về nhà họ Tần hay sao, đúng là mất hết nhân tính!”

“Tần Quan Sương có lỗi gì với bọn người đó chứ? Sao bọn họ lại đối xử với cô ấy như vậy?”

“Tôi thương cái cô Tần Quan Sương suýt chút nữa bị tông xe chết kia, thương cái cô Tần Quan Sương vứt bỏ lòng tự trọng, phát điên phát dại suốt ba năm kia, cô ấy vốn dĩ có thể mãi là vị tiểu thư nhà họ Tần cao cao tại thượng, sống trong nhung lụa.”

“Chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, khó mà phán xét, ai mà biết được có khi cô em này tự biên tự diễn ra trò thì sao?”

“Ờ… chỉ có mình tôi thấy chuyện này giả trân hả? Trên đời này làm gì có người anh nào nhẫn tâm đến thế, dù sao thì tôi không tin.”

Điều khiến tôi bất ngờ là, những người đầu tiên phản bác đám người này, lại là đám độc giả ngoài truyện kia.

Bình luận của bọn họ bắn ra tua tủa, dày đặc.

Đồng thanh hô vang: 【Ủng hộ Tần Quan Sương ngược tra nam tiện nữ!】

Tần Hành Chi một bên bị nhà họ Thẩm ngáng chân, một bên bị đống bằng chứng liên tiếp không ngừng bên này làm cho tâm trí kiệt quệ.

Dù hắn đã cho người nhanh chóng gỡ bỏ những thứ này xuống, cho phong tỏa những tài khoản kia.

Nhưng độ nóng của sự việc từ sớm khi tên tôi xuất hiện, đã đạt đến mức không thể lường trước được nữa rồi.

Hắn có tài giỏi đến đâu cũng không ngăn được miệng lưỡi thế gian.

Rất nhanh sau đó, tôi và Tần Hành Chi đều bị gọi đến đồn cảnh sát điều tra.

Trước những chứng cứ thép, mọi lời giải thích của hắn đều vô nghĩa.

Hạ Vi là đồng phạm, chuyện này cô ta biết rõ mười mươi, chẳng cần ai ép cung, cô ta đã sợ hãi khai báo hết toàn bộ.

Cô ta quỳ rạp xuống đất khóc lóc cầu xin tôi.

Tôi chỉ lạnh nhạt gạt tay cô ta ra.

“Ở trong đó cũng tốt đấy, cơm bưng nước rót, chẳng phải đó là thứ cô muốn sao?”

Tần Hành Chi gào thét đòi gặp tôi.

Tôi chẳng buồn để ý.

“Một tên tử tù, có gì đáng để gặp chứ?”

Ngoài cửa đồn cảnh sát, một đôi vợ chồng trung niên đứng đó, dắt theo một con chó.

Tôi lờ đi bọn họ, ngồi xổm xuống vuốt ve đầu chó.

“A Lạc.”

Chú chó mừng rỡ nhào tới.

Lâu ngày không gặp, nó vẫn chưa quên tôi.

Đúng là lòng người không bằng lòng chó mà.

Tôi dắt chó định rời đi.

【Con nữ phụ kia có ngốc thì ngốc, nhưng mỗi ngày vẫn sống cuộc sống xa hoa trụy lạc, nữ chính nhà chúng ta thì suýt chút nữa bị bán vào vùng núi sâu trong đó cho lão già rồi.】

““Ta”… à không, bố mẹ muốn con về nhà họ Tần ở đi, cứ ở bên ngoài mãi, để thiên hạ chê cười.”

Tôi quay đầu nhướng mày nói: “Con đã không còn là người nhà họ Tần nữa rồi, không dám quấy rầy hai vị nữa đâu.”

Ông ta tức đến đỏ mặt, đang định mở miệng ra là muốn dạy đời.

Mẹ tôi đúng lúc ngăn ông ta lại, vẻ mặt khó xử nhìn tôi.

“Sương Sương, con thật sự không cần chúng ta nữa sao?

“Chúng ta là bố mẹ con mà.”

Tôi mất kiên nhẫn nói: “Không cần.”

A Lạc ngoan ngoãn đi theo tôi.

“Từ nay về sau, chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.”

Câu chuyện hình như đến đây là đại kết cục rồi.

Tôi ngẩng đầu, không biết là đang nói với ai.

“Còn về các người, nói tôi ác độc cũng được, nói tôi nhẫn tâm cũng được, thì sao chứ? Kẻ nào từng ức hiếp tôi đều phải trả giá, tôi chưa bao giờ thấy mình sai cả.”

[HOÀN]

THỨC TỈNH (4)Chương 12Ngày tổ chức tiệc tối, sự chú ý của tất cả mọi người nhà họ Tần đều đổ dồn vào Hạ Vi.Cô ta mặc lễ ...
27/01/2026

THỨC TỈNH (4)
Chương 12

Ngày tổ chức tiệc tối, sự chú ý của tất cả mọi người nhà họ Tần đều đổ dồn vào Hạ Vi.

