ORIS STORE

ORIS STORE 528.758 người thích trang này, bao gồm 64 bạn bè của bạn

692.498 người theo dõi Trang này

GIA ĐÌNH CỦA MẸ 4Ngay ngày hôm sau, tôi nộp đơn xin nghỉ việc, mang theo năm mươi vạn cha để lại cùng mười sáu vạn tiền ...
17/06/2026

GIA ĐÌNH CỦA MẸ 4

Ngay ngày hôm sau, tôi nộp đơn xin nghỉ việc, mang theo năm mươi vạn cha để lại cùng mười sáu vạn tiền trợ cấp, tôi chính thức bước lên con đường khởi nghiệp.

Bạn tôi thuê một tầng văn phòng rộng ba trăm mét vuông gần trường cũ của cô ấy. Chúng tôi ngăn một góc nhỏ làm phòng ngủ, phần còn lại dành hết cho việc giảng dạy.

Hai chúng tôi mỗi người góp năm mươi vạn, sửa sang trang trí sơ bộ văn phòng, mua thêm đàn tranh, cổ cầm, piano, violin…

Sau khi văn phòng tạm tươm tất, phòng nhạc của chúng tôi chính thức khai trương.

Những ngày đầu khởi nghiệp dĩ nhiên vô cùng vất vả.

Bạn tôi tận dụng các mối quan hệ từ khi còn đi dạy, còn tôi thì chạy khắp nơi phát tờ rơi quảng cáo, cuối cùng cũng tuyển được lứa học viên đầu tiên, bắt đầu những bước đầu tiên của việc giảng dạy.

Bên này tôi vì sự nghiệp mà chạy mòn gót giày, thường xuyên bận rộn đến quá nửa đêm mới có thể lên giường, mà bên phía mẹ tôi cũng chưa từng yên ổn.

Chỉ ba ngày sau khi tôi đến lên thành phố, một đồng nghiệp cũ gửi cho tôi một đoạn video.

Phải nói là… thật sự không nỡ nhìn.

Mẹ tôi cùng ông bà ngoại và cậu mợ, tất cả kéo đến cổng trường tôi gây náo loạn.

Bà ngoại không biết kiếm đâu ra một cái chiêng, đứng trước cổng gõ vang inh ỏi: “Phương Dĩnh Dĩnh bất hiếu với mẹ, chiếm đoạt nhà riêng, đề nghị ban lãnh đạo nhà trường xử lý nghiêm!”

Mẹ tôi đóng vai nạn nhân, ngồi bệt xuống đất khóc lóc: “Tôi đúng là tạo nghiệp, sinh ra đứa con vô lương tâm như nó! Nuốt trọn nhà của tôi, không cho tôi đường sống!”

Ông ngoại và cậu mợ thì gào lên: “Chúng tôi muốn gặp lãnh đạo! Loại người bất hiếu như nó sao có thể làm giáo viên?!”

Trời ơi, tôi xem mà cũng thấy xấu hổ thay họ.

Vì một căn nhà, ngay cả thể diện họ cũng không cần.

Nhà trường giải thích tôi đã nghỉ việc, nhưng họ không tin, còn đòi xông vào trường gây rối.

Người xem ngày càng đông, học sinh và phụ huynh tụ tập kín cổng, trật tự bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Càng đông người, họ càng làm loạn dữ dội hơn, đến cả bảo vệ cũng không cản nổi.

Cuối cùng, nhà trường buộc phải báo cảnh sát.

Tiếng còi chói tai vang lên, cảnh sát nhanh chóng có mặt và “mời” toàn bộ năm người họ về đồn.Theo lời đồng nghiệp kể lại, họ bị khiển trách nghiêm khắc, còn phải viết thư xin lỗi dán trước cổng trường, rồi mới được thả về.

Đáng đời!

Nghe được tin ấy, lòng tôi nhẹ nhõm đến lạ thường.

Với những kẻ đã quen hút máu như họ, cần phải được dạy cho một bài học mới được.

May mà tôi đã kịp nghỉ việc, nếu không thì thật chẳng biết giấu mặt vào đâu.

Nhưng sau chuyện đó, mẹ tôi vẫn không chịu dừng lại, bà vẫn không ngừng gọi điện quấy rầy tôi.

Lúc đầu là những lời mắng nhiếc gay gắt: “Đồ vô ơn! Tao sinh mày ra, mày không biết báo đáp sao? Mày trốn đi đâu rồi? Trốn đến chân trời góc bể tao cũng tìm ra! Biết vậy lúc sinh ra tao đã bóp chết mày!”

Sau đó lại đổi giọng, dùng tình cảm để lay chuyển: “Dĩnh Dĩnh à, cậu con gần bốn mươi rồi mà chưa có nhà, con nỡ nhìn họ không chỗ ở sao? Đó là cậu ruột của con mà, cho cậu thì có sao đâu, của trong nhà không ra ngoài mà. Đời người, tiền bạc nhà cửa không quan trọng, quan trọng nhất là tình thân…”

Nghe bà khi thì gào thét, khi lại dịu giọng, tôi chỉ coi như một vở kịch, nghe cho giết thời gian.

Tôi không hận bà, bởi vì tôi vốn dĩ không yêu bà, cũng như bà chưa từng thương tôi.

Nếu rảnh tôi sẽ nghe máy, bận thì mặc kệ. Với tất cả những gì bà nói, tôi luôn giữ một thái độ lạnh lùng.

Hai năm trôi qua trong chớp mắt, phòng nhạc của tôi và bạn thân đã mở rộng từ ba trăm lên một nghìn mét vuông, chúng tôi còn tuyển thêm năm giáo viên dạy nhạc nhằm giảm bớt áp lực giảng dạy.

Cuối cùng, chúng tôi cũng có thể thảnh thơi đôi chút, có thể cùng nhau uống trà, trò chuyện về những chiêm nghiệm cuộc đời.

Thu nhập dần ổn định hơn, lương của chúng tôi hiện tại đã là ba vạn mỗi tháng.

