Life by My

Life by My ♾️ In a world where you can be anything, be kind. 🫶🏻💌

“𝐖𝐞 𝐀𝐫𝐞 𝐀𝐥𝐥 𝐓𝐫𝐲𝐢𝐧𝐠 𝐇𝐞𝐫𝐞” | Cuộc chiến trong chúng ta…Một bộ film vừa điên rồ, vừa ngột ngạt, vừa ấm ức, vừa hả hê, nó sâ...
09/06/2026

“𝐖𝐞 𝐀𝐫𝐞 𝐀𝐥𝐥 𝐓𝐫𝐲𝐢𝐧𝐠 𝐇𝐞𝐫𝐞” |
Cuộc chiến trong chúng ta…

Một bộ film vừa điên rồ, vừa ngột ngạt, vừa ấm ức, vừa hả hê, nó sân si mà nó quen thuộc, nó chán ngán mà nó đời, nó vỡ tan mà nó vẫn ngạo nghễ… Film không phải kiểu cổ vũ tích cực, rằng nếu bạn mất phương hướng thì xem xong sẽ thấy một lối đi hay cho bạn cái cảm giác mình là người có giá trị hơn trong khi bạn vẫn đang vùng vẫy trong mặc cảm mình vô dụng. Ngược lại, nó bắt bạn ngồi im với tất cả những loại cảm xúc bạn có bên trong: ghen tị, tự ti, xấu hổ, tổn thương, cô độc… mỗi nhân vật trong film đều mang áp lực thành bại, trống rỗng và bất an, luôn phải chật vật tìm kiếm sự bình yên trong khi bị giày vò bởi lòng đố kỵ và khắt khe của xã hội quanh mình.

Film không có nhân vật phản diện, tất cả các nhân vật đều là những khối cảm xúc phản chiếu nhiều trạng thái thần kinh khác nhau. Mình nghĩ là film cũng không có nhạc nền mấy, chủ yếu là tiếng thở, tiếng nhai và những khoảng lặng kéo dài. Trong Sound Healing, những khoảng lặng có chủ đích chính là nền tảng cốt lõi có thể mang tới sức mạnh trị liệu rất lớn, giúp các tần số rung động chuyển hóa và hấp thụ sâu vào cơ thể, và trong sự im lặng ấy khi không còn gì để bám vào, cảm xúc bị dồn nén sẽ tự nổi lên, cho phép bạn đối diện và dần chuyển hoá. Mạch film đúng kiểu liên tục ném người xem vào một chiếc bàn đông đúc ồn ào khó chịu, sau đó lại dùng những khoảng lặng để chạm vào những nỗi hổ thẹn và vùng cô độc mà chúng ta thường né tránh.

Tình yêu giữa 2 con người có những tổn thương, tình bạn & tình cảm vợ chồng lâu năm… cảm giác mọi suy nghĩ cảm xúc dù nhỏ nhất cũng được biên kịch lột tả một cách trần trụi, giống như chính tâm hồn của chúng ta bị biên kịch phơi bày. Đặc biệt ở chỗ rõ ràng nhìn từ bên ngoài đều thấy bề nổi là sự so kè, cọc cằn, phiền phức, lạnh nhạt, khó ưa… nhưng nhìn từ bên trong thì thực ra luôn có một điều không thay đổi, đó là sự hiện diện. Vượt lên trên tất cả khổ đau, mình nghĩ thông điệp của bộ film chính là mong cho con người có thể trở thành chỗ dựa cho nhau, vì đôi khi cách tốt nhất để chữa lành vết thương của chính mình là dùng nó để thấu hiểu và xoa dịu vết thương cho người khác.

Có những mối quan hệ không phải là do sai người, mà chỉ là do gặp nhau vào một thời điểm không đúng… Mọi người nghe có q...
27/04/2026

Có những mối quan hệ không phải là do sai người, mà chỉ là do gặp nhau vào một thời điểm không đúng… Mọi người nghe có quen thuộc không?