Cô ta mặc lễ phục, rũ bỏ vẻ nhút nhát trước kia, không còn khúm núm sợ sệt nữa, đừng nói là Tần Hành Chi, ngay cả Thẩm Cửu Khanh mấy ngày trước còn nói hết cảm xúc cũng không khỏi ngẩn người.

Còn tôi, vẫn mặc chiếc váy trắng đơn giản, tóc tai cũng chỉ xõa tự nhiên, chẳng ai để ý đến.

Người nhà họ Tần trước tiên công bố quan hệ của Hạ Vi, đồng thời nhắc đến chuyện liên hôn với nhà họ Thẩm.

Tôi nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của những người phía dưới.

"Người đính hôn với nhà họ Thẩm chẳng phải là Tần Quan Sương sao?".

"Tần Quan Sương ngốc nghếch bao nhiêu năm nay rồi, cậu còn mong chờ cô ta tỉnh lại được chắc? Đừng có nằm mơ nữa."

"Cho dù sau này cô ta có thật sự khỏi bệnh đi nữa, thì cái nhà họ Tần này, cái Kinh Châu này, còn chỗ dung thân nào cho cô ta nữa chứ?".

Hạ Vi cũng nghe thấy những lời này, tiến đến gần tôi.

"Chuẩn bị sẵn sàng để mất mặt chưa?

"Nếu là tôi, tôi sẽ không tự tìm trò cười cho thiên hạ đâu."

Tôi cắn nát chút kẹo mút cuối cùng, vứt que kẹo vào thùng rác.

"Nếu tôi là cô, tôi nên đến cái chỗ mà cô nên đến."

"Giống như thứ rác rưởi này này, nên ở trong thùng rác ấy."

Sau đó lướt qua vai cô ta, từng bước từng bước lên sân khấu.

Bình luận im bặt trong ba giây, sau đó, giống như nổ tung vậy.

【Trời ơi trời ơi! Sao tôi cứ thấy Tần Quan Sương ngầu quá vậy nè!】

【Tần Quan Sương khỏi bệnh từ khi nào vậy??? Tôi phải tua lại xem kỹ mới được.】

【Con trà xanh chết tiệt, không biết lượng sức mình, lát nữa bị Hạ Vi nghiền nát thì đừng có khóc.】

【Ha ha, khỏi bệnh thì đã sao? Vai phụ thì mãi mãi là vai phụ thôi.】

Chương 13

Tôi lớn lên cùng với tiếng đàn piano.

Nhắm mắt lại cũng có thể đàn ra những bản nhạc cấp độ khó nhất.

Vì đã ba năm rồi chưa từng chạm vào đàn piano, cho nên bọn họ xem thường tôi cũng phải.

Khi thấy là con ngốc như tôi đang mò mẫm cây đàn piano, tất cả mọi người đều khẽ cười nhạo một phen, sau đó quay người đi tiếp tục bắt chuyện với người bên cạnh.

Tôi đội lên đầu vô số bình luận nghi ngờ mà ngẩng ngón tay lên, khi ngón tay ấn xuống phím đàn đầu tiên, tôi nhắm mắt lại.

Một khúc nhạc sonate ánh trăng quen thuộc du dương trôi chảy tuôn ra từ đầu ngón tay.

Dần dần, không còn ai lên tiếng nữa.

Tất cả mọi người đều nhìn sang.

Hạ Vi đứng đợi dưới sân khấu tái mét mặt mày, lẩm bẩm: "Sao có thể như vậy chứ.....?".

Thẩm Cửu Khanh ngồi ở góc khuất thưởng thức.

Ba tôi ngây người đến mức không thốt nên lời.

Mẹ tôi đánh rơi ly rượu trong tay xuống đất, bà chậm rãi mở to mắt, không thể tin nổi.

Trong số những người có mặt ở đây, chỉ có một người sắc mặt khó coi nhất.

Tần Hành Chi.

Trong đáy mắt người đàn ông thoáng qua một tia sát ý.

【Tôi sốc thật sự, Tần Quan Sương đẹp quá đi! Ai hiểu cho tôi đi, ánh đèn, váy trắng, tóc dài, piano, tất cả đều là từ ngữ hình dung cô ấy.】

【Xin lỗi vì tôi là đứa cuồng nhan sắc, tôi thấy Tần Quan Sương không có gì sai cả, dù ông trời có xuống đây cô ấy cũng không sai.】

【Ha ha, thủ đoạn ghê tởm thật, cố tình muốn lên trước để lấn át Hạ Vi, đúng là chưa từng thấy người phụ nữ nào thích so đo hơn thua như vậy.】

【Xinh đẹp thì có ích gì chứ? Tâm địa độc ác, đáng đời sau này kết cục chết đường chết chợ.】

Khúc nhạc kết thúc, tôi mở mắt ra, khóe môi khẽ cong lên nụ cười.

