Hiền Hay Hay

Hiền Hay Hay Hiền Hay Hay

07/04/2023
Tg. Du phong vân CHAP 4 - ĐOẠN 1 : CỨU. Ngay khi mọi người còn bu đông đến kẹt đường thì tiếng bóp còi xe làm mọi người ...
03/11/2018

Tg. Du phong vân
CHAP 4 - ĐOẠN 1 : CỨU.

Ngay khi mọi người còn bu đông đến kẹt đường thì tiếng bóp còi xe làm mọi người mất đi sự chú ý.

Trên xe vài tên áo đi xuống giải tán đám đông , Ngôn bước từ trên xe xuống. Anh nhìn thấy Tiểu Nam đang co người trong gốc , toàn thân dơ bẩn , nguyên phần thân trên chỉ còn duy nhất một chiếc áo con.

Mắt anh nheo lại , tay cởi nhanh chiếc vets ngoài , đi đến gần cô.

Tiểu Nam nghe tiếng bước chân cùng tiếng la của đàn ông, cô ngước từ từ đôi mắt đỏ hoe lên nhìn.. Trước mắt cô , Ngôn đẹp như trong tranh đang từ từ đi đến..

- Tránh ra coi , mọi người tránh ra hết đi.

Tâm đang hăng máu chọi hột gà vào người Tiểu Nam , bấy giờ nghe có người yêu cầu giải tán, ả bực mình, gân cổ lên chửi :

- Tụi bây là ai , ai cho tụi bây bênh con đỉ đó ?

Xung quanh mấy ả đi theo cũng nhao nhao lên chửi rủa um sùm.

Vài tên lực lưỡng đi theo thì lại sợ đến xanh mặt khi nhìn thấy Ngôn. Bọn nó lùi lùi về sau , sau đó cúi đầu không dám ngẩn lên.

- Tụi bây làm gì vậy , đánh mấy thằng kia cho tao.

Ngôn không để ý xung quanh đang loạn cào cào, anh giờ đây chỉ châm chú nhìn Tiểu Nam.

Đi đến trước mặt cô , anh ngồi xuống, lấy áo vet choàng qua người cô. Anh không ngại mùi hôi thối trên người cô , bàn tay to lớn bao bọc lại cho cô không để một chút da thịt nào của cô bị hở ra bên ngoài.

Tần đưa cho anh khăn tay , anh lau những vệt trắng trắng đục đục trên người cô lại giúp cô lau mặt sạch sẽ...

Tiểu Nam nhìn anh , trong mắt cô bây giờ chỉ nhìn thấy sự dịu dàng của anh...

- Ai đánh em ?

Tiểu Nam lắc lắc đầu , bỗng dưng từ hốc mắt tuôn ra vô vàn những giọt nước mắt trong suốt. Từ nãy đến giờ dù bị đánh bị chà đạp đến đâu cô cũng không khóc ấy thế mà chỉ một câu hỏi của anh cô lại khóc đến thế kia...

Ngôn dìu cô đứng dậy , ôm lấy cô vào lòng để cô dựa vào người anh.

Giọng anh trầm ấm :

- Các người đánh Tiểu Nam ?

Tâm nhìn Ngôn , ả có chút sợ sợ nhưng khi nhìn thấy Tiểu Nam được một người đàn ông đẹp trai ôm lấy , ả ta nổi điên khóc rống lên :

- Trời ơi , giựt chồng tôi còn kêu người đến đánh tôi nữa.. huhu...huhu...

Ngôn nheo nheo mắt , anh dìu Tiểu Nam đi lại phía Tâm.

Đứng trước mặt ả , nhanh như chớp, tay anh luồng phía sau móc ra khẩu súng mini nhỏ chĩa thẳng vào cổ Tâm.

Ả ta bị dọa cho muốn ngất đi , phía sau cả đám người hết hồn tản đi hết.

- Tốt , vợ Hoắc Ngôn cô cũng dám động vào , tốt.

Tâm bị Ngôn dọa đến xanh hết mặt mũi, cả người ả như muốn ngất đến nơi, miệng lấp bấp :

- Tha...tha.. tôi...có...bầu..

Ngôn chĩa họng súng càng sâu :

- Tôi không thích đánh phụ nữ nhưng loại như cô nên bắn cho chết để không đi hại người. Có bầu là được quyền đánh người à ?

Bên ngoài nghe được từng câu từng chữ của anh , mọi người mặc dù sợ hãi nhưng cũng còn đủ khả năng phân tích sự việc.

Tiểu Nam nhìn anh , cô mặc dù cũng giận lắm nhưng khi nhìn thấy Tâm đang có thai lại run sợ lẩy bẩy trong cô có chút mũi lòng..

Tay cô đưa lên kéo tay Ngôn lại . Ngôn nhìn cô , trong mắt tia sát khí rất cao nhưng cô không sợ , một chút cũng không sợ.

- Em sao vậy ?

Tiểu Nam không nói được , cô chỉ còn biết lắc lắc đầu...

Từ xa Trung cùng mẹ anh chạy đến. Mẹ Trung ôm lấy Tâm , kéo tay ra khỏi mũi súng của Ngôn. Còn Trung thì ngây ngốc nhìn Tiểu Nam đang được Ngôn ôm thật chặt.

Tâm nhìn thấy Trung , ả khóc loạn lên :

- Huhu anh ơi, nó muốn giết em...

Bà Hà ôm lấy Tâm dỗ dành :

- Ai , ai muốn giết cháu tôi ?

- Nó đó, con dâu hụt của mẹ đó...

Bà Hà đưa mắt nhìn Tiểu Nam , trong mắt bà giờ đây chẳng còn yêu thương như mọi khi mà là một mảnh giận dữ. Bà giao Tâm lại cho Trung , đi đến trước mặt cô ,bà nói :

- Ngày trước bác thương con lắm nhưng bây giờ Trung nó sắp có con sắp có vợ rồi , con né thằng Trung ra đi.

Trung kéo tay bà :

- Mẹ nói cái gì vậy ?

Bà Hà không quan tâm con trai , bà tiếp tục :

- Sao con kêu người đến hù con Tâm , con không biết nó có thai hả , lỡ có gì con chịu trách nhiệm được không ? Bác thất vọng về con quá...

Tiếng Tâm khóc rống lên :

- Huhu...đau quá mẹ ơi... đau bụng quá...