Ba vạn ở thành phố có lẽ chẳng đáng là bao, nhưng với tôi, đó đã là một sự mãn nguyện.

Và rồi, điều khiến tôi mãn nguyện hơn nữa cũng đến.

Bởi vì, căn nhà của tôi rốt cuộc bị giải tỏa rồi.

Ban giải tỏa đã sớm gửi thông báo cho tôi, tôi liền lặng lẽ quay về huyện, hoàn tất mọi thủ tục.

Chẳng bao lâu sau, ba triệu tiền đền bù được chuyển thẳng vào tài khoản của tôi.

Còn mẹ tôi và ông bà ngoại cùng gia đình cậu mợ, mãi đến khi cán bộ phường đến tận cửa yêu cầu dọn đi, họ mới hay tin.

Chuyện này đối với bọn họ, chẳng khác nào sét đánh ngang tai!Suốt hai năm qua, họ đã mặc nhiên xem căn nhà là của mình. Dù sổ đỏ đứng tên tôi, họ vẫn tin rằng mọi thứ vẫn nằm trong tay họ.

Không ngờ, giấc mộng đẹp đột nhiên tan thành mây khói, không những không được gì, còn bị đuổi đi trong ê chề, sao họ có thể cam tâm?!

Vì vậy, phản ứng đầu tiên của bọn họ là lao đến ban giải tỏa đòi lại căn nhà.

Khi biết tiền đã chuyển cho tôi, họ hoàn toàn sụp đổ.

Ông ngoại chửi bới cán bộ làm việc tùy tiện, bà ngoại hất tung tài liệu trên bàn rồi gục xuống khóc thảm thiết, cậu tôi gào lên đòi bồi thường, nếu không nhất quyết không chịu dọn đi, mẹ tôi và mợ còn xô xát với nhân viên, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

Cho đến khi… họ lại bị cảnh sát đưa đi.

Lần này, không còn đơn giản như viết thư xin lỗi nữa, tất cả đều bị tạm giữ một tuần vì cản trở công vụ và gây rối trật tự.

Những chuyện này là do cán bộ giải tỏa kể lại cho tôi.

Khi họ gọi điện xác minh mối quan hệ giữa chúng tôi, tôi mới biết được toàn bộ sự việc.

Sau khi từ đồn công an trở về, họ không dám làm càn nữa, chỉ còn cách lặng lẽ thu dọn hành lý rời đi.

Quay đầu lại, họ lập tức dồn toàn bộ cơn phẫn nộ lên đầu tôi!

Mẹ tôi gần như dùng hết những lời độc địa nhất trên đời để nguyền rủa tôi, đem toàn bộ hậu quả do chính họ gây ra đổ hết lên tôi.

Giọng bà the thé như muốn xé toạc cả màn hình điện thoại: “Đồ súc sinh! Sao mày không đi chế//t đi? Mày chế//t rồi thì chúng tao đã không khổ thế này! Mày chế//t rồi, căn nhà đó đã là của cậu mày! Đi chế//t đi, con khốn!”

Tôi cúp máy, rồi thẳng tay chặn số bà.

Cuối cùng, bên tai tôi cũng được yên tĩnh.

Nhưng tôi biết, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

CUỐN SỔ GHI CHÉP 4Câu nói cô ấy thường xuyên nói với tôi lúc đó là: “Không sao đâu, em sẽ luôn ủng hộ mọi lựa chọn giúp ...
14/06/2026

CUỐN SỔ GHI CHÉP 4

Câu nói cô ấy thường xuyên nói với tôi lúc đó là: “Không sao đâu, em sẽ luôn ủng hộ mọi lựa chọn giúp anh tiến gần hơn đến ước mơ. Em sẽ ở bên anh.”

Khi đó tôi đã nghĩ gì?

Tôi muốn thoát khỏi căn phòng dưới tầng hầm ấy. Tôi muốn nhất định phải để Đường Nhất được sống trong một căn nhà rộng rãi, đẹp đẽ, trang trí theo phong cách cô ấy thích.

Tôi cũng muốn cô ấy được làm điều mình yêu thích.

Đó cũng là lý do vì sao khi có tiền, tôi đã đề nghị cô ấy nghỉ việc.

Sau khi nghỉ việc, Đường Nhất bắt đầu học vẽ.

Cô ấy rất có thiên phú, nên đã tiến bộ vô cùng nhanh chóng. Tác phẩm đầu tiên của cô ấy, tôi đã tự tay treo ở vị trí dễ thấy nhất trong phòng khách. Nét vẽ còn non nớt, màu sắc chưa thật hài hòa, nhưng đó là bước khởi đầu cho ước mơ của cô ấy.

Tôi từng nói sẽ treo bức tranh ấy mãi mãi ở đó, cũng từng nói muốn được chứng kiến từng khoảnh khắc ước mơ của cô ấy trở thành hiện thực.

Nhưng buổi triển lãm tranh đầu tiên của Đường Nhất, tôi đã vắng mặt.

Trên đường đến, tôi nhận được cuộc gọi cầu cứu của Hà Kiều, cô ta nói có người định quấy rối mình, nguyên nhân là vì dự án mà tôi đang theo đuổi mãi chưa ký được.

Tôi đã nhiều lần uống rượu với người phụ trách, Tổng Giám đốc Vương, nhưng ông ta vẫn chưa đưa ra quyết định.

“Hôm nay em đi ăn ở khách sạn với bạn, vô tình thấy Tổng Giám đốc Vương cũng đang bàn dự án với tập đoàn Đằng Thịnh. Em nóng ruột nên xông vào, rồi bị họ giữ lại uống rượu… Hu hu…”

Nghe vậy, tôi không khỏi cảm thấy lo lắng, vội quay đầu xe đi tìm cô ta.

May mà Hà Kiều cũng lanh trí, vẫn luôn trốn trong nhà vệ sinh, còn phía bên kia đã giải tán từ trước.