Đứng dậy, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

"Đã lâu không gặp mọi người, tôi là Tần Quan Sương."

Người đầu tiên nhào tới là mẹ tôi.

Bà ấy ôm chặt lấy tôi khóc nức nở.

Tiếng khóc kể lể những năm tháng khó khăn này vang vọng bên tai mỗi người, có người xúc động lau nước mắt.

Nhưng tôi chỉ cảm thấy ồn ào.

Chương 14

Năm tôi sinh ra, bọn họ vừa mới nhận nuôi Tần Hành Chi.

Cậu bé năm tuổi tâm tư nhạy cảm, đến một môi trường xa lạ tràn ngập sự tự ti và cô độc.

Anh ta hoàn toàn không thích ứng được với tất cả mọi thứ, không khóc thì cũng nháo, thường xuyên bỏ nhà ra đi.

Để chiều theo anh ta, ba mẹ chỉ có thể tạm gác lại việc chăm sóc tôi, sự thiên vị một khi đã bắt đầu, liền sẽ không thể nào cứu vãn được nữa.

Vì bị bỏ bê, năm tôi ba tuổi mắc một trận bệnh nặng, phải chuyển đến nước ngoài điều trị.

Đi đi về về, liền dứt khoát để tôi sống luôn ở nước ngoài.

Một năm cơ hội gặp mặt không quá ba lần.

Những lời mà bọn họ nói nhiều nhất là: "Con khiến ba mẹ rất yên tâm, Hành Chi thì khác, gánh nặng trên vai nó lớn lắm, cần ba mẹ phải dìu dắt từng bước."

Thật ra trong lòng tôi khinh thường lắm.

Nếu như sự hưng thịnh của một gia tộc mà cần một người đàn ông yếu đuối như vậy gánh vác, vậy thì ngày tàn lụi cũng chẳng còn xa nữa.

Tôi liều mạng học hành, sống chết vùi đầu vào sách vở.

Mang theo đầy mình danh tiếng trở về nước.

Tôi muốn chứng minh cho nhà họ Tần thấy, Tần Hành Chi làm được, tôi cũng làm được; anh ta không làm được, tôi đây cũng có thể làm được.

Nhưng ngàn tính vạn tính, tôi cũng không ngờ rằng mình đã sớm bị Tần Hành Chi, tên sói mắt trắng này, ra tay hãm hại.

Ban đầu, tôi chỉ hận anh ta.

Sau này nghĩ lại, tôi cảm thấy người nhà họ Tần ai cũng đáng hận.

Khi bọn họ thiên vị Tần Hành Chi chưa từng có một chút do dự nào.

Chưa bao giờ hỏi tôi những năm tháng ở nước ngoài đã sống như thế nào.

Những năm tháng tôi mất trí nhớ kia, bọn họ chỉ tiếc nuối vì mất đi một ứng cử viên sáng giá cho cuộc liên hôn của nhà họ Tần.

Mặc kệ Tần Hành Chi khi dễ nhục mạ tôi.

Đều đáng chết cả.

Việc tôi khôi phục trí nhớ xem như là tin tức lớn nhất ngày hôm đó.

Còn về Hạ Vi, ai còn nhớ được cô ta đã đàn bản nhạc gì, càng không ai nhớ đến ngày hôm đó cô ta mặc gì, trông như thế nào.

Chương 15

Người nhà họ Tần tự mình tụ tập lại mở cuộc họp.

Tôi ngồi một mình một chỗ, ba người còn lại mỗi người một tâm tư.

"Con khôi phục trí nhớ từ khi nào vậy?".

"Con đã nói mấy lần rồi, chính là hôm đó vô tình, cái gì cũng nhớ lại hết."

Tôi cười nhạt hỏi ngược lại: "Con khỏi bệnh rồi, chẳng lẽ anh trai không nên vui mừng sao? Anh đang căng thẳng chuyện gì vậy?".

Tần Hành Chi mặt mày âm trầm, cười lạnh một tiếng: "Cố tình là hôm đó, cô biết rõ hôm đó là ngày quan trọng của Hạ Vi, lại cứ nhất định phải ra mặt phá đám.

"Tần Quan Sương cô đúng là tâm cơ thâm sâu."

Hạ Vi từ hôm đó trở đi tâm trạng bắt đầu sa sút, mấy lần phải nhờ đến thuốc ngủ mới vào giấc được.

Bác sĩ riêng của Tần Hành Chi chẩn đoán cô ta mắc chứng trầm cảm.

Người yêu chịu ấm ức, Tần Hành Chi sốt ruột muốn tìm tôi báo thù đây mà.

Câu đầu tiên ba tôi mở miệng không phải là ngăn cản, mà là hùa theo anh ta: "Quan Sương, chuyện này là con không đúng, lát nữa nhớ xin lỗi Vi Vi đi nhé."