Tiểu Nam đau lòng đến cực điểm , cô nhìn Trung ,nhìn mẹ Trung...Đối với cô họ bây giờ còn thua cả một người xa lạ là Ngôn đây.

Con người mà , khi có thứ tốt hơn họ thường chẳng nhớ đến những thứ đã cũ..

Tiếng Tần hét lên :

- Mẹ con các người làm loạn đủ chưa ? Đm con dâu bà đưa mấy đứa đầu gấu tai heo này đến chỗ chị dâu tôi đánh cho chị ấy không ra hình dạng gì giờ định ăn vạ à ?

- Hay thích ăn đạn ? Thích không con bầu điên kia ?

Tâm im phăng phắc, ả ta nép vào lòng Trung , không dám lòi đầu ra.

Mà bấy giờ bên ngoài mới lên tiếng :

- Trời oi , tội con bé Nam , cái thằng Trung con bà bán cơm này ai không biết nó cua con Nam..

- Má ơi, làm từ nãy giờ không dám can..

Tiếng một người la lên :

- Bà chị đưa con dâu về dạy đi không ở đây một hồi chồng con Nam đập chết bây giờ.

Trung nhìn châm châm vào cô , khi nghe đến chữ chồng Nam , cả người anh như căng cứng , tròng mắt như có tia lửa vì giận :

- Em quen anh ta ?

Ngôn kéo cô về phía sau , giọng trầm trầm mà lạnh lẽo :

- Mày đưa vợ con mày về và biến khỏi đây trước khi tao cho mỗi đứa một viên đạn. Không cần khóc lóc nữa , biến đi.

Anh chỉ tay vào Tâm đang núp sau lưng Trung :

- Tốt nhất cô bước ra xin lỗi vợ tôi , tôi không thích nói nhiều với phụ nữ.

Tâm vẫn núp sau lưng Trung , Tần nổi điên kéo Tâm ra ngoài , đẩy cô ả đến trước mặt Ngôn mặc cho bà Hà phía sau hoảng hết đỡ trước đỡ sau.

- Cả mấy con kia nữa , lại đây , à đám to con ngu ngu đằng sau nữa , tụi bây lại hết đây..

Từng đứa khi nãy hung hăng bây giờ lại như mèo cụp đuôi đi khúm núm e lệ. Tần điên tiếc đi đến đá cho mỗi đứa vài cái , hét :

- Đánh chị dâu tao thì ngon lành lắm mà , sao bây giờ đi kiểu như táo bón kinh niên vậy , hả ?

Tâm ức lắm nhưng ả không mạnh bằng , ả biết người tên Tần , hắn ta là anh lớn của khu chợ này, nghe tên đã sợ đến xanh mặt.. chưa kể người đàn ông trước mặt đây còn là đại ca của hắn.

- Xin...lỗi..

Tiểu Nam nhìn ả , sau lại quét mắt qua Trung , qua bà Hà. Khom người xuống đất cô nhặt vài trứng gà thúi quăng thật mạnh vào người Tâm.
Ả ta hoảng sợ la bài hãi , bà Hà cũng nhào đến nên trên người cũng bị dính.

Xung quanh đàn em của Ngôn cũng ra sức quăng lia lịa hột gà vào đám người đánh Tiểu Nam khi nãy , xung quanh một mùi thối bốc lên khiến người đi ngang phải bịt miệng bịt mũi..

Tiểu Nam từ đầu đến cuối không thể nói được câu nào , phải biết có bao nhiêu là uất nghẹn.. Cô hiểu rồi , hiểu xã hội này người nghèo người yếu sống thê thảm như thế nào rồi.

Trung nhìn Tâm và mẹ mình bị quăng hột gà đầy người, anh xót xa , ôm lấy cả hai , hét lên :

- Tiểu Nam , anh xin em , tha cho họ đi...

Tiểu Nam nhìn anh...tha...tha chứ , cô chưa ác đến mức như vợ anh đâu !

Tiểu Nam kéo kéo tay Ngôn , Ngôn nhìn cô , cô lại rụt mặt ý xin anh buông tha cho bọn họ.

Ngôn nhìn nhìn , trên môi có ý cười nhàn nhạt :

- Thôi , dừng đi.

Tiếng Tâm khóc lóc :

- Anh thấy chưa Trung , thấy chưa ? Tôi khổ quá mà...

Bà Hà giận sôi mặt :

- Tâm , mày từ trước có chồng rồi mà còn lừa con tao , hên cho con tao không vớ phải thứ đàn bà như mày.

Ngôn nháy mắt ra hiệu , từ xung quanh một đám người mặc áo đen đứng bao vây đám người của Tâm , che tầm mắt của người bên ngoài.

Nhanh như chớp Ngôn xoay súng chĩa họng súng đen ngòm giữa trán của bà Hà . Tần cũng nhanh không kém để nòng súng vào thái dương của Trung. Cả đám đàn em của Ngôn đều nâng súng chĩa thẳng vào đám người bọn Tâm.

Bà Hà vì quá sợ liền ngất đi , một vài đứa trực tiếp tiểu tiện ra quần. Tâm thì run cầm cập nép mình trốn sau lưng Trung , chỉ có Trung gan dạ một chút nhưng sau lưng anh mồ hôi cũng đã ướt một mảng từ khi nào...

Tiếng Ngôn ồ ồ :

- Tao nói lần cuối, mày đem vợ và mẹ mày về nhốt kỹ trong nhà. Tao không muốn nhìn thấy cái miệng không yên phận nói đến Tiểu Nam. Còn nữa Tiểu Nam từ đây về sau là người của Hoắc Ngôn tao , không liên quan đến mày nên tránh xa được bao nhiêu thì tránh. Tao không hù người, đừng để viên đạn này bay đến đầu của một trong một đứa đang đứng đây..Nhớ kỹ !

Tần lên tiếng :

- Hồng bang chưa hù ai bao giờ , đám chó tụi bây nhớ cho kỹ một chút.

Tâm sợ đến không dám thở , đám còn lại đứa quỳ đứa nằm xụi lơ , bên ngoài người dân hiếu kỳ bu càng đông , xa xa lại nghe được tiếng còi cảnh sát đang đến.

Tần tiến đến chỗ Ngôn, anh nói vào tai Ngôn :

- Anh Ngôn , có cớm.