—————————
Trong tập đối thoại lần này, chúng mình sẽ bàn về việc yêu 1 người chưa sẵn sàng, về khoảng lặng bạn mắc kẹt ở lại và lựa chọn rời đi để không làm tổn thương chính mình.

Yêu một người chưa sẵn sàng, bạn không có gì để bám vào, cũng không có một câu trả lời rõ ràng để buông, chỉ có cảm giác là mình đang dần trở nên nhỏ lại trong chính mối quan hệ của mình. Bạn vẫn cảm nhận được thứ tình yêu họ trao, chỉ là không đủ rõ ràng, không đủ nhất quán, không đủ sẵn sàng để ở đó với bạn.

Một người chưa sẵn sàng sẽ không rời đi hẳn, nhưng cũng không bước tới.

Và bạn bị giữ lại trong một khoảng lặng kéo dài, cho đến một ngày bạn bắt đầu hỏi: “Mình còn muốn ở lại như thế này bao lâu nữa?”

🟤 Hôm quay tập này trời mưa, hôm nay mọi người nghỉ lễ trời cũng mưa, thật là hợp vibes quá nên phải share để nhâm nhi cái thời tiết này thôi ạ! ✨

10 likes, 2 comments. "Yêu một người chưa sẵn sàng 💔"

𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐢̀𝐦 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐧𝐡𝐚𝐮 𝐪𝐮𝐚 𝐯𝐞̂́𝐭 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠[ góc nhìn từ bộ film “My Mister” ]“My Mister” là kiểu film tâm ...
29/03/2026

𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐢̀𝐦 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐧𝐡𝐚𝐮 𝐪𝐮𝐚 𝐯𝐞̂́𝐭 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠
[ góc nhìn từ bộ film “My Mister” ]

“My Mister” là kiểu film tâm lý xã hội khá nặng, nó chạm đến những tầng rất sâu: Sự kiệt quệ, sự chịu đựng kéo dài và những vết thương không còn năng lượng để kêu cứu. Diễn viên trong film ai cũng diễn tốt đến mức mà mình nghĩ mình không chỉ “xem” thông thường mà mình còn “cảm thấy” họ: Cái cách họ im lặng, cái cách họ tiếp tục sống với nhau dù đã chịu tổn thương nhiều như thế nào. Nhưng điều kỳ diệu là: Bộ phim không tuyệt vọng. Trong thế giới đầy mỏi mệt đó, có những sự tử tế rất nhỏ lại trở nên cực kỳ lớn, và nếu nó lặp lại đủ nhiều nó có thể thay đổi cả một cuộc đời.

Hai nhân vật chính không chỉ khác nhau về hoàn cảnh, họ khác nhau cả từ cách hệ thần kinh của họ học cách sinh tồn.

Nhân vật ông chú trong phim lớn lên trong một môi trường đủ an toàn, đủ để hình thành một điều rất quan trọng: Niềm tin rằng con người có thể dựa vào nhau. Trong mắt người khác, ông luôn là một người rất “ổn” : đi làm, chăm lo cho gia đình, luôn cố gắng “làm cho đúng”.

*Trong tâm lý học, đây là một dạng “functional coping”- một người có thể hoạt động tốt, giữ vai trò, giữ trách nhiệm nhưng đánh đổi bằng việc: Nén cảm xúc xuống rất sâu.

Ông không sụp đổ, nhưng ông cũng không thật sự “sống”. Ông mắc kẹt trong một dạng kiệt quệ rất phổ biến ở người trưởng thành: Không được phép yếu, không quen được giúp đỡ và không biết cách gọi tên nhu cầu của chính mình.

Ngược lại, cô bé trong phim lớn lên ở một môi trường thiếu an toàn gần như tuyệt đối: Bạo lực, nghèo đói, bị bóc lột, không có lấy một người lớn đáng tin.