Tôi ngả người ra sau, hoàn toàn tựa vào lưng ghế, nghiêng đầu nhìn mẹ tôi: "Mẹ, mẹ cũng nghĩ như vậy sao?".

Trên mặt mẹ tôi hiện rõ vẻ rối rắm, cuối cùng, bà nghiến răng nói: "Sương Sương, mẹ tin con."

Nhưng giây tiếp theo bà ấy lại nói: "Nhưng mà chuyện ngày hôm đó, đúng là con không đúng thật, thân phận con nuôi của con bé vốn dĩ đã không được nhiều người chấp nhận rồi, cũng đáng thương lắm, con có muốn xin lỗi Vi Vi một tiếng không? Mẹ thấy hình như—"

Tôi giơ tay lên cắt ngang lời bà ấy.

"Được rồi, con biết phải làm gì rồi."
.....XEM TIẾP TRUYỆN TẠI PAGE KEM DÂU.

THỨC TỈNH (3)Chương 8Tôi trốn sau cánh cửa phòng làm việc đang hé mở, tiếng nói chuyện từ bên trong lọt ra.Hạ Vi ngọt ng...
26/01/2026

THỨC TỈNH (3)
Chương 8

Tôi trốn sau cánh cửa phòng làm việc đang hé mở, tiếng nói chuyện từ bên trong lọt ra.

Hạ Vi ngọt ngào: "Ba ơi, con tự tay làm đó, ba nếm thử chút đi ạ."

Người đàn ông đang ngồi đọc sách vốn không muốn để tâm, nhưng không nỡ từ chối, đành gượng gạo nếm thử một miếng.

Có lẽ thấy vị cũng ổn, ông ta hỏi qua loa: "Trong này không có lạc chứ?".

Hạ Vi làm sao mà biết được có hay không, cái bánh này cô ta giành lấy từ tay tôi mà, đành phải trả lời là không.

Tôi khẽ nhướn mày.

Vốn dĩ bánh kem không có lạc, nhưng tôi đã cố ý thêm vào.

Quả nhiên, không lâu sau, bên ngoài cổng nhà họ Tần đã vang lên tiếng còi hú của xe cứu thương.

Tôi đứng trên tầng hai, nhìn mẹ tôi sau khi biết rõ đầu đuôi câu chuyện, giáng một cái tát như trời giáng xuống mặt Hạ Vi.

"Nếu chồng tôi có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô!".

Tần Hành Chi lập tức che chở người phụ nữ sau lưng, lần đầu tiên dám lớn tiếng với mẹ mình.

"Cô ấy có cố ý đâu chứ, làm sao cô ấy biết được ba bị dị ứng lạc, mẹ à, mẹ quá đáng rồi đó!".

Hạ Vi vừa khóc lóc vừa ra vẻ tủi thân.

"Con chỉ muốn lấy lòng ba thôi, muốn xin lỗi ba thôi mà."

"Là Tần Quan Sương nói ba thích ăn bánh kem nên con mới làm!".

"Nếu mẹ không tin thì cứ hỏi chị Từ đi!".

Người giúp việc vội vàng lắc đầu lia lịa, nói rằng mình không biết gì hết.

Không có người làm chứng, Hạ Vi lúc này mới bắt đầu sợ hãi.

Trong phần bình luận đã có người nhìn ra điều bất thường.

【Sao tôi cứ cảm thấy Hạ Vi như bị ai đó gài bẫy vậy nhỉ?】

【Tôi thấy chắc chắn có người lợi dụng con ngốc Tần Quan Sương này để đánh lạc hướng, khiến Hạ Vi mắc bẫy, rốt cuộc là ai chứ! Đáng sợ thật.】

【Thương nữ chính của tôi quá, cuộc sống mới vừa tốt đẹp hơn được chút xíu, đã bị người ta hãm hại rồi.】

Mọi người đâu hay, kịch bản này đã lặng lẽ thay đổi trong tay tôi rồi.

Chương 9

Trong khoảng thời gian ba nằm viện, Hạ Vi luôn muốn bù đắp lỗi lầm, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị mẹ tôi ngăn cản.

"Ai mà biết được cô có giở trò ám hại gì nữa không, tốt nhất là cô nên tránh xa chúng tôi ra."

Cô ta bắt đầu cảm thấy bất an, hoảng sợ.

Sợ bị đưa trở về cái căn nhà tồi tàn trước kia, sợ số phận của mình cũng sẽ giống như những người phụ nữ trong thôn, cả đời bị giam cầm trong núi sâu.

Vì vậy, cô ta càng ra sức bám víu lấy Tần Hành Chi.

Nhưng cô ta nào biết được, trong khoảng thời gian này, Thẩm Cửu Khanh đã cố ý gây khó dễ cho Tần Hành Chi trong công việc, khiến anh ta sớm đã sứt đầu mẻ trán.