Ngôn buông súng xuống, giọng trầm thấp :

- Đi.

Tần chĩa mũi súng vào đầu Tâm , anh dí sâu một chút khiến ả la oai oái.

- Mày nhé , tao nhớ rõ mặt mày.

Rất nhanh sau đó Ngôn dìu tiểu Nam lên xe , cả đám còn lại theo vị trí leo lên chiếc 29 chỗ phía sau, chỉ chừa lại Tần cùng vài tên đứng đó.

Ngay khi cảnh sát vừa đến cũng là lúc xe của Ngôn nổ máy chạy đi...Từ xa Tiểu Nam nhìn thấy Trung đang nheo mắt nhìn cô , trong mắt anh có vài tia khổ sở, vài tia xót xa , vài tia ngạc nhiên, lại có vài tia đau lòng...

Tiếng còi hú của cảnh sát , Tần ung dung cười rạng rỡ chào một đồng chí cảnh sát :

- Chào sếp, lại gặp sếp rồi. May quá , có đám đánh ghen vợ em , sếp xử giúp em với. Khổ tâm.

Một tiếng sau , cả bọn ả Tâm bị đưa về phường , nhưng tuyệt nhiên không hề nghe bọn chúng nhắc đến Ngôn. Cứ như anh chưa từng tồn tại...

Xa xa ngay gốc cây cổ thụ già trước giáo xứ , một chiếc xe hơi sang trọng đang dừng chân..Trong xe một cặp mắt sâu hoắc đang nhìn chầm chầm về chiếc xe đang chạy đi kia..Không biết người trong xe đang nhìn ai ? Là Ngôn hay là Tiểu Nam ?

Tg. Du phong vân CHAP 3 : ĐÁNH GHEN. 😘😘Đêm tối hôm ấy cô được đưa về nhà riêng của Ngôn , đây không gọi là nhà mà giống ...
03/11/2018

Tg. Du phong vân
CHAP 3 : ĐÁNH GHEN.

😘😘

Đêm tối hôm ấy cô được đưa về nhà riêng của Ngôn , đây không gọi là nhà mà giống với kiểu biệt thự sân vườn. Thật sự thì nhà to lắm , to nhất mà Tiểu Nam từng thấy từ trước đến giờ.
Mà từ lúc cô đến đây , cô vẫn chưa gặp được Ngôn , sau khi nói với cô ở yên đây đến sáng thì anh hoàn toàn biến mất.

Tiểu Nam cũng không xem anh là quan trọng mà ngược lại cô lại đang lo cho Trung. Vừa hôm qua anh nói mai sẽ đến tìm cô , nếu không gặp được cô chắc anh sẽ lo lắm.

Đến sáng hôm sau Ngôn cho Tần đưa cô về , cô cũng không hỏi người tên Tần là anh đang ở đâu vì thật sự cô không hề suy nghĩ đến anh chút nào.

Về đến nhà tầm 7 giờ sáng , hôm nay cô không đi bán vì hôm qua Trung nói hôm nay mẹ anh sẽ đến thăm cô nên khi Tần đưa cô về cô lại đi nhanh ra chợ mua thức ăn ngon chuẩn bị sẵn. Vì theo như mọi năm thì sinh nhật cô không Trung thì mẹ anh sẽ đến ăn với cô bữa cơm.

Tiểu Nam sau khi nấu xong đồ ăn , cô ngồi đợi đến gần trưa vẫn không thấy ai đến , lại đợi đến 2 giờ trưa khi bụng cô đã kêu lên mấy bận cô mới ủ rũ mà đi xuống bếp , bới một tô cơm to tự mình ăn một mình.

Bất giác cô lại nhớ đến bà nội , năm trước bà mất là sau sinh nhật cô vài ngày , tính ra cũng gần đến giỗ bà rồi. Lại nhớ đến má Hà mẹ Trung , bà thương cô lắm, mọi năm sinh nhật cô bà đến sớm lắm...

Cô chưa bao giờ tự ti về bản thân mình , cô biết cô không nói được nhưng cô luôn cố gắng sống tốt , làm việc thật tốt để người khác không xem thường và cũng không thương hại cô.

Còn về tình yêu , cô chưa yêu ai và cũng không dám yêu ai vì cô sợ...sợ mở lòng sẽ khó đến được với nhau vì cô và họ cách biệt về ngôn ngữ. Hơn nữa trong tìm thức cô có một nỗi sợ hãi không nói được nên lời , nó đi theo cô đã 10 năm kể từ ngày cô bị bắt cóc..

Riêng với Trung , đó là loại tình cảm cao hơn tình thân nhưng không phải là tình yêu..

Bỗng dưng cô lại nhớ đến Ngôn , người đàn ông đẹp trai nhưng vô lý , lại nhớ đến lời đề nghị của anh...Cô lại có chút suy nghĩ đến nó.

Tốt thôi nếu sau này cô không thể yêu được ai cô sẽ nhận lời của anh , dù sao cô bị câm cả đời này sống cũng sẽ an phận. Thay vì tìm người môn đăng hộ đối với hoàn cảnh của cô thì được gả cho anh vẫn khá tốt. Chí ích cả đời về sau cô sẽ không bận tâm về cái ăn cái mặc của mình....Anh ta cũng tốt đó chứ !

Một ngày sinh nhất trôi qua hết sức nhạt nhẽo , ngày hôm nay Trung không đến tìm cô mà mẹ anh cũng không đến. Cô không giận chỉ là có chút đau lòng....ngày sinh nhật một mình... cô phải tập quen với nó từ lâu rồi chứ !

Cuối cùng đêm hôm đó Trung cũng đến tìm cô..
Đang loay hoay dọn dẹp trong phòng , cô nghe bên ngoài có tiếng xe máy chạy đến.

Lát sau lại nghe tiếng Trung nhè nhè :

- Tiểu Nam anh nè , anh đến chúc mừng sinh nhật em.

Tiểu Nam giật mình, cô cảm nhận được hình như anh đang say. Vội bỏ giẻ lau xuống , cô chạy nhanh ra ngoài.

Trung nhìn thấy cô , anh cười ha hả :

- Happy Birthday to you...Happy Birthday to you..

Tiểu Nam cười cười, cô dùng ngôn ngữ hình thể nói chuyện với anh :

- Anh say hả ?