*Trong tâm lý học phát triển, điều này dẫn đến một kiểu hệ thần kinh rất khác: luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ.

Cô không có thời gian để nghĩ ngợi về “tổn thương”. Cô phải tính toán, phòng thủ, thao túng khi cần và cắt đứt cảm xúc để tồn tại.

Điều đặc biệt của “My Mister” không nằm ở việc họ cứu nhau, mà ở chỗ họ nhận ra nhau.

Ông chú nhìn cô bé đúng bản chất là một con người đang phải sống trong chế độ sinh tồn liên tục, không phải một cô gái rắc rối.

Còn cô bé nhìn thấy sự tử tế và tốt bụng của ông chú - một người tôn trọng cô điều cô chưa từng có trước giờ.

*Trong tâm lý học trị liệu đây là một khoảnh khắc cực kỳ quan trọng: Corrective emotional experience (Trải nghiệm cảm xúc sửa chữa)

Nó không đến từ lời khuyên, không đến từ phân tích.
Nó đến từ việc bạn trải nghiệm một điều hoàn toàn khác so với những gì bạn từng tin về thế giới.

Với 1 cô bé từng chỉ có trải nghiệm: Con người là nguy hiểm, kết nối luôn đi kèm với đau đớn, tin tưởng là một rủi ro, thì việc cô gặp một người không lợi dụng cô, không ép cô mở lòng, không yêu cầu cô phải “tốt hơn” đã tạo ra một vết nứt nhỏ trong niềm tin cũ. Cô bắt đầu trải nghiệm một điều hoàn toàn mới: đó là có thể tồn tại một mối quan hệ an toàn.

Ngược lại, với 1 ông chú từng chỉ quen với việc là người cho đi, là người gánh vác, là người chịu đựng, lần đầu tiên có 1 cô bé cho ông cảm giác được nhìn thấy, được hiểu, được chạm vào phần yếu đuối của chính mình.

Một điều rất thật mà bộ phim dám giữ lại:
Mối quan hệ của họ không hoàn hảo, không lành lặn ngay từ đầu: có sự lợi dụng ban đầu, có sự nghi ngờ, có sự im lặng kéo dài…
Nhưng chính điều đó lại phản ánh đúng thực tế:
Những người mang nhiều tổn thương không bước vào kết nối một cách “đúng cách”.
Họ thử, họ sai, họ phòng thủ rồi họ quay lại.

Và chữa lành không xảy ra ở một khoảnh khắc, nó xảy ra trong sự lặp lại của những trải nghiệm an toàn nhỏ.

Điều sâu nhất bộ phim chạm vào không phải tình yêu, cũng không phải hy vọng, mà có lẽ là một câu hỏi rất căn bản: Một con người cần bao nhiêu sự tử tế để không gãy?

…………………………

▶️ Lâu lắm mới viết lại một bài hơi dài, nếu mà mọi người đọc được tới tận đây rồi thì cũng có thể nghe thêm tập deeptalk mà lâu lắm rồi mình cũng mới ngồi xuống quay: https://youtu.be/w_UU5YWxzfI?si=aFriMkBJaUyChkMD

Mình không định nói với mọi người rằng “Cố lên, rồi mọi thứ sẽ ổn.”

Mình chỉ thấy rằng: Cuộc đời có thể rất nặng, con người có thể rất mệt và cảm giác trống rỗng là có thật, nhưng bạn không phải là người duy nhất cảm thấy như vậy. Ngay cả trong những ngày tệ nhất vẫn có những khoảnh khắc rất nhỏ đáng để ở lại, và mình mong nếu một ngày nào đó, bạn gặp được một người đủ dịu dàng… hoặc bạn trở thành người đó, cho chính mình, thì có lẽ, những vết thương cũ không cần biến mất…

Chúng chỉ cần được đặt xuống ở một nơi an toàn hơn.
🤎

Dạo này mình không ổn lắm, trong lòng cứ lặng lặng mà mệt mệt… Mấy lúc này mình hay muốn xem những bộ phim tâm lý để có ...
26/03/2026

Dạo này mình không ổn lắm, trong lòng cứ lặng lặng mà mệt mệt… Mấy lúc này mình hay muốn xem những bộ phim tâm lý để có được những góc nhìn khác trong cuộc sống, để cảm xúc vỡ oà ra, và lần này cũng vậy, mình xem được bộ phim “My mister” - một bộ phim nhân văn buồn mà đẹp, cân bằng đủ bóng tối và ánh sáng.