Cái tên Tần Quan Sương, đã rất lâu rồi không còn ai nhắc đến nữa.

Nhưng gần đây, có vài tờ báo lá cải bới móc lại vụ tai nạn xe năm xưa của tôi, khoa trương thêu dệt, bày tỏ sự tiếc thương cho cảnh ngộ của tôi.

Không hề nói sâu thêm, cũng không có bất kỳ tiếng chất vấn nào.

Nhưng việc này lại khiến cho Tần Hành Chi vô cùng bất an.

Còn tôi, trong góc khuất mà không ai nhìn thấy, đã bí mật liên lạc với Thẩm Cửu Khanh.

Anh ta vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc tôi đã bình phục.

"Muốn có Hạ Vi đúng không, tôi giúp anh."

Lúc này tôi dường như đã trở lại dáng vẻ trước kia, Tần Quan Sương kiên quyết và tàn nhẫn khi vừa mới tiếp quản công ty.

Thẩm Cửu Khanh không thể tin được, nâng ly rượu lên uống một ngụm.

"Cô khỏi bệnh từ khi nào vậy?".

Tôi thản nhiên đáp: "Chuyện đó không quan trọng."

"Tôi đến tìm anh để hợp tác."

Anh ta ngồi thẳng người dậy: "Cô muốn giúp tôi có được Hạ Vi, vậy cô muốn có được cái gì?".

Tôi đưa cho anh ta một chiếc USB, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

"Tôi muốn Tần Hành Chi phải chết."

Chương 10

Có lẽ là do sự kiên trì không ngừng nghỉ, ngày nào Hạ Vi cũng đến bệnh viện, bất kể mưa gió, lo trước lo sau, bận đến mức ngất xỉu.

So với đứa con gái ruột như tôi chẳng làm gì cả, rõ ràng cô ta hiếu thuận hơn nhiều, cuối cùng cũng lay động được hai vị phụ lão kia.

Không chỉ tha thứ cho lỗi lầm của cô ta, mà mẹ tôi còn quyết định vài ngày nữa sẽ tổ chức một buổi tiệc tối để công khai thân phận của cô ta.

Đám độc giả đồng loạt khen cô ta rộng lượng, hiếu thảo, bị mẹ Tần đối xử như vậy rồi mà vẫn không so đo hiềm khích.

Tôi đúng là đã đánh giá thấp cô ta rồi.

Hạ Vi không khỏi đắc ý vênh váo, khi đi ngang qua chỗ tôi còn hếch cằm lên.

"Tôi không biết là cô giả ngốc thật hay giả vờ, nhưng tôi cảnh cáo cô một câu, đừng có mơ tưởng đối đầu với tôi, không có kết cục tốt đâu."

Tôi mặt không đổi sắc nhai kẹo mút.

【Cứu mạng, Hạ Vi ngầu quá đi!】

【Hừ! Nữ nhi của tôi đâu dễ bị bắt nạt như vậy, mấy con trà xanh kia cả đời này cũng đừng hòng học được một phần ba.】

【Hóng chờ màn Hạ Vi vả mặt kinh điển quá đi, ái chà chà.】

Màn kinh điển ư?

Vậy thì chắc chắn là bữa tiệc tối của nhà họ Tần vài ngày sau rồi.

Đến lúc đó, sẽ có rất nhiều thiếu gia tiểu thư danh môn vọng tộc đến tham dự, thực tế thì không ít người là người ngưỡng mộ Tần Hành Chi.

Nam chính mà, bên cạnh ít nhiều gì cũng có vài người không ưa nữ chính.

Theo nguyên tác, Hạ Vi sẽ đàn một bản nhạc trong buổi tiệc tối, tỏa sáng rực rỡ, vả mặt hết tất cả nữ phụ độc ác, khiến tất cả mọi người vỗ tay tán thưởng.

Tôi mặt dày mày dạn xin mẹ tôi, cũng muốn được biểu diễn tiết mục trong buổi tiệc tối.

Dạo gần đây bà ấy đối xử với tôi tốt hơn không ít, không chịu nổi sự mè nheo của tôi, cũng đồng ý.

"Mẹ à." Hạ Vi muốn nói lại thôi, nhưng không dám ngăn cản.

Mẹ tôi an ủi cô ta: "Con yên tâm đi, Sương Sương chỉ là ham vui thôi, đến lúc đó cứ để con bé đàn sau con, cũng không làm chậm trễ gì của con đâu."

Hạ Vi đảo mắt một vòng, nghĩ ra điều gì đó, lại lên tiếng: "Mẹ nói gì vậy chứ, sao con lại ghét bỏ Sương Sương được?

"Ý con là Sương Sương là chị, đương nhiên phải đàn trước, con phải nhường nhịn chị mới đúng."

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta diễn kịch.