Trung không nói gì , anh lại châm châm nhìn cô.

Tiểu Nam cũng nhìn anh , cô dùng tay huých vào người anh mấy cái anh mới giật mình tỉnh lại.

- Tiểu Nam , anh sắp lấy vợ rồi.

Cô nhìn anh , trong lòng có chút nhói nhói , chẳng hiểu sao khi anh nói anh lấy vợ tim cô lại khó chịu đến như vậy.

Miệng vẫn cố trưng ra nụ cười gượng gạo , cô chúc mừng anh :

- Chúc mừng anh , việc tốt mà.

Trung buông bánh kem trên tay xuống , anh nắm lấy tay cô , giọng gấp gáp :

- Em yêu anh không hả Nam ? Em yêu anh không ?

Tiểu Nam hoảng hốt , cô nhìn anh không chớp mắt.

- Tiểu Nam , anh yêu em , anh yêu em...

Trung ôm lấy cô , anh hôn lên môi cô...Tiểu Nam vì sợ liền đẩy người anh ra , cô bực dọc.

- Anh say rồi.

Trung nắm lấy tay cô thật chặt :

- Nam , nếu yêu anh thì nhận lời lấy anh đi. Đi em.

Tiểu Nam thật sự choáng váng, cô không hiểu anh đang nói gì , thật sự cô không hiểu...

Trung không nhận được câu trả lời từ cô , anh đi đến bên ghế ,ngồi xuống. Hai tay anh vò đầu , giọng bức rức :

- Nam...anh phải lấy vợ... anh làm người ta có bầu rồi !

Cô nhìn anh hai tay cô nắm thật chặt, cô không biết bây giờ trong lòng cô có loại tư vị gì?

Là vui mừng , đau buồn hay là tiếc nuối ???

Cô không yêu anh nhưng cô thích anh , cô thật sự thích anh. Anh nói anh làm người khác có bầu nên vui hay nên buồn ?

Cuộc đời cô từ khi 15 tuổi đã quen với sự hiện diện của anh . Anh ở bên cạnh cô , chăm sóc cho cô , lo lắng cho cô...

Ngày bà nội cô mất , một tay anh đứng ra lo ma chay cho bà.. Cô nhớ ngày hôm đó mưa lớn lắm , mưa như muốn trôi đi cả căn nhà lụp xụp của cô..Xe cứu thương đem xác bà về , khi đưa bà vào nhà , đặt bà nằm trên tấm kỷ , những giọt nước mưa do trần nhà dột rơi xuống khắp nơi. Cô khi ấy vừa đau lòng vừa xót xa , chỉ biết ôm lấy bà mà khóc , dùng thân mình che chắn cho bà khỏi ướt....Anh khi đó không ngại mưa như trút nước mà leo lên trên mái nhà dùng tấm bạc xanh anh vừa chạy đi mua che chắn lại trần nhà...Anh nói : anh ướt được nhưng cô ướt sẽ bệnh !

Cô và anh như thanh mai trúc mã , vậy mà....

Cô muốn nói với anh nhưng không nói được lời nào , cô chỉ còn biết đứng đó nhìn anh , nhìn thật lâu thật lâu.

Trung ôm đầu đau khổ , lát sau anh lại đứng phắt dậy ôm lấy cô , gấp gáp từng câu từng chữ :

- Nam em yêu anh không , em có yêu anh không ?

Cô không trả lời , cô cũng không ôm anh , cô bây giờ như người trên mây chỉ biết đứng đơ người...

Đau đớn hơn nữa khi cô không nói được , bao nhiêu câu muốn hỏi , bao nhiêu lời muốn nói cứ thế vì cô bị câm mà nín nghẹn mãi mãi..

Đáng lý ra ông Trời nên cho cô điếc luôn , để cô không phải nghe mà không thể trả lời !

Bỗng từ xa một cô gái xinh đẹp đi tới , cô ta tiến đến chỗ cô , mạnh mẽ bấu vào thịt cô kéo cô ra khỏi Trung.

- Con kia mày làm cái gì chồng tao ?

Tiếng Tâm - vợ sắp cưới của Trung hét lên , Trung giật nãy mình khi thấy cô ta. Trong mắt anh sau khi hoảng hốt là tức giận, anh hét :

- Em làm cái gì ở đây ? Đi về ngay.

Trung kéo Tiểu Nam ra sau lưng anh , một đường che chở cho cô.

Tâm thấy thế càng điên tiết, cô ta nhào đến kéo tay Tiểu Nam :

- A thì ra mày là con câm mà mẹ chồng tao nhắc đến hả ? Sao muốn lên giường với chồng tao hả ?

Tay Tâm dơ lên cao như muốn đánh xuống mặt cô , mà Tiểu Nam cũng không phải hiền lành, khi tay còn chưa rơi xuống trên má cô cô đã nhanh tay bắt lấy tay ả ta.

Cô không nói được chỉ còn cách trừng mắt thật to nhìn Tâm , ánh mắt tức giận đến cực điểm.

Trung nhìn cô , anh có chút đau lòng , lại kéo tay cô xuống sau đó cũng kéo tay Tâm ra.

Anh quay sang nói với Tâm :

- Anh không nghĩ em lại đi theo dõi anh , em về đi , đang có thai đừng đi lung tung , mai anh sẽ qua đưa đi khám.

Lời nói không ngọt không nhạt nhưng thể hiện rõ sự quan tâm của anh giành cho Tâm. Còn Tiểu Nam cô như người thừa trong câu chuyện này, không ai yêu thương , không được quan trọng. Mà đúng thôi , cô vốn dĩ đã chẳng quan trọng trong cuộc đời của bất cứ ai...

Tâm liếc cô , cô ta lại nũng nịu với Trung :

- Anh đưa em về đi , đường khuya nguy hiểm quá.

Trung nhìn ả , anh hỏi :

- Em đến đây khi nào , ai đưa em đến ?

- Em đi taxi.

Trung thở dài , anh quay sang nhìn Tiểu Nam , trong mắt là yêu thương cùng xót xa...

- Nam , anh đưa cô ấy về..

Cô không nói gì chỉ biết gật đầu thật mạnh.

Đêm hôm đó , Trung đến , vợ Trung đến... Câu chuyện giữa cô và Trung như kết khúc !