Cô ta uống khá nhiều rượu, mặt đỏ bừng, khoác áo khoác của tôi, nắm lấy tay áo tôi, đáng thương nói: “Xin lỗi Tổng Giám đốc Quý, em đã làm phiền anh…”

Tôi thở dài, trong lòng thấy cô ta tuy xinh đẹp nhưng thật sự quá ngốc nghếch.

Nhưng nhìn dáng vẻ đó, lại nghĩ cô ta cũng là vì dự án của tôi, nên tôi không nỡ nói nặng lời.

Khi tôi đưa cô ta về nhà, buổi triển lãm của Đường Nhất đã kết thúc, trong điện thoại chỉ có một cuộc gọi nhỡ và vài tin nhắn.

Tôi mở WeChat, thấy Đường Nhất gửi đến vài tấm ảnh.Có ảnh Hà Kiều khoác áo tôi, yếu ớt tựa vào người tôi, cũng có ảnh chụp tôi dìu cô ta rời khách sạn, và cảnh tôi lái xe đưa cô ta về nhà.

Tôi lập tức gọi lại cho Đường Nhất, giải thích tất cả đầu đuôi.

Đường Nhất cười lạnh, không chút nể nang mà vạch trần: “Quý Hạc Yến, rốt cuộc anh là thật sự tin vào diễn xuất tệ hại của cô ta, hay là thích chơi trò mập mờ này, trong lòng anh tự rõ.”

“Đường Nhất, em có ý gì? Chỉ vì vài tấm ảnh mà đã kết tội anh?”

Bên kia im lặng một lúc, tôi cũng thầm hối hận vì mình mất bình tĩnh mà nói sai lời.

“Nếu em muốn kết tội anh, thì mấy tấm ảnh này giờ đã nằm trong hộp thư của ban lãnh đạo công ty anh, chứ không phải trong điện thoại anh rồi.” Đường Nhất nói: “Quý Hạc Yến, em không quan tâm anh và cô ta là quan hệ gì, nhưng hai người nhất định phải khiến em mất mặt vào đúng hôm nay sao? Hôm nay tuy là triển lãm của em, nhưng khách của anh cũng có mặt, anh có từng nghĩ đến hoàn cảnh của em không? Em phải giải thích thế nào về sự vắng mặt của anh? Rằng anh đang cùng trợ lý diễn phim tình cảm trong khách sạn à?”

Giọng Đường Nhất mang theo mệt mỏi và tủi thân dày đặc, tôi bị hỏi đến cứng họng, chỉ có thể im lặng rồi cúp máy.

[Trái tim của Quý Hạc Yến đã dao động - Trừ 20 điểm.]

Càng về sau, các mục cộng điểm bằng bút đỏ càng ít.

Trên thực tế, mối quan hệ giữa tôi và Đường Nhất cũng ngày càng tệ.

Tôi lật đến trang cuối cùng.

Ngày ghi là ba tháng trước - ngày cô ấy đề nghị ly hôn.

Nét chữ rõ ràng, dứt khoát, như đã hạ quyết tâm.

[Anh ấy không còn là Quý Hạc Yến yêu tôi nữa - Trừ 100 điểm.]

Hôm đó là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.

Chúng tôi đã chiến tranh lạnh một thời gian, nên quyết định hôm đó sẽ nói chuyện rõ ràng.

Tôi đặt bàn ở nhà hàng nơi từng cầu hôn Đường Nhất, mua một món quà đắt tiền và bó hoa tinh xảo, vui vẻ tưởng tượng vẻ mặt của cô ấy khi nhận được bất ngờ này.

Nhưng khi đến nơi, tôi chỉ thấy Hà Kiều bị tạt rượu đỏ đầy người, còn Đường Nhất thì đã ngồi sẵn trên bàn, vẻ mặt bình thản.Hà Kiều khóc nức nở, vẫn là giọng điệu quen thuộc: “Xin lỗi chị Nhất Nhất, em thật sự không biết tối nay chị và Tổng Giám đốc Quý sẽ đến đây, chỉ là trùng hợp thôi… Em biết chị không thích bên cạnh Tổng Giám đốc Quý có người phụ nữ khác, nhưng anh ấy thật sự không phản bội chị, em chỉ là đơn phương ngưỡng mộ anh ấy mà thôi. Nếu như vậy cũng không được… em sẽ xin nghỉ việc.”

Nói xong, cô ta rụt rè nhìn tôi: “Tổng Giám đốc Quý, anh đừng hiểu lầm… là em vô ý làm đổ rượu…”

“Là tôi tạt.” Đường Nhất bình tĩnh cắt lời: “Quý Hạc Yến, rượu là tôi tạt.”

Tôi bỗng thấy vô cùng mệt mỏi, mệt mỏi vì cuộc sống hỗn loạn giữa tôi và Đường Nhất, cũng mệt mỏi vì trái tim đang dao động của chính mình.

Hai mươi phút trước đó, tôi đã nhận ra mình không còn tưởng tượng được gương mặt vui vẻ của Đường Nhất, cũng không còn mong chờ biểu cảm của cô ấy khi nhận bất ngờ.

Tôi chỉ muốn dỗ dành cô ấy hết giận, rồi tiếp tục tận hưởng sự mập mờ trong cuộc sống của mình.

Người đó có thể không phải Hà Kiều, có thể là bất kỳ ai, tôi chỉ đơn giản là muốn cuộc sống vốn quá bình lặng có thêm chút gợn sóng mà thôi.

Mà Đường Nhất nói ra những lời này vô cùng lạnh nhạt đương nhiên, vì vậy, tôi lạnh lùng nhìn cô ấy: “Xin lỗi đi, Nhất Nhất. Lần này em quá đáng rồi.”

Đường Nhất nhìn tôi, như nhìn một người xa lạ.

“Đây là cái anh gọi là “nói chuyện” sao?” Cô ấy hỏi.

Tôi không trả lời, chỉ lấy khăn tay đưa cho Hà Kiều, dịu dàng hỏi han tình hình của cô ta.