Trong tập podcast này, chúng mình không cố gắng nói điều gì đó tranh luận đúng, sai, chỉ là ngồi xuống, nói thật về những ngày tâm lý bất ổn, về nỗi sợ lỡ cả đời này không rực rỡ và về cách mình đang học để đi qua những ngày như vậy: https://youtu.be/w_UU5YWxzfI?si=1ROlkg7XTIZQ_f8r

Nếu bạn cũng đang ở một giai đoạn lưng chừng… hi vọng video này không làm bạn cảm thấy “tốt lên” ngay nhưng có thể khiến bạn thấy bạn không một mình, và nếu đủ duyên thì một ngày nào đó chúng mình có thể gặp gỡ.

“Làm sound healing ở những năm như thế này có phải là lựa chọn khó sống không?” - Mình đã suy nghĩ rất lâu về vấn đề này...
27/02/2026

“Làm sound healing ở những năm như thế này có phải là lựa chọn khó sống không?” - Mình đã suy nghĩ rất lâu về vấn đề này, bởi nói thẳng ra đây không phải ngành dễ bán, không phải thứ người ta mua khi vui, khi dư giả tiền bạc, cũng không phải thứ để có thể giải thích bằng vài câu nói.

Nhưng sau hơn 1 năm không ngừng học tập, thực hành và quan sát, mình nhận ra một điều rất rõ: Có rất nhiều vấn đề trong cuộc sống không thể giải quyết bằng lời khuyên, bằng tiền hay vật chất, mà là năng lực tự phục hồi của chính bản thân mỗi người - điều đến từ cốt lõi của một thân thể khoẻ mạnh, tâm lý vững vàng và trí tuệ mở.

Đó là một trong những lý do khiến mình gắn bó với sound healing, âm thầm nỗ lực với .healing và cuối cùng đã quyết định mang Soulsense về với ngôi nhà dưỡng lành của Lamy ở 111 Bà Triệu.

Không phải chữa lành hay tâm linh, không phải khai mở, khai vấn, coaching gì cả… chỉ đơn giản là được nghỉ ngơi, thở sâu, thả lỏng cơ thể để hệ thần kinh dịu lại, và cơ thể tự điều hoà theo cách của riêng nó. Bạn có thể trò chuyện, tìm hiểu, trải nghiệm, lắng nghe hoặc im lặng từ đầu tới cuối - một nơi cho bạn đủ sự tự do và dễ chịu khi cần - nghe có vẻ mơ hồ nhưng nếu nơi đó có thật và mọi thứ đơn giản hơn bạn nghĩ thì bạn có muốn thử không?

Giữa một Hà Nội ồn ào không tắt tiếng, mình muốn giữ lại một căn phòng đủ yên, và nếu bạn đang mệt theo một cách rất khó gọi tên, có thể mình sẽ mở cho bạn một cách cửa rất khác.

🤎

Chào mọi người, lại là chúng mình đây.Có những giai đoạn trong đời, mình nghĩ chúng ta buộc phải ngắt kết nối, không phả...
30/01/2026

Chào mọi người, lại là chúng mình đây.