Nhường nhịn cái gì chứ, rõ ràng là muốn để tôi lên trước làm trò hề, cô ta sẽ ra sân khấu sau cùng để tạo hiệu ứng bất ngờ thôi.

Đúng là tính toán hay ho.

Đã vậy, tôi sẽ chiều theo ý cô ta.

Chương 11

Kỹ thuật piano của Hạ Vi đều là học lỏm được ở trường.

Một trong những lần cô ta và Tần Hành Chi gặp gỡ tình cờ, cũng là vì cô ta mặc đồng phục học sinh, ngồi bên cửa sổ, trước cây đàn piano, thuần khiết không tì vết, lẳng lặng đàn piano.

Sau đó liền biến thành Tần Hành Chi tùy tiện tặng cho cô ta cây đàn piano mấy triệu bạc, đích thân chỉ dạy.

Cho nên cô ta có thừa tự tin, tự tin đến mức không cần luyện tập.

Tối hôm đó, Thẩm Cửu Khanh gửi tin nhắn đến.

"Trước khi tiếp xúc, tôi còn khá thích Hạ Vi đó chứ."

"Nhưng sau khi tiếp xúc nhiều rồi, tôi phát hiện ra tôi không phải là thích, chỉ là thấy mới mẻ thôi."

"Đối với cô ta bây giờ thì hết cảm xúc rồi, thật không biết Tần Hành Chi thích cô ta ở điểm nào."

Tôi tò mò hỏi anh ta vì sao thay đổi nhanh như vậy.

Anh ta nói: "Cũng không có gì, chỉ là dẫn cô ta đến nhà hàng Vima ăn tối, vừa bước vào cửa đã lớn tiếng la hét trước mặt bao nhiêu người, giữa chừng còn làm đổ hai cái ly, gọi bồi bàn thành 'Water', đi vệ sinh thì nhầm vào nhà vệ sinh nam, suýt chút nữa thì bị người ta báo cảnh sát bắt đi."

"Nói dễ nghe thì là ngốc bạch ngọt, nói khó nghe thì là vô não."

Anh ta hỏi ngược lại tôi: "Tần Hành Chi thích kiểu này à?".

Tôi chẳng hứng thú đáp: "Anh tưởng anh ta có được mấy phần não? Đừng đánh giá cao anh ta quá."

Hành động của tôi cuối cùng cũng khiến cho đám độc giả kia sinh nghi.

【Sao tôi cứ cảm thấy, Tần Quan Sương này giống như người bình thường rồi vậy?】

【Không ai phát hiện ra, con ngốc này hình như không ngốc nữa rồi sao?】

【Muốn xuyên vào trong truyện để nói cho Hạ Vi biết quá đi, có con nhỏ xấu xa chuẩn bị đối phó với cô ấy rồi kìa!】

【Chẳng lẽ chỉ có mình tôi thấy Tần Quan Sương làm vậy là đúng sao? Anh trai vì hạnh phúc của bản thân mà hại cô ấy thành ngốc, ai mà chẳng nên hắc hóa.】

【Lầu trên nói trúng tim đen của tôi rồi, xin like.】
....XEM TIẾP TRUYỆN TẠI PAGE KEM DÂU.

THỨC TỈNH (2)Chương 4Sau khi Hạ Vi đến nhà họ Tần, đồ ăn thức uống quần áo đều giống hệt tôi, lại thêm đủ kiểu quà cáp T...
26/01/2026

THỨC TỈNH (2)
Chương 4

Sau khi Hạ Vi đến nhà họ Tần, đồ ăn thức uống quần áo đều giống hệt tôi, lại thêm đủ kiểu quà cáp Tần Hành Chi bí mật tặng, sống sung sướng hơn trước kia không biết bao nhiêu lần.

Tôi nhất quyết khóc lóc đòi không ở cùng tầng với cô ta.

Mẹ bị tôi làm phiền đến phát cáu: "Vậy con muốn ở đâu?"

Tôi nghiêng đầu nghĩ ngợi: "Con muốn ở gần phòng anh hai hơn.

"Hình như anh hai không thích con, con phải chơi với anh nhiều hơn, anh ấy sẽ không ghét con nữa."

Mẹ ngẩn người, ánh mắt phức tạp, rồi lại đau lòng ôm chầm lấy tôi.

"Đây không phải lỗi của con."

Chuyện đổi phòng không gây ra nghi ngờ cho ai, ngay cả Tần Hành Chi cũng coi như tôi bướng bỉnh, chỉ nghiêm giọng cảnh cáo: "Không được bén mảng đến phòng anh, nếu dám bước vào nửa bước, anh bẻ gãy chân em."

Ngoài miệng tôi ngoan ngoãn vâng dạ, trong lòng cười lạnh.

Ngay từ đầu, tôi đã phát hiện, chỉ khi chạm đến đôi nam nữ chính kia, bình luận mới xuất hiện.