Hà Kiều vừa mừng vừa sợ, mặc dù luôn miệng nói không cần, nhưng càng lúc lại càng áp sát tôi.

Đường Nhất không nhìn thêm một giây nào nữa, thản nhiên đứng dậy rời đi.

Bữa ăn hôm đó, cuối cùng chỉ còn tôi và Hà Kiều.

Khi đưa Hà Kiều về, dường như cô ta muốn nói gì đó.

Nhưng lúc ấy tôi còn đang nghĩ đến Đường Nhất ở nhà, nên không chờ cô ta mở lời.

Thậm chí, tôi còn tự đắc nghĩ rằng, mình chỉ là tận hưởng sự mập mờ, chứ không phải thật sự muốn ngoại tình.

Tôi vẫn yêu Đường Nhất.

Tối đó về nhà, tôi thấy Đường Nhất đang ngồi ăn hoành thánh ở phòng ăn.

Đó là số hoành thánh chúng tôi cùng gói trước khi chiến tranh lạnh.

Tôi nhớ trong bảng chấm điểm, cô ấy còn cộng cho tôi hai mươi điểm vì chuyện đó.Vẻ mặt Đường Nhất bình thản, nhưng từ vẻ mặt mỏi mệt của cô ấy, tôi biết cô ấy đã khóc.

Tôi tiến lên định an ủi, nhưng cô ấy lên tiếng trước: “Ly hôn đi, Hạc Yến.”

Dĩ nhiên tôi không đồng ý.

Dù trong lòng thoáng có cảm giác nhẹ nhõm, tôi vẫn giả vờ mệt mỏi, bảo cô ấy đừng làm loạn nữa.

THIÊN KIM THẬT TRÀ XANH 4Tề Gia Ngạn hừ lạnh: “Tôi đã sớm chịu đủ cô rồi! Quá mạnh mẽ, chẳng dịu dàng săn sóc như Tịnh T...
10/06/2026

THIÊN KIM THẬT TRÀ XANH 4

Tề Gia Ngạn hừ lạnh: “Tôi đã sớm chịu đủ cô rồi! Quá mạnh mẽ, chẳng dịu dàng săn sóc như Tịnh Tịnh.”

Ánh mắt cha Lục lạnh lẽo quét qua, Tề Gia Ngạn lập tức im bặt.

Sau đó, ông nghiêm túc nhìn tôi: “Thanh Hủy, ba nói thật với con, Tề Gia Ngạn muốn đính hôn với Tịnh Tịnh. Con… có ý kiến gì không?”

Cha Lục đang thật sự hỏi ý kiến tôi.

Bạch Tịnh Tịnh lập tức không chịu: “Ba! Con mới là con gái ruột của ba! Hôn ước này vốn dĩ phải là của con! Tại sao lại cần chị ta đồng ý?!”

Cha Lục không để ý đến cô ta, chỉ lặng lẽ chờ câu trả lời của tôi.

Mười mấy năm qua, cha mẹ Lục đối xử với tôi đủ tốt, thay cha mẹ ruột mà yêu thương tôi.

Trong lòng tôi vẫn luôn biết ơn họ. Vì vậy, những hành động khiêu khích của Bạch Tịnh Tịnh… tôi cũng không quá để tâm.

Tôi suy nghĩ một lúc, nhà họ Tề tuy đang xuống dốc, nhưng không phải hoàn toàn vô dụng.

Huống chi hiện tại hai nhà vẫn có hợp tác làm ăn, để Bạch Tịnh Tịnh và Tề Gia Ngạn đến với nhau… quả thật là lựa chọn tốt nhất lúc này.

“Ba, chỉ cần họ thật lòng thích nhau, con không có ý kiến.”

Nghe vậy, cha mẹ Lục đều thở phào nhẹ nhõm. Trong mắt họ, người thừa kế được bồi dưỡng như tôi… vẫn quan trọng hơn cô con gái ruột vừa mới trở về.

Trong giới hào môn, làm gì có nhiều tình thân như vậy - lợi ích mới là sợi dây ràng buộc thật sự.

“Được, Thanh Hủy, chuyện này là thiệt thòi cho con. Ba mẹ sẽ bù đắp cho con.”

Bạch Tịnh Tịnh nghe vậy, bĩu môi, nhưng nhìn Tề Gia Ngạn nên cũng không nói gì thêm.

Giải quyết xong chuyện này, tôi cũng không định ở lại lâu, vài ngày nữa trường có cuộc thi khởi nghiệp, tôi phải về chuẩn bị phương án.

Khi tôi chuẩn bị rời đi, Tề Gia Ngạn lại gọi tôi lại. Trước mặt tôi, anh ta cúi xuống hôn Bạch Tịnh Tịnh, ánh mắt đầy châm chọc: “Lục Thanh Hủy, thứ cô không có được… Tịnh Tịnh chỉ cần tiện tay là có.”

“Vậy chúc hai người hạnh phúc.”

Tôi xoay người rời đi, sợ nhìn thêm một giây sẽ bị đau mắt.

“Lục Thanh Hủy! Cô nhất định sẽ hối hận!”

Tôi còn chẳng thèm ngoái lại, giọng anh ta đầy không cam lòng vang lên phía sau.

Tôi chỉ muốn đốt pháo ăn mừng vì đã hủy hôn, hối hận cái quái gì chứ?

Đêm đó, tôi thức trắng hoàn thành bản thiết kế cho cuộc thi khởi nghiệp.Tôi muốn làm một hệ thống khám chữa bệnh trực tuyến. Người trẻ hiện nay bận rộn, phần lớn đều tra cứu bệnh tình qua mạng.

Nếu có thể hợp tác với các bệnh viện chính quy, mở dịch vụ tư vấn trực tuyến, đặt lịch khám và kiểm tra trực tiếp thì có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian xếp hàng.