Sáng ngày hôm sau như thường lệ Tiểu Nam vẫn dọn hàng ra bán như bình thường. Một tuần cô đến trung tâm câm điếc học 2 buổi vào tối thứ 5 và thứ 7 , ngoài ra cô cũng thường hay đến chăm sóc bọn trẻ trong trại mồ côi Hoa Mai , cái nơi mà bà Huề tìm được cô và đưa cô về nuôi từ hồi cô 10 tuổi.

Định kỳ hôm nay cô sẽ đến trại trẻ mồ côi dạy cho bọn trẻ viết chữ , cô và ma sơ ở trại thân thiết giống như cô với gia đình Trung vậy.

À nhắc đến Trung , cô lại thấy buồn não ruột !

Đang loay hoay dọn hàng thì từ xa một top phụ nữ tầm 3-4 người đi đến , Tiểu Nam nghĩ chắc là bệnh nhân đi khám bệnh nên cô cũng không để ý lắm.

- Con này hả , con này phải không ?

Tiếng vài cô nhoi nhoi khiến Tiểu Nam giật mình , lại thấy bọn người bổ nhào đi đến , cô vô thức lui ra sau.

2 ả chạy nhanh đến , 2 ả đi sau trong đó có một người cô biết, là Tâm vợ sắp cưới của Trung.

Dự cảm có điều không lành , Tiểu Nam vội đi ra bên hông , nếu có gì không hay cô sẽ bỏ chạy. Nào ngờ 2 bên xuất hiện thêm vài tên đầu gấu đến chắn lối đi , cô bây giờ như con chuột nhỏ bị đưa vào ổ , không thể chạy đi bất cứ đâu.

Bị dồn ép vào trong , cô sẵn tay quơ cái chày đập đá cầm lên hù bọn nó.

Tiếng Tâm lảnh lót :

- Đm , đánh nó cho em , đánh nó.

Hai ba đứa nhào vô , đứa túm tóc, đứa lại kéo áo , đứa đè cô xuống , chúng nó thay nhau tán vào mặt vào người cô.

Tiểu Nam đau quá , cô không nói được cũng không thể la lên được, bây giờ chỉ còn cách cắn răng túm được đứa nào đánh đứa đó để tìm được thoát thân.

Bọn nó vừa đánh vừa la :

- Đm làm đỉ mà bị câm..

Tiếng Tâm vẫn cao nhất :

- Bà con xúm lại coi con câm đi làm đỉ giựt chồng con nè , trời ơi là trời. Mất dạy , khốn nạn !

Xung quanh dân tình bu lại đông lắm , Tiểu Nam thấy được thấp thoáng bóng dáng người quen của mình nhưng chẳng ai vào can , không một ai vào giúp cô ngay lúc này.

- Bỏ nha mạy , bỏ cái thói dạng háng cướp chồng người ta nha.

Bọn nó vừa đánh vừa hét lên.

Tiểu Nam toàn thân tê dại , cô rất muốn khóc nhưng bây giờ nước mắt không thể rơi ra được dù là một giọt...

Tại sao chứ ? Cô đã giựt chồng ai , cô cướp chồng ai ? Cuộc đời này sao lại bất công với cô quá , bắt công quá...

Một con to con nắm áo cô lôi lên , nó dùng kéo cắt xoẹt rách chiếc áo sơ mi ra làm hai , lộ cả nội y bên trong.

Tiểu Nam co người , cô dùng tay che được chỗ nào sẽ che chỗ đó. Bên ngoài tiếng đàn ông cười nhạo , tiếng đàn bà bĩu môi , chưởi rủa..

Ghê tởm quá , cô sống ở đây đã hơn 10 năm ấy thế mà không ai giúp cô , xã hội này từ lâu đã không còn phân biệt phải trái nữa rồi. Chỉ cần có trò vui họ không ngại bu thật đông để xem người ta bị đánh... Nhìn đi , những người ngoài kia có ai mà cô không quen...

Đám kia tản ra , chúng thủ sẵn hột gà , nước mắm, sơn bên ngoài. Tiểu Nam ngồi co người , cô không dám liếc mắt , một cái liếc lên nhìn cũng không dám.

Ào , một ca nước mắm đậm đặc tạt thẳng vào người cô..Tiếp đó là hột gà thúi , từng hột từng hột rơi xuống trên đầu , trên ngực cô...

Cô bây giờ hèn nhát , thê thảm không khác gì những người ăn xin....

Đánh ghen ??? Cô đã làm gì ai ? Làm gì ai ???

- Nè , la liếm chồng tao là kết cục này nè con câm. Tao bầu 2,3 tháng là mày giở trò liền.Câm chưa đủ nhục hả con đỉ ?

Tiếng của Tâm vừa nói vừa tức giận, cô ta diễn không khác gì cô đã ăn nằm với Trung trong thời gian cô ta có bầu. Buồn cười quá , ác phụ , ác phụ !

Từng lời từng lời muốn nói đều không thể nói ra , môi bập bẹ được vài chữ cọc lốc không ra đầu ra đuôi.

- T..ô...i...

Từ xa một chiếc xe hơi sang trọng đang chạy đến , người ngồi trong xe vừa nhìn thấy cô , mắt anh nheo lại tỏ khí hung ác lạnh người...

Tg : tống thị phương anh Phận GÁI (f5):Tôi thật sự hoang mang trước lời khêu gợi kiểu dâm đãng từ người đàn ông đối diện...
03/11/2018

Tg : tống thị phương anh
Phận GÁI (f5):
Tôi thật sự hoang mang trước lời khêu gợi kiểu dâm đãng từ người đàn ông đối diện...
"Cô mục đích đến đây là gì"
-dọn nhà,tôi được thuê đến để dọn nhà mà anh nghĩ đi đâu vậy
-cô có thể về rồi...(anh ta ấn nút cửa tự mở)
-vâng chào anh ...

