01/12/2025
CHỊ GÁI
Hôm nay tình cờ chị tui gửi lại mấy bức hình cũ ngày xưa của mình mà tui thấy xúc động quá, xúc động không phải vì nhớ bản thân của ngày đó, mà vì tui đã trở nên quá khác biệt sau nhiều năm. Tuyệt nhiên thì tui sẽ không bao giờ quên bản thân của ngày đó.
Nhưng câu chuyện hôm nay cũng sẽ không phải về tui, mà là về người chị gái lạ lùng của tui. Tui từng viết một bài về chị rồi nhưng có lẽ nhiêu đó vẫn chưa đủ lời để miêu tả hết về người chị này của mình.
Nói thế nào nhỉ, chị tui có lẽ là người duy nhất trong ba chị em nói nhiều nhất, nóng nảy nhất, bốc đồng nhất nhưng lại là người thể hiện sự quan tâm với mọi người xung quanh nhất. Ba chị em mỗi người một vẻ, mỗi người một tính nết, và tất nhiên cách chúng tôi thể hiện tình cảm với những người xung quanh cũng khác biệt không kém. Chị tui là người hướng ngoại thứ thiệt, tui và thằng em lại hướng nội nhiều hơn.
Từ khi còn nhỏ, chị tui đã luôn quan tâm chúng tôi theo cách rất dễ nhận biết. Chị hay hỏi han chúng tôi khi còn đi học xa nhà, chị hay mua đồ ăn ngon cho chúng tui, mua sách vở, truyện hay cho chúng tôi. Tui rất thích sách truyện mà chị mua, toàn là những truyện tui rất mê, lại còn có hình vẽ rất đẹp nữa.
Ngày bé tính tui nhút nhát, lại ngây ngô nên cũng dễ bị bắt nạt, dễ bị tổn thương, tui coi chị tui là điểm tựa lớn nhất khi ấy. Hồi đó tui ngưỡng mộ chị tui lắm, mạnh mẽ, giỏi giang, tui cũng hi vọng sau này sẽ mạnh mẽ và giỏi như chị. Sau này thì, đúng là tui đã rất nỗ lực, nhưng tui vẫn lớn lên theo cách khác biệt với chị.
Có lẽ chị cũng hiểu tui nhiều, biết tính tui nhát, lại không hay đòi hỏi gì nên chị luôn tìm mọi cách để giúp tui khám phá thế giới theo cách nào đó. Những ngày tui học cấp 2, cũng là lúc chị đã vào đại học, thỉnh thoảng nếu có dịp nào đó chị sẽ rủ tui ra Hà Nội chơi. Đương nhiên là tui rất háo hức rồi. Với tui khi ấy, Hà Nội giống như một chân trời mới, mọi thứ đều lạ lẫm và thật mới mẻ với một đứa trẻ chưa kịp lớn. Chị vẫn bận đi học, đi làm thêm nhưng khi có thời gian sẽ chở tui đi khắp phố phường Hà Nội, đi lăng Bác, rồi ăn những món ngon Hà Nội. Tui còn nhớ cả cái thác nước mà tui coi là thật hùng vĩ ở Royal City nữa, sau đó vài năm thì người ta đã dỡ bỏ cái thác nước đó, tui cứ tiếc hùi hụi.
Hồi đó, làm gì cũng có chị ở bên, chị tui làm mọi thứ, còn tui thì cứ nhát nhát không dám làm gì, thấy mọi thứ cứ lạ lẫm và xa vời với mình. Chị tui thì luôn cố gắng tạo điều kiện cho tui tiếp xúc với môi trường, thế giới xung quanh để tui bớt nhát và cởi mở hơn. Thật tiếc là những năm tháng ấy, dù có làm thế nào đi chăng nữa, tui vẫn là đứa trẻ nhút nhát và có nỗi sợ với thế giới xung quanh.
Chị rất nóng nảy và khó ưa nhưng lại luôn yêu thương chúng tui theo cách nào đó. Sau này, khi tui dần bước ra thế giới mà tui luôn coi là lạ lẫm, dần học cách thích nghi và cải thiện bản thân mỗi ngày để trở thành con người như hiện tại, tui vẫn luôn biết ơn chị tui đã yêu thương tui và bảo vệ trái tim dễ tổn thương của tui những ngày đó như thế nào.
Và có lẽ sau này, dù thế giới có đổi thay, dù tui và chị cũng đã thay đổi như thế nào, chúng tôi vẫn nhớ về những năm tháng đẹp đẽ luôn yêu thương đùm bọc nhau như vậy.
Cảm ơn nhé, chị.
Ảnh: CafeF