Nhưng mấu chốt nhất… là làm sao để thực sự hiện thực hóa “khám bệnh trực tuyến”. Trong số tài sản cha mẹ ruột để lại cho tôi, có vài viện nghiên cứu, trong đó có một nơi đang nghiên cứu công nghệ toàn ảnh (hologram).

Nếu có thể phát triển một thiết bị đeo y tế toàn ảnh, chỉ cần quét cơ thể là có thể tạo dữ liệu và báo cáo sức khỏe… thì đây mới là yếu tố quyết định thành bại của dự án.

Ngày hôm sau đến trường, chỗ ngồi của tôi đã bị vây kín. Lạc Thành chạy tới như “chân sai vặt”, tiện tay cầm cặp cho tôi, cười hì hì: “Chị Lục, cho em tham gia nhóm với! Nếu thật sự giành giải nhất, ba em sẽ tăng tiền tiêu vặt cho em!”

Tôi liếc cậu ta: “Tôi còn chưa chắc thắng, mấy cậu tự làm dự án khác đáng tin hơn đi.”

Lạc Thành lập tức tiến sát lại: “Chị Lục, dự án của chị là gì không quan trọng, kêu gọi đầu tư cứ để em lo!”

Tôi nhìn cậu ta, gương mặt đậm chất thiếu niên, ngũ quan cân đối, sống mũi cao, phong cách linh hoạt… đúng là có “vốn” để đi gọi vốn.

“Được, thêm cậu một suất.”

Cậu ta vui đến mức nhảy dựng lên, lập tức quay ra chắn trước mặt tôi: “Ai muốn vào nhóm thì đăng ký với tôi! Nói xem các cậu có thể làm gì!”

Tôi nhìn cảnh đó, không nhịn được bật cười.

“Bạn Lục, tôi có thể tham gia nhóm không?”

Một giọng nói trong trẻo vang lên phía sau. Tôi quay đầu lại, bắt gặp một ánh mắt ôn hòa.
Tôi có chút nghi hoặc - người này tôi chưa từng gặp.

Cậu ta mỉm cười: “Tôi tên là Tề Thần, em trai của Tề Gia Ngạn.”

Tôi lập tức hiểu ra.

Theo tôi biết, Tề Gia Ngạn không có người em trai nào cùng tuổi như vậy - rất có thể là con riêng.

Tôi không có ác cảm với con riêng, nhưng cũng không muốn dính líu đến người nhà họ Tề. Vì vậy tôi thẳng thắn từ chối.

Cậu ta cũng không dây dưa, chỉ nói có cơ hội sẽ hợp tác sau.

“Có ai muốn cùng nhóm với tôi không? Tôi có một dự án rất hay!” Bạch Tịnh Tịnh đột nhiên xuất hiện trên bục giảng, nhìn đám đông quanh Lạc Thành.

Có người hỏi: “Dự án gì?”Cô ta cao ngạo hất cằm: “Đợi ngày mai thuyết trình các cậu sẽ biết. Tôi dám chắc dự án này sẽ giành giải nhất!”

Nhìn vẻ tự tin của cô ta, mọi người bắt đầu do dự. Nhỡ cô ta thật sự thắng thì sao?

Bạch Tịnh Tịnh nhìn tôi đầy khiêu khích, ánh mắt mang theo ý tứ khó đoán. Tôi không để ý đến cô ta, chọn thêm hai thành viên khác.

Sáng hôm đó, tôi in xong bản kế hoạch đã chuẩn bị sẵn… đến trường.

Lạch Thành đã sớm chiếm chỗ ngồi ở vị trí tốt, thấy tôi đến thì lập tức vẫy tay ra hiệu.

Tôi đưa phương án cho mấy người bọn họ đọc qua. Đây là lần đầu tiên họ được xem bản kế hoạch đã hoàn chỉnh của tôi. Mấy người truyền tay nhau xem, liên tục thốt lên kinh ngạc, khiến các bạn xung quanh cũng không khỏi nhìn sang.

Phía Bạch Tịnh Tịnh bên kia… cũng kích động không kém.

Khoảng cách không xa, tôi còn nghe được Tề Gia Ngạn cảm thán: “Tịnh Tịnh, em lại có thể nghĩ ra ý tưởng như vậy! Đúng là một kho báu!”

Trong nhóm của Bạch Tịnh Tịnh, ngoài cô ta ra, toàn là nam sinh, lý do thì rất “cao thượng”: “Con gái yếu đuối, không thích hợp tham gia.”
Không ngoài dự đoán - lập tức nhận về ánh mắt xem thường của toàn bộ nữ sinh trong lớp.

“Tịnh Tịnh, xem ra trước đây bọn anh đã đánh giá thấp em rồi.”

Hai nam sinh cùng nhóm cũng bắt đầu tâng bốc.

Bạch Tịnh Tịnh nhìn về phía tôi, lộ ra vẻ mặt nắm chắc phần thắng.

Vì là cuộc thi cấp trường, hiệu trưởng, phó hiệu trưởng cùng các lãnh đạo đều có mặt.

Bốc thăm chia nhóm, lần lượt lên thuyết trình.

Tôi rút vào nhóm thứ ba, Bạch Tịnh Tịnh là nhóm đầu tiên.

Lạc Thành còn tiếc rẻ: “Nếu cô ta nghe phương án của chị trước, chắc không còn dám thi nữa.”

Bạch Tịnh Tịnh bước lên sân khấu trong ánh nhìn chờ đợi của mọi người, không hề có chút căng thẳng.

Ngay cả tôi cũng có chút bất ngờ. Lạc Thành nghe rất chăm chú - cậu ta thật sự muốn biết đầu óc Bạch Tịnh Tịnh có thể nghĩ ra thứ gì ra hồn.

Nhưng khi slide PPT vừa mở ra, tất cả chúng tôi đều sững sờ.