Tôi vội vã rời khỏi căn hộ đó,phóng xe thật nhanh về nhà thấy Thư mặt bầm tím ngồi ở góc nhà...
"mày sao vậy thư"
-tao thấy mệt
-nhưng mày làm sao vậy,sao mặt tím vậy
-tao tiếp khách,thằng khách đó say rượu cứ ép tao phải quan hệ với hắn trước mặt người khác,tao sợ đẩy hắn thì hắn đánh tao..
Tôi nhìn Thư mà rơi nước mắt,nhìn tay chân bầm tím tôi vuốt tóc Thư...
Tôi:khi nào mày cảm thấy quá mệt mỏi thì hãy dừng lại nhé,hiểu không
-uk tao chỉ là,chỉ là cần tiền ,tao chỉ mong muốn có một ngôi nhà nhỏ cho riêng mình...
-rồi sẽ có,nhất định sẽ có chỉ là chậm thôi,nghe tao đi từ bỏ nghề này đi Thư,nghè này nó sẽ không có hậu dành cho bất cứ ai
-tao phải kiếm tiền,phải đẹp rạng ngời rồi để cho hắn thấy tao đã khác xưa (hắn ý chồng cũ)
-mày vẫn yêu nó đến thế à,có đáng không Thư
-Tao vẫn yêu nó,dù cho nó có thế nào tao vẫn không thể quên được...

Tôi tự ngẫm thấy cuộc đời của phụ nữ thật bất hạnh,muốn hận cũng không được mà không hận cũng chẳng xong...
Sáng sớm dậy tôi đã thấy Thư mua đồ ăn ngon nấu nướng rất thơm...
Thư: dậy đê,thử tay nghề của tao xem
-chuyện lạ nhé nay dậy sớm ghê
-dậy sớm lại thấy khỏe người mày ạ,hôm qua tao khóc nhiều nên đêm không ngủ được
-thôi bỏ qua chuyện đó đi,ăn sáng nào...

Hai cô gái,hai hoài bão ước mơ có một gia đình trọn vẹn,tổn thương trong cuộc đời,chính họ lại đang mang đến nụ cười cho nhau,những nụ cười bình dị nhất của cuộc sống...

1 tuần trôi qua tôi vẫn làm việc chăm chỉ tại quán ốc,tối tối thì đến đón Thư,từ ngày nói chuyện Thư đã từ chối mọi cuộc chơi thâu đêm suốt sáng...chúng tôi lại chở nhau trên con xe máy ,trên những con đường rẽ vào hẻm mấp mô...chúng tôi trao đổi cho nhau về việc hằng ngày công việc ra sao,chỉ mong tất cả đều bình yên...

Phương tú bà của Thư giận giữ khi thấy gần đây Thư ít tăng ca như mọi lần
P: nó có chuyện gì mà hủy mọi cuộc tiếp khách đêm,có biết như thế tao mất bao nhiêu tiền không?
Đệ: tôi cũng k có cách nào khác vì cô ta chỉ làm trên giấy tờ,không phải nhân viên bị phụ thuộc hay nợ nần chúng ta nên không thể ép được ạ
-không có nợ thì làm cho nó thành có,ngu...

Tôi soạn sửa đồ đến quán ốc chị chủ quán vội hỏi...
-hôm qua dọn sạch sẽ chưa em
-dạ chị yên tầm em làm sạch sẽ lắm ạ
-uk nghe nói con trai bà chủ nhà này sạch sẽ lắm sợ bẩn dã man ấy
-vâng em dọn sạch từng chút một rồi ạ,chị cứ yên tâm...
-phụ thuộc khổ vậy đấy,bà chủ nhà này cho chị thuê 4 năm rồi mà chưa 1 lần đến đây...họ thừa tiền mà
-hôm qua em đến căn họ đó cũng đẹp lắm chị ạ
-chứ sao nữa khu ấy căn hộ đó chục tỉ là ít,nhà đó thiếu gì tiền đâu em của họ mà...
-họ làm gì mà giàu vậy chị
-chủ nhà này là bà trùm bất động sản đó em cả cái khu ấy của bà ấy hết
-ôi thế thì giàu lắm chị nhỉ
-uk đất đai nhiều vô kể,nằm trên tiền em ạ ,chứ như chị tháng mở quán trừ các thứ chỉ đủ sống chứ để nói giàu thì k có...
-chị lại khiêm tốn rồi..

Buổi trưa tôi đi ăn cơm bụi rồi thấy mẹ đẻ gọi điện
Mẹ: nhà thằng Huy đột nhiên đòi nuôi bé nhím con ạ
-không được...
-biết làm sao được hả con
-khi ly hôn nhà họ để nhím cho nhà mình nuôi rồi mà
-nhưng trên thực tế nhím được tòa xử là bố nó nuôi,đột nhiên nhà nó đòi nhím vê nuôi trong khi giờ con bé lớn thế này rồi...
-mẹ cúp máy đi để con giải quyết...
Tôi nhớ lại số cũ của Huy,gọi máy vẫn đổ chuông anh ta vẫn dùng số cũ...
Huy: alo
-tao đây (nghe giọng Huy nhận ra)
-mày vẫn bám lấy tao như chó thế
-tại sao nhà mày lại đòi nuôi con trong khi nhà tao...
-mày định để con bé sống với người mẹ tù tội rồi bạo lực như mày à,hay mày định để con bé sống trong cảnh bị bạn bè chê cười vì có mẹ đi tù
-tao không sai,tao không xấu hổ vì những gì đã làm
-không xấu hổ vì những gì đã làm á,đúng là loại đĩ
-mày đĩ hay tao đi,loại lừa tiền của vợ để sống thì mày vẻ vang lắm nhỉ,có cần tao lên mạng cho mọi người biết thầy giáo nổi tiếng của ngành truyền thông đã ăn bám vợ đến thế nào khi mà vợ đi bán bánh rán và từng gói bỏng ngô,lang bạt khắp con phố để nuôi chồng.
-đấy là do mày tự nguyện giờ mày còn nói ra làm cái gì,để kể công à
-tao chỉ nói sự thật kể công với người như mày cũng bằng thừa,mày suy nghĩ đi một là tao lên mạng bóc trần cái vẻ bóng loáng của mày,hai là để yên mẹ con tao sống ,mày chọn đi
-ok mày cứ nuôi,tao sẽ nói chuyện với bố mẹ tao sau...đời còn dài đừng để con giống như mày ...