Có những giai đoạn trong đời, mình nghĩ chúng ta buộc phải ngắt kết nối, không phải vì cảm xúc nguội lạnh mà vì ta đã để lạc mình quá lâu trong những vai trò, kỳ vọng và đánh giá từ người khác ( hoặc từ chính bản thân chúng ta )

Chính khoảng lặng ấy giúp ta quay về, và khi quay về đủ sâu, ta cũng bắt đầu trưởng thành hơn: không phải bằng việc đúng – sai rõ ràng hơn mà chính là bằng khả năng yêu thương và thông cảm cho người thân, cho những khác biệt và cho cả những phần chưa tròn trịa trong ta nữa.

Khi tình yêu bên trong mình lớn lên theo cách rất yên, ta nhận ra mình không còn nắm chặt để giữ, không còn cố hiểu để kiểm soát, chỉ còn lại sự hiện diện một cách đủ đầy và lặng lẽ.

Và khi ấy, đôi khi buông tay không còn là mất mát mà chỉ đơn giản là vì yêu đủ rồi nên không cần níu, vì yêu đủ sâu nên không cần sở hữu, cưỡng cầu.

Tập Deep Talk cuối năm này là một cuộc hội ngộ chậm rãi, dành cho những ai đang học cách rời xa để gần lại, trưởng thành để yêu lành và buông tay khi có khả năng yêu trong tỉnh thức.

💌 Nếu bạn đang ở đâu đó trong hành trình này, có lẽ cuộc trò chuyện này được dành cho bạn.

https://youtu.be/JNp38kGpUBI?si=evc-A_rCZ6Kco7Lw

Đừng nhầm lẫn chủ nghĩa hoàn hảo với việc sợ bắt đầu.Rất nhiều lần lặp đi lặp lại, mình muốn làm cái này, rồi muốn làm c...
28/12/2025

Đừng nhầm lẫn chủ nghĩa hoàn hảo với việc sợ bắt đầu.

Rất nhiều lần lặp đi lặp lại, mình muốn làm cái này, rồi muốn làm cái kia… nhưng cứ lướt lướt xem xem đọc đọc nhiều quá, hào hứng lắm với vô vàn ý tưởng xong rồi lại chẳng dám khởi động chút nào.
[ Hơi ] sợ bắt đầu, sợ sai, sợ thất bại, sợ mất mát, sợ mình không đủ giỏi rồi mình lại thất vọng thêm nhiều hơn nữa.

“Đợi một chút, khi mọi thứ hoàn hảo rồi hãy làm.”
Nhưng làm gì có khoảnh khắc hoàn hảo đến thế?

Xem lại giờ này 1 năm trước, mình cũng từng sợ bắt đầu một thứ mới kinh khủng, và giờ nhìn lại, thứ mình từng bắt đầu ấy giờ vẫn chưa ra hình hài gì rõ ràng… nhưng có một điều chắc chắn khác: mình đã trở thành một phiên bản can đảm hơn, mạnh mẽ hơn, và “giàu” kinh nghiệm hơn rất nhiều.

Vậy nên tuy giờ cũng vẫn sợ, nhưng đã dám đối diện nỗi sợ thẳng thắn hơn, và quyết định kể cả điểm bắt đầu nhỏ xíu và không có gì tròn trịa… thì vẫn phải bắt đầu. Sự dịch chuyển dần dần rồi sẽ xuất hiện!

https://youtu.be/QlTx77bFWSk?si=4fU4YH0kS1MZRNE1

🫶🏻

Đừng nhầm lẫn chủ nghĩa hoàn hảo với việc sợ bắt đầu.Rất nhiều lần lặp đi lặp lại, mình muốn làm cái này, rồi muốn làm cái kia… nhưng cứ lướt lướt xem xem đọ...

Address

111 Bà Triệu , Hanoi
Hanoi

Opening Hours

Monday 09:00 - 21:00
Tuesday 09:00 - 21:00
Wednesday 09:00 - 21:00
Thursday 09:00 - 21:00
Friday 09:00 - 21:00
Saturday 09:00 - 21:00
Sunday 09:00 - 21:00

Telephone

+84901106699

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Life by My posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share