GIA ĐÌNH CỦA MẸ 3Chuông điện thoại lại vang lên, tôi nhấc máy.Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi gào thét như phát điên: “Phương ...
09/06/2026

GIA ĐÌNH CỦA MẸ 3
Chuông điện thoại lại vang lên, tôi nhấc máy.
Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi gào thét như phát điên: “Phương Dĩnh Dĩnh! Mày với cái thằng cha chế//t tiệt kia đúng là quá độc ác! Dám hợp tác với nhau lừa tao!”
Âm lượng của bà chói tai đến mức tôi cảm thấy tai mình sắp bị âm thanh làm cho chấn thương, phải vội vã đưa điện thoại ra xa.
Bà tiếp tục hét: “Nói! Hai người chuyển nhượng quyền sở hữu nhà từ bao giờ? Muốn ép tao đến đường chết à?!”
Tôi chậm rãi đáp: “Có chuyện gì sao? Nhà đã sang tên cho con, nhưng con đâu có đuổi mẹ đi, sao lại gọi là ép chết?”
Bên kia, bà gần như nghẹn lại vì uất ức: “Tao đúng là nuôi mày uổng công! Hai cha con mày lừa tao như trò đùa phải không? Hôm nay tao với cậu mày đi làm thủ tục sang tên mới biết cha mày đã lén chuyển nhà cho mày!”
Không thể không nói, cha tôi quả thật nhìn xa trông rộng.
Ông đã sớm đoán được mẹ sẽ sang tên căn nhà cho cậu, nên ngay khi phát hiện ra bệnh, ông lặng lẽ làm thủ tục sang tên cho tôi.
Căn nhà ấy là quà cưới ông bà nội tặng cha, thuộc tài sản trước hôn nhân. Cha lo sợ nó rơi vào tay một người mù quáng vì em trai như mẹ nên đã sớm phòng bị chu đáo.
Mẹ tôi vẫn chưa nguôi giận: “Phương Dĩnh Dĩnh, tao nói cho mày biết, lập tức đến làm thủ tục sang tên lại cho cậu mày! Nếu không, tao không để yên cho mày đâu!”
Tôi bật cười lạnh.
Thật không ngờ, đang giữa ban ngày ban mặt mà bà lại có thể mơ một giấc mộng hoang đường đến thế.
Tôi chỉ nói hai chữ “Không thể” rồi dứt khoát cúp máy.
Tôi cũng muốn xem, bà sẽ “không tha” tôi bằng cách nào.
Đặt điện thoại xuống, tôi tiếp tục lên lớp.
Buổi trưa tan học, vừa bước ra cổng trường, tôi liền thấy mẹ, cậu và ông ngoại đang đứng chờ ở bên ngoài, khí thế hùng hổ.
Vừa thấy tôi, mẹ tôi lao tới định giáng cho tôi một bạt tai, nhưng tôi đã chuẩn bị từ trước, nhanh chóng né người tránh được.
Bà không chịu buông tha, tiếp tục xô đẩy, miệng không ngừng chửi rủa: “Giỏi lắm! Lớn rồi nên biết giấu tao, dám trộm cả nhà của tao!”
Thật nực cười, bà lại nghĩ căn nhà đó vốn là của mình.
Ông ngoại cũng nhân cơ hội đẩy tôi một cái, đầu tôi đập vào tường, đau đến mức nước mắt trào ra.
Tôi hét lên: “Mọi người đang làm gì vậy?!”Cậu kéo họ lại, giả vờ hòa giải: “Thôi nào, cha, chị, đừng kích động nữa, bình tĩnh nói chuyện với Dĩnh Dĩnh đi.”
Tôi khinh khỉnh liếc nhìn hắn, rõ ràng mọi chuyện đều vì hắn, bây giờ lại đứng ra đóng vai người tốt.
Tôi quay sang mẹ: “Mẹ, căn nhà này là ông bà nội và cha để lại cho con, con đã để mọi người ở rồi, mọi người còn muốn gì nữa?”
Mẹ tôi rít lên the thé: “Thứ con gái vô dụng như mày cần nhà làm gì? Sau này lấy chồng thì để chồng mày mua! Khư khư chiếm lấy căn nhà, mày có còn biết xấu hổ không?!”
Tôi đáp lại không chút nhượng bộ: “Ai mới là không biết xấu hổ? Muốn chiếm không tài sản của người khác mới là không biết xấu hổ!”
Cậu tôi gằn giọng: “Tao thấy mày đúng là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Tao nói tử tế không nghe, vậy thì mặc họ đánh chết mày!”
Ông ngoại chỉ thẳng vào tôi: “Tao hỏi lại lần cuối, mày có đi sang tên không?”
Tôi ngẩng cao đầu đối diện ánh mắt hung hãn của ông ta: “Không đi!”
Ông giận dữ giơ tay lên: “Đồ bất hiếu! Tao…”
Bàn tay ông giơ cao, cậu đứng bên cạnh khoái chí chờ xem kịch.
Tôi lùi lại một bước, giơ điện thoại lên: “Hôm nay ai dám động vào tôi, tôi lập tức báo cảnh sát!”
“Báo cảnh sát? Mày điên rồi à? Đó là ông ngoại mày, đánh mày thì sao?” Mẹ tôi như con thú bị dồn vào đường cùng, hai mắt đỏ ngầu, gần như phát điên mà quát thét.
Nhìn bộ dạng điên cuồng ấy, tôi không muốn nói thêm bất kì lời nào với bà nữa, giơ điện thoại làm như chuẩn bị gọi: “Nếu các người không đi, tôi sẽ báo cảnh sát! Ở đây đâu đâu cũng có camera, cảnh vừa rồi mọi người xô đẩy chửi bới tôi đều bị ghi lại. Các người muốn vào đồn công an không?”
Mẹ tôi cười gằn, tiến sát lại phía tôi: “Tao không tin, tao đánh con gái mình mà cũng phạm pháp à?”
Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy hai bác bảo vệ của trường đang đi tới, lập tức lớn tiếng gọi: “Bác bảo vệ! Có người muốn đánh tôi!”
Hai bác vốn quen tôi, thấy tình huống không ổn liền lập tức chạy lại.
Nhìn thấy bảo vệ mặc đồng phục, ông ngoại và những người kia lập tức chùn bước: “Không, không, đồng chí bảo vệ, chúng tôi là người nhà của nó…”
Tôi nhanh chóng nép ra sau lưng họ: “Tôi không quen họ, làm ơn mời họ đi giúp tôi.”
Dưới ánh mắt nghiêm nghị của hai bác bảo vệ, họ chỉ còn cách lẩm bẩm chửi rủa rồi bỏ đi.Cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc thoát khỏi một kiếp.
Từ ngày tôi đến trường công tác, mẹ chưa từng ghé qua một lần, chẳng ai ở đó nhận ra bà. Mà bà cũng chưa từng đến căn phòng trọ của tôi, hoàn toàn không biết tôi sống ở đâu.
Vì thế, tôi không lo họ sẽ tìm đến tận nơi.
Ít nhất, hiện tại tôi vẫn an toàn.
Nhưng tôi hiểu rõ, đây không phải kế sách lâu dài, và họ tuyệt đối sẽ không chịu buông tha cho tôi.
Muốn thoát khỏi họ như lời cha nói, tôi chỉ có một con đường duy nhất, đó là rời đi.
Chỉ khi rời khỏi nơi này, tôi mới có thể sống cuộc đời của chính mình.
ôi quyết định mang theo toàn bộ số tiền mình có, xin nghỉ việc, lên thành phố lớn thử sức.
Tôi nhớ đến cô bạn thân thời đại học hiện đang dạy học trên tỉnh.
Trước đây, cô ấy từng rủ tôi cùng mở một lớp đào tạo nhạc cụ.
Từ nhỏ tôi đã yêu âm nhạc, biết chơi cả đàn tranh lẫn cổ cầm, tất cả đều đạt cấp mười, còn cô ấy thành thạo piano và kéo violin rất xuất sắc. Nếu chúng tôi hợp tác, mỗi người phát huy thế mạnh của mình, cùng mở lớp đào tạo, đó quả thực là ý tưởng không tồi.
Còn căn nhà kia, cứ để ông bà ngoại và cậu họ ở tạm vậy, dù sao chẳng bao lâu nữa sẽ có người thay tôi “thu hồi” lại.
Bởi vì hai năm sau, căn nhà ấy sẽ bị giải tỏa.
Tin này trước đây cha tôi đã dò hỏi được từ một người quen. Chính vì vậy, tôi mới mặc kệ họ ở đó, không buồn đuổi đi. Đến lúc, tự nhiên sẽ có người “tiễn” họ ra khỏi cửa.
Việc cấp bách nhất của tôi lúc này là rời đi càng sớm càng tốt.
Tôi lập tức liên lạc với cô bạn thân, dù đã lâu không gặp, hai chúng tôi vừa nói đã rất hợp ý nhau.
Cô ấy vốn đã có ý định nghỉ việc từ lâu, chỉ tiếc chưa tìm được người hợp tác. Nay tôi chủ động đề nghị, cô ấy mừng còn không kịp, lập tức đi tìm mặt bằng kinh doanh.