Tôi cúp máy rồi bật khóc khi nhìn hộp cơm,nghĩ đến chuyện khi xưa lúc anh ta phóng xe đẹp đi trên phố còn tôi hộp cơm mua rồi còn chẳng kịp ăn vì kiếm tiền,giá như hắn hiểu và yêu thương vơ con thì lại khác (tôi cúi đầu buồn bã)

Tối đến Thư trong quán chuẩn bị về thì bọn bảo kê kéo tay
Bảo kê: đi làm ca đêm
-tôi không có nghĩa vụ phải theo ai
-chị P báo bố đẻ mày đến cầm của chị ý 50 triệu rồi
-cái gì...
Thư gọi cho bố đẻ vội vã
Bố: họ gọi bố đến và cầm tiền về mà,bố cứ nghĩ lương của con
-bố gửi từ quê lên cho con,đáng lẽ bố phải bảo con chứ
-tao có gọi nhưng mày có nghe máy đâu...
-con không biết bố phải bảo con chứ...
Thư vội vã ra cửa thì găp Phương đi vào...Phương cười đon đả
P: đi đâu mà vội thế em
-chị cho em gửi lại tiền,lương em lấy đều rồi chắc chị nhầm rồi ạ
-nhầm sao được em,chị chỉ có nhìn lầm người chứ k nhìn nhầm tiền (gạt nhẹ tóc Thư)
-em xin gửi lại 50 triệu ạ
-chị cho em
-cái này em...em k dám nhận đâu ạ
-chịu khó tăng ca cho chị hoặc là đi tour với khách ,à hộ chiếu của em xong rồi đấy,đi 1 tour là đủ
-1 tour là đủ thật k ạ
-đủ...à em rủ bạn đi đợt đầu em nhờ chị làm hộ chiếu cho bạn rồi còn gì
-bạn em không làm nghề như em
-ai bắt phải làm,chị tặng chuyến du lịch nước ngoài cho bạn em hy vọng bạn em thấy thích nghề này
-e k dám đâu ạ
-dám (Phương bóp vai Thư thật mạnh như đe dọa) chị thích em làm việc chăm chỉ như trước...chị k muốn phải giở cái thói côn đồ vs em giống như chị làm với các cô gái khác...
Thư ngồi bệt xuống ghế,50 triệu đó vô tình họ đã đưa Thư vào cái thế khó cưỡng lại ...

Tôi đến đón Thư như kẻ mất hồn
Thư: Tao sau lần này sẽ nghỉ làm ở đây
-mày nghĩ thông rồi à (tôi cười)
-tao thấy chúng quá đáng sợ...tao chuẩn bị đi nước ngoài
-đi đâu
-đi singapore,tao chưa đi tour bao giờ nên tao rất sợ
-vậy mày từ chối đi
-bọn chúng ép tao không thể từ chối được,tao rất sợ,tao sợ lắm Thùy ạ
-trốn đi,tao sẽ đi cùng mày
-còn gia đình tao nữa,đi đâu được,trốn mãi được không.
-vậy phải thế nào
-mày đi cùng tao đi,chỉ là đi cùng cho đỡ sợ thôi,bà ý nói cho bạn đi cùng...
-nhưng tao mới đi làm xin nghỉ e khó hơn nữa là
-mày cũng sợ đúng k
-không mày nghĩ gì thế tao sợ gì ,mày nghĩ gì thế chúng mình như chị em tao không bao giờ bỏ mày
-uk (Thư ôm lấy cổ tôi) còn tao thì rất sợ ,nếu có mày tao sẽ yên tâm hơn...

Tôi vài ngày sau xin chị chủ nghỉ 3 ngày ,chị đồng ý còn nghĩ tôi về quê nên cho tôi 1 triệu
chị chủ: em này nhất định quay lại làm nhé
-chị đừng lo em nghỉ 3 ngày thôi,sau đó em sẽ về làm,em không đi luôn đâu
-chị quý em chịu khó nhanh nhẹn,kiếm người nvay bây giờ rất khó,vậy về quê an toàn nhé
-dạ chị em cám ơn...
Tôi cầm 1 triệu trên tay ra bưu điện gửi về cho mẹ để lo cho con học hành,dù chẳng là gì nhưng tôi quý đồng tiền này,đồng tiền do chính tôi làm ra...
Ra sân bay Thư ủ rũ
Thư: sang đó có người đón vì đa số toàn kẻ có vợ nên họ kín đáo tuyệt đối
-uk nốt lần này nhé,tao sẽ luôn đi theo sát mày
-uk cứ theo sát tao nhé...

Đến singapore lần đầu tôi ra nước ngoài,mọi thứ lạ lẫm,tiếng gọi của 1 cô gái dáng đẹp như mẫu vang lên
'Chào hai em chị là Ly, sẽ là người dẫn dắt các em ở bên này"
Thư: bạn em chỉ đi cùng thôi ạ
-bên kia báo 2 người mà
Thư: chắc có nhầm lẫn có mình em thôi ạ..
-để lát chị hỏi lại đi thôi
Tôi và Thư lên 1 chiếc taxi chở thẳng đến một khách sạn khá đắt tiền trong trung tâm,Ly đưa cho cho hai bộ váy
Ly: chị gọi cho chị P rồi cả hai thay đi
Thư: nhưng chỉ có em thôi chị
Ly: hai đứa muốn đi cùng nhau thì phải vậy (tôi gạt tay Thư)
Tôi: để em thay (hai chiếc váy body ôm sát cơ thể)
Ly: em này trắng quá nhỉ da đẹp quá lại xinh (tôi cười nhat trước lời nói của cô gái kia)
Vừa mở cửa chúng tôi bị 2 tên đàn ông kéo sang hai bên mỗi người kéo đi 1 hướng
Thư: làm gì thế bạn tôi chỉ đi cùng thôi
Ly: chị P bảo 50 triệu của chị ý mà 1 mình em sao đủ trả,hai dứa mới đủ
Thư: chị ấy lừa tôi,chị ý chỉ nói cho bạn tôi đi cùng chỉ vậy thôi
Ly: nếu khôn ra thì quá hiểu chị P rồi còn gì...
Thư: Thùy ơi tao k làm vậy đâu mày đừng hiểu sai về tao