Nói cách khác, chỉ cần không xuất hiện trong tầm mắt bọn họ, đám người ngoài cuộc này cũng không nhìn thấy nhất cử nhất động của tôi.

Điều này rất có lợi cho việc tôi làm chút chuyện xấu.

Phòng của Tần Hành Chi có cả thư phòng, mà trong thư phòng đó cất giấu bí mật có thể khiến anh ta thân bại danh liệt.

Hạ Vi đến nhà họ Tần học quy tắc đã được một tháng, thiếu gia nhà họ Thẩm cũng về nước.

Thật ra mà nói, tôi còn chưa từng gặp mặt vị hôn phu này.

À không đúng, bây giờ là vị hôn phu của Hạ Vi rồi mới phải.

Hôn nhân môn đăng hộ đối nào có mấy ai tình nguyện, một khi đã liên quan đến lợi ích, mỗi một chữ trên hợp đồng hôn nhân đều ảnh hưởng đến tiền đồ của cả gia tộc.

Cho nên khi Thẩm Cửu Khanh xuất hiện, tôi thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Ngược lại, những lời trên bình luận lại khơi dậy hứng thú của tôi.

【Cứu mạng, nam phụ xuất hiện rồi, á á á á, tu la tràng!】

【Thẩm Cửu Khanh trong truyền thuyết còn điên cuồng hơn cả nam chính, đúng chuẩn bệnh kiều luôn, hóng quá trời hóng cảnh ảnh cướp dâu kìa.】

【Hay là vầy đi, Hạ Vi thu hết hai người luôn, một người làm lớn một người làm bé.】

【Chỉ là chút đỉnh...】

Sự chú ý của tôi đổ dồn vào câu "Thẩm Cửu Khanh là đồ điên".

Lén ngước mắt lên, người đàn ông mặc tây trang đen đang nhìn Hạ Vi đối diện với vẻ thích thú.

Hóa ra là thần kinh à.

Chương 5

Nhà họ Tần nguyện ý bồi thường mấy hạng mục, khiến nhà họ Thẩm không còn lời nào để nói về chuyện đổi người kết hôn.

Bản thân Thẩm Cửu Khanh cũng không ý kiến, từ khi bước vào cửa, ánh mắt chưa từng liếc nhìn tôi lấy một cái.

Chỉ chăm chăm nhìn Hạ Vi đang cố ra vẻ trấn định.

"Con dâu nhà họ Thẩm tôi, đương nhiên không thể là một kẻ ngốc rồi."

Tần Hành Chi bên cạnh vênh mặt hống hách, chỉ lo uống rượu, người quen biết đều biết anh ta đang không vui.

Bình luận lại phấn khích lạ thường.

【Anh trai bình tĩnh ơi, còn giả bộ nữa đi, vợ sắp chạy mất đó.】

【Cười chết mất, nam chính đáng yêu ghê, rõ ràng là ghen tuông, mà chỉ dám lén lút nắm tay nữ chính dưới gầm bàn trút giận thôi.】

【Ánh mắt Thẩm Cửu Khanh như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay, tự dưng thấy couple này còn cuốn hút hơn cả couple chính, phải làm sao đây?】

【Khung cảnh đẹp đẽ thế này, tự dưng có thêm một con ngốc đứng bên cạnh, đúng là phá hỏng phong cảnh, hết nói nổi.】

Tôi vụng trộm ôm lấy mẹ, nhỏ giọng hỏi bà: "Mẹ ơi, anh đẹp trai này là ai vậy?

"Con có hơi thích anh ấy, con có thể làm bạn với anh ấy không?"

Bà ngập ngừng, không trả lời được.

Ánh mắt nhìn tôi tràn đầy áy náy và xót xa.

Muốn kết thông gia với nhà họ Thẩm, người xếp hàng dài dằng dặc.

Nhà họ Thẩm tốt, Thẩm Cửu Khanh cũng không tệ, theo bà thấy, mối hôn sự tốt đẹp này vốn dĩ thuộc về đứa con gái ruột là tôi đây.

Nhưng giờ chỉ đành cười gượng nhường cho một đứa con gái nuôi.

Bà chỉ có thể an ủi tôi: "Ngoan, đây là vị hôn phu của Vi Vi, con không được thích đâu đó."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, quả bóng da trong tay tuột khỏi tay, lăn xuống gầm bàn.

Trong lúc mọi người chưa kịp phản ứng, tôi đã chui tọt vào trong.

Rồi phấn khích kêu lớn: "Anh hai ơi, sao anh lại nắm tay chị Vi Vi vậy?

"Em cũng muốn!"

Bữa cơm ngon lành bị câu nói này của tôi làm cho gà bay chó sủa.

Mặt bố tái mét.

Mặt mẹ đen xì.

Mặt Hạ Vi lúc trắng lúc hồng.