CUỐN SỔ GHI CHÉP 3Tôi quay đầu lại, Đường Nhất mặc đồ ở nhà đứng trước cửa phòng làm việc hỏi: “Phòng nhiều đồ lắm sao? ...
07/06/2026

CUỐN SỔ GHI CHÉP 3

Tôi quay đầu lại, Đường Nhất mặc đồ ở nhà đứng trước cửa phòng làm việc hỏi: “Phòng nhiều đồ lắm sao? Đến giờ vẫn chưa dọn xong à?”

Sau đó cô ấy cũng nhìn thấy cuốn sổ trong tay tôi, thoáng sững lại.

Lúc này tôi mới nhận ra sự xấu hổ khi bị bắt gặp đang xem trộm chuyện riêng tư của người khác. Tôi vừa xin lỗi vừa đóng sổ lại đưa cho cô ấy.

“Không sao đâu.” Đường Nhất nhận lấy, lật qua loa vài trang rồi tiện tay ném vào thùng rác. “Dù sao cũng định vứt rồi, nếu không phải anh tìm ra thì em còn quên mất để ở đâu.”

Tôi sững người, vô thức hỏi: “Tại sao lại vứt? Em không ghi nữa à?”

Cô ấy dường như không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy, khựng lại một chút rồi nói: “Đã hai ba tháng rồi không ghi, dù sao cũng không cần thiết nữa.”

Nghe vậy, tôi nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác khó gọi tên.

“Anh dọn xong thư phòng chưa?” Cô ấy hỏi.

Tôi lắc đầu.

Cô ấy không hỏi thêm, chỉ nói không làm phiền nữa rồi xuống lầu.

Tôi dọn dẹp hành lý của mình với tốc độ nhanh nhất.

Nhìn những thứ đó dần chất đầy phòng khách, niềm tin rằng đây chỉ là một cuộc khủng hoảng “bảy năm chia tay” đơn giản bỗng lung lay.

Tôi đột nhiên cảm thấy sợ hãi.

Dường như một khi rời khỏi căn nhà này, tôi sẽ không bao giờ có thể quay lại bên Đường Nhất nữa.

Ly hôn là do Đường Nhất đề nghị. Trong vài tháng qua, cô ấy đã nhắc đến chuyện này nhiều lần.

Những lần trước tôi đều qua loa né tránh, sau đó mua quà xin lỗi, hoặc thề thốt cho qua chuyện, dù trong lòng tôi không hề cảm thấy mình đã làm sai.

Lần cuối cùng cô ấy đề nghị ly hôn là vài ngày trước, tôi cũng mệt mỏi đối phó, nên đơn giản đồng ý.

Hiện tại chúng tôi đang trong thời gian một tháng suy nghĩ trước khi ly hôn chính thức.

