19/04/2025
HƯNG YÊN – DANH XƯNG MỚI, TÌNH ĐẤT, TÌNH NGƯỜI
(Kính tặng sự kiện Thái Bình – Hưng Yên hợp nhất thành tỉnh Hưng Yên)
Không nói chuyện non cao biển rộng,
Chỉ kể chuyện ruộng đồng, chuyện nghĩa, chuyện nhân dân.
Hai miền đất – một dòng sông sâu lắng,
Kết tình quê, nối chí lớn muôn phần.
Thái Bình – đất ba mặt sông, một mặt biển,
Phát tích nhà Trần, rạng rỡ sử vàng son.
Là nôi hát chèo ngân vang câu dịu hiền,
Giữa đồng lúa, hồn dân ca cháy bỏng.
Hưng Yên – nơi nhãn ngọt đong tình,
Câu chuyện Tiên Dung – Chử Đồng Tử hóa thành huyền thoại.
Sông Hồng, sông Luộc êm trôi như khúc hát,
Đất hiền hòa, nuôi chí lớn, nuôi mộng bay xa.
Hai miền quê không núi non hùng vĩ,
Chỉ đất bằng mà sinh những bậc tài danh.
Mẹ Hoàng Thị Loan – người sinh ra Bác,
Lê Quý Đôn – ngọn đuốc sáng tinh anh.
Tổng Bí thư Tô Lâm – người con trung hậu,
Kỳ tài, nhân đức, đưa đất nước vươn mình.
Thượng tướng Duy Ngọc – vững tay chèo chính trị,
Giữ yên dân bằng ánh mắt nghĩa tình.
Đại tướng Lương Tam Quang – người học trò xuất sắc, của Tổng Bí thư – thẳng lối chí trung kiên.
Một tấm lòng, một trái tim bình dị,
Giữ bình yên bằng bản lĩnh vững bền.
Trung tướng Nguyễn Bình – người bắc nhịp chiến lược,
Dẫn đường dân, gìn giữ dải non sông.
Dẫu đã khuất, hồn thiêng còn vọng lại,
Giữa chiến công, tên vẫn mãi vang rền.
Bát Nàn Đại tướng quân – Vũ Thị Thục Lương,
Áo vải gươm thiêng, giữa lòng dân chói sáng.
Dẫu là nữ, chí anh hùng bất khuất,
Nữ kiệt một thời, sáng mãi non sông.
Sát nhập hôm nay – đâu chỉ ghép bản đồ,
Mà là nối một tâm hồn chung thủy.
Một Hưng Yên – tên cũ mang tầm vóc mới,
Gom chí người, bồi đắp mộng ngàn năm.
Là đất lành, hóa nên thời đại,
Là vùng quê vươn tới đại công thương.
Con cháu hôm nay sinh ra từ đất ấy,
Mang hồn lúa, hồn nhãn, hồn người.
Ta gọi tên – Hưng Yên, vang lên đầy tin tưởng,
Không chỉ vì ký ức, mà vì những ngày mai.
Một tên gọi – mà yêu thương đọng mãi,
Một miền đất – hóa nên dáng hình Rồng bay.