Tôi đỏ mắt rồi cười với Thư "tao tin mày,chúng ta sau lần này về nhà nhé"
Thư bật khóc gật rồi tôi quay đi cố cứng rắn đi theo tên bảo kê...tiếng cười nói của đàn ông bên trong căn phòng,vừa mở cửa ra họ đã chạc tuổi ngoài 50,ai nấy đều mỗi người ôm một cô gái,thấy tôi vào họ nhìn rồi như thể muốn nuốt sống...
Đàn ông 1: em qua ngồi vs anh đi
-vâng (tôi cười nhạt)
Đàn ông: em tên gì
-em không có tên cũng không tiện nói tên
-da em trắng thạt đấy (sờ lên đùi tôi tay mân mê vào gần quần lót,tôi gạt tay rồi rót rượu)
-uống đi anh,xong xuôi rồi tính
-anh thích em rồi đấy...
Họ hát hò ôm ấp hôn nhau rồi làm đủ trò trong căn phòng này,chỉ 30p sau mỗi người đều kéo các cô gái đi về phòng riêng,còn người đàn ông chọn tôi hắn đã khá say...
-Anh thấy em chẳng say gì cả nhỉ
-mình anh say là đủ rồi em phải tỉnh táo để còn phục vụ chứ nhỉ...
-haha chuẩn (hắn uống tiếp)
sau đó dắt tôi về phòng hắn lăn kềnh ra giường tôi giả vờ đi tắm khá lâu...mở hé cửa thấy hắn đã ngủ...tôi mở cửa đi ra ngoài thấy một cô gái cùng phòng lúc nãy đang hút thuốc ngoài hành lang...
Gái: đi đâu
-tôi có một cô bạn không biết là đang ở phòng nào
-tên gì
-tên Thư ạ dáng d**g dỏng khá cao mặc váy màu tím ạ
-bọn bên váy tím thì ở bên khu A,chúng nó phải phục vụ 3-5 người 1 lúc
-là sao chị
-là quan hệ tập thể đấy,bọn lắm tiền nó thích kiểu ấy hơn
-không thể đâu
-qua dãy này sang bên kia,chắc cũng xong rồi đấy...

Chạy qua hành lang bằng kính tôi thấy mấy cô gái mặc váy tím đi ra ngoài,tôi thấy vài tên già bụng to quần áo sộc xệch đang quát lên
'chúng mày vào xem con này làm sao co giật rồi"
Tôi và 2 cô gái nữa chạy vào phòng thì thấy Thư nằm trên giường xung quanh là 4 tên đàn ông ,Thư nhỏ bé nằm trên giường không mảnh vải che thân tay co giật còn bị bịt mắt...Tôi vội vã lấy chăn choàng lấy các cô gái đi gọi bảo kê...
Bảo kê: kệ nó đưa ra kia nằm tí cho hết sốc là được
Tôi: anh điên à nó bị co giật rồi
Gái: chị ý máu chảy ở âm đạo ra nhiều lắm
Mấy lão già tỏ ra khó chịu
Gìa: nó như thế thì làm gì được nữa,để đứa khác vào đi
Tôi: già rồi mà con mất nết,chỉ đáng tuổi con các người mà nếu nhìn thấy con gái các người bị như thế thì tính sao
-à con này láo
Lão 2:để con này ở đây đi tôi thích nó rồi trắng muốt ra
Bảo kê: vậy mày ở lại đi (họ đưa Thư ra rồi đóng sầm cửa tôi kéo cửa)
Tôi: không mở ra...(tôi giằng ra thấy chúng vứt Thư nằm máu vẫn chảy mà chẳng có ý cho đi viện)...
Bảo kê: mày vào thì tao đưa nó đi viện nếu không ai tiếp nó,chị Phương biết thì chết cả lũ
-nó cần đi viện gấp
-không được đi...chờ chị P trả lời đã
-chờ gì khi đang nguy kịch ,tôi sẽ đi báo bảo vệ (tôi chạy xuống dưới sảnh bảo kê chạy theo)...
chưa kịp nói với bảo vệ thì bị một tên kéo tay lại...
Tôi: bỏ ra nếu k cấp cứu bạn tôi sẽ chết
-mày không quay lại thì mày còn chết trước nó...
-làm ơn hãy cứu nó
-tao chỉ làm thuê tao k có quyền...
Tôi bật khóc rồi thấy thang máy mở ra,người đàn ông tại căn hộ tôi dọn dẹp đang bắt tay chào một người đàn ông khác...tôi nhận ra anh ta" này anh làm ơn cứu tôi,cứu bạn tôi"...
Người đàn ông đó đổi sắc mặt khi thấy tôi...
"anh nhận ra tôi không,chúng tôi bị lừa hãy cứu chúng tôi báo cảnh sát"
Anh ta thản nhiên cho thuốc lên miệng hút rồi cười
"quen à"
"tôi dọn nhà cho anh đây"
"à nhận ra rồi,thì sao"...
Tôi cắn lấy tay người đàn ông bảo kê rồi chạy vào thang máy ấn nút "tôi cầu xin anh hãy cứu bạn tôi" (tôi quỳ xuống chân anh ta" chúng tôi không quen ai cũng không thoát được,làm ơn báo cảnh sát giúp tôi với ...bọn chúng bảo kê nên sẽ đánh chết chúng tôi mất,tôi cầu xin anh,chúng rất đáng sợ (thang máy mở ra cả hành lang của một khu đầy người đàn ông mặc đồ đen đứng cúi chào người đàn ông này"
Họ đồng thanh "anh đã về"...
Tôi thấy lũ người này còn đáng sợ hơn,tôi vội đứng bật dậy...
"tôi có lẽ nhầm người rồi" (anh ta tóm tay)
-thì cứ cho là nhầm đi,vẫn cái giá ý bóp vai có 10 triệu
-lúc này tôi không đùa với anh
-ai đùa,tôi không có tính đùa
-bạn tôi nó ở đó chảy máu (tôi hoảng loạn) làm ơn báo cảnh sát đi..
Anh ta đổi sắc mặt...
-thế thỏa thuận bóp vai thế nào,kèm theo 10 triệu là bạn cô sẽ ở đây sau 10p nữa
-thật không
-ô hay đã bảo không đùa bao giờ mà lại (anh ta thả khói thuốc vào mặt tôi cười ngạo nghễ)
Tôi chợt thấy những người áo đen này đều cúi đầu gọi anh ta là 'anh" vậy anh ta là ai...

Address

281 Vĩnh Hưng, Hoàng Mai
Hanoi

Telephone

0964390915

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hiền Hay Hay posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hiền Hay Hay:

Share