Thẩm Cửu Khanh cười lạnh, nói với Tần Hành Chi: "Tự trọng chút đi, nhà họ Thẩm tôi không muốn bị anh vợ cắm sừng đâu."

Tần Hành Chi nắm chặt tay thành đấm, mặt mày lộ vẻ giận dữ.

Chuyện này coi như nhà họ Tần rơi xuống thế hạ phong, hoàn toàn không có mặt mũi nào phản bác.

Đợi người đi rồi, Tần Hành Chi bực bội bảo tôi qua đó.

Tôi vẫn giữ bộ dạng vô hại, tưởng là có chuyện tốt gì.

Nào ngờ anh ta giơ tay lên, tư thế quen thuộc vô cùng.

Tôi chuẩn bị nhắm mắt lại.

Nhưng mãi vẫn chưa thấy tay anh ta giáng xuống.

Mẹ đứng chắn trước mặt tôi, ngăn anh lại: "Đủ rồi!

"Tần Hành Chi, rốt cuộc trong lòng con có coi con bé là em gái không hả!

"Cứ như đối xử với súc sinh vậy, không đánh thì mắng, con bé cũng là người mà! Là em gái ruột của con đó!

"Quan Sương đã đủ đáng thương rồi, mất đi tất cả, con còn muốn thế nào nữa?"

Tôi nấp sau lưng bà, lặng lẽ cong môi cười.

Cũng không uổng công tôi diễn kịch lâu như vậy.

Chương 6

Tần Hành Chi không chịu nhượng bộ dù chỉ một bước, mặt mày âm trầm: "Nó chính là đồ gây họa! Nếu không phải là con ruột, cái nhà họ Tần này sớm đã không dung nổi nó rồi."

Tôi không hiểu, tại sao anh ta lại hận tôi đến vậy.

Vẫn là bình luận cho tôi đáp án.

【Hu hu hu hu, Tần Hành Chi khổ lắm đó, từ nhỏ anh ấy đã biết mình không phải con ruột, nên luôn rất tự ti.】

【Tần Hành Chi vẫn còn mềm lòng đó chứ, rõ ràng biết Tần Quan Sương không phải em gái ruột, mà vẫn hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn cô ta.】

【Nhà họ Tần chỉ cho anh ấy sự thỏa mãn về vật chất, mà chưa từng hỏi xem những thứ này có phải là thứ anh ấy muốn không, may mà có Vi Vi tới, Vi Vi hiểu anh ấy!】

Tôi nghe xong chỉ thấy buồn cười.

Nhà họ Tần niệm tình anh ta là trẻ mồ côi, mang anh ta về coi như con ruột, chẳng lẽ sai sao?

Vật chất chưa từng bạc đãi, từ nhỏ đến lớn, phàm là thứ anh ta muốn, thứ nào mà không có được?

Tần Hành Chi đúng là đồ mắt trắng môi trề.

Nhưng mà, rất nhanh thôi anh ta sẽ không đắc ý nổi nữa đâu.

Cái gì mà nam chính, cái gì mà nữ chính, chẳng qua chỉ là một lũ rác rưởi ích kỷ mà thôi.

Chương 7

Tôi ở trong bếp dặn người làm bếp làm thêm chút đồ ngọt.

"Bố đang giận, ăn mấy thứ này sẽ không giận nữa đâu."

Người làm bếp lộ vẻ khó xử, luống cuống không biết làm sao.

Ánh mắt tôi trầm xuống, giọng điệu vẫn ngây thơ như cũ.

"Chị Từ, chị nói có đúng không, bố thích ăn cái này nhất, lần nào ăn cái này bố cũng vui vẻ ngay."

Cô ta nuốt nước miếng, gật đầu.

Phía sau đột nhiên có người xông vào.

"Để chị mang qua cho."

Tôi kinh ngạc quay đầu lại: "Chị Vi Vi."

Hạ Vi thật ra nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng Tần Hành Chi nói nếu để cô ta gọi tôi, con ngốc này là chị, người khác sẽ cười chê, thế là thành ra ngược lại.

"Sương Sương lỡ tay làm hỏng bánh kem, bố bên kia sẽ khó ăn nói đó."

Nói xong, cô ta liền mạnh tay giành lấy bánh kem.

Một lúc lâu sau, người làm bếp sợ hãi lau mồ hôi.

"Cô chủ, sao cô lại diễn vở kịch này vậy?"

Giọng nói của tôi trở lại bình thường.

"Không nên hỏi thì đừng hỏi."

Ánh mắt hờ hững liếc nhìn cô ta.

"Còn nữa, không nên nói thì cũng đừng nói.

"Đặc biệt là chuyện tôi đã khỏi bệnh."

Cô ta vội vàng gật đầu: "Vâng."
....XEM TIẾP TRUYỆN TẠI PAGE KEM DÂU.

Address

Hanoi
100000

Telephone

+84916987345

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Kem Dâu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Kem Dâu:

Share