Kế hoạch của tôi là chủ động chuyển ra ngoài, thứ nhất là để cả hai bình tĩnh lại; thứ hai, Đường Nhất đã nhiều năm không rời xa tôi lâu như vậy, đây cũng xem như một bài học cho việc cô ấy tùy tiện nói đến ly hôn, hy vọng cô ấy sẽ tự kiểm điểm tính hay làm quá của mình.

Nhưng khi nhìn bảng chấm điểm kia, tôi mới nhận ra… hóa ra bản thân mình cũng không vô tội như tôi đã nghĩ.

Xe chuyển nhà đã đến trước cửa, Đường Nhất xách một túi rác đi xuống, tôi dường như lờ mờ thấy cuốn sổ nằm trong đó.Tôi bỗng thấy rất khó chịu, giống như thứ cô ấy sắp vứt đi không phải rác, mà là tất cả những năm tháng tình cảm của chúng tôi.

Tôi gọi cô ấy lại, do dự hỏi: “Đường Nhất, cuối cùng anh được bao nhiêu điểm?”

Cô ấy cúi đầu nhìn túi rác, mỉm cười: “Tất nhiên là 0 điểm rồi, nếu không thì sao em lại ly hôn với anh?”

Tôi cảm thấy hô hấp nghẹn lại, đầu óc trống rỗng.

Tôi từng nghĩ mình có thể không đạt, có thể chỉ được mười mấy hai mươi điểm, thậm chí một điểm…

Nhưng chưa từng nghĩ, lại là “0” điểm.

Con số “0” ấy như xóa sạch tất cả giữa chúng tôi trong suốt những năm qua.

Cô ấy đã đưa tôi về con số “0” trong thế giới của cô ấy.

Từ nay về sau, những tháng năm của cô ấy… sẽ không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Nhưng mọi thứ không nên như vậy.

Trong kế hoạch của tôi, chúng tôi sẽ cùng vượt qua giai đoạn này, Đường Nhất sẽ trở nên thấu hiểu hơn, dịu dàng hơn, còn tôi vẫn sẽ yêu cô ấy như trước.

Giống như tôi đã chuẩn bị sẵn kịch bản và sân khấu, để rồi phát hiện nữ chính lại muốn rời vai.

Đứng ở cửa, nhìn tài xế chuyển từng món hành lý lên xe, còn túi rác của Đường Nhất cũng bị ném vào thùng rác trước cửa, tôi hoàn toàn luống cuống.

Đường Nhất xóa dấu vân tay và nhận diện khuôn mặt khỏi khóa cửa ngay trước mặt tôi, rồi đưa tay ra: “Thẻ ra vào và chìa khóa cũng đưa em đi, như vậy sẽ an toàn hơn.”

Tôi máy móc đưa cho cô ấy.

Trước khi buông tay, tôi dè dặt nói: “Anh sợ còn sót đồ, hay là…”

“Nếu còn gì anh cứ nhắn tin cho em.” Cô ấy ngắt lời: “Lúc làm thủ tục ly hôn em sẽ mang qua. Nếu anh cần gấp, em sẽ gọi chuyển phát nhanh cho anh.”

Món hành lý cuối cùng được chuyển lên xe, Đường Nhất cầm chìa khóa và thẻ ra vào, gật đầu với tôi, rồi đóng cửa lại không chút do dự.

Tôi ngồi ở ghế phụ, ánh mắt vẫn dõi theo thùng rác trước cửa, cho đến khi xe đi được vài chục mét.

“Dừng xe.”

Hôm đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy may mắn vì Đường Nhất có thói quen phân loại rác, và rác trong phòng làm việc toàn là giấy.

Tài xế không hỏi gì, chỉ lặng lẽ bật bài hát [Cho tôi một lý do để quên].

Đêm đó, tôi ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc của căn nhà mới.

Trước mặt tôi… là cuốn sổ chấm điểm mà Đường Nhất đã vứt bỏ.Tôi tự nhủ rằng Đường Nhất vốn luôn có thói quen cứng miệng mềm lòng, những lời hôm nay của cô ấy chẳng qua chỉ là để giữ lại chút thể diện cho bản thân mà thôi.

Tôi cũng tin chắc tình cảm cô ấy dành cho tôi vẫn sẽ thể hiện qua những phép cộng trừ trong cuốn sổ ấy, nên gần như tự hành hạ mình mà đọc từng dòng một.

Sau chuyện du lịch, các mục trừ điểm ngày càng nhiều.

Những cái cớ mà tôi từng nghĩ là hoàn hảo không kẽ hở, những lần đối phó qua loa cho xong chuyện, hóa ra cô ấy đều biết rõ từng chút một.

Cho đến khi tôi nhìn thấy dòng chữ: [Quý Hạc Yến đã phá hỏng khoảnh khắc thuộc về tôi - Trừ 10 điểm], tôi siết chặt nắm tay, chợt cảm thấy, có lẽ mình thật sự không thể, cũng không đáng được tha thứ.

Khi mới tốt nghiệp, công việc của Đường Nhất là nhân viên kinh doanh, vị trí mà cô ấy ghét nhất.

Từ nhỏ cô ấy đã thích vẽ. Dù gia đình không có điều kiện để ủng hộ sở thích của mình, cô ấy vẫn kiên trì luyện tập bằng cách tự luyện vẽ, dần dần cũng có được tay nghề khá ổn. Dù không bằng dân chuyên nghiệp, nhưng cô ấy vẫn rất vui.

Cô ấy từng nói với tôi, ước mơ của mình là sau này khi kiếm được tiền sẽ đi học vẽ, nếu một ngày nào đó có thể trở thành họa sĩ chuyên nghiệp thì càng tốt.

Còn tôi khi ấy, vì quá tự tin với không ít giải thưởng và thành tích trong tay, nên trong đợt tuyển dụng sinh viên đã quyết định chỉ đi phỏng vấn duy nhất công ty mà mình yêu thích, sau đó bị từ chối, một kết quả vừa bất ngờ lại vừa hợp lý.

Cố vấn học tập gọi cho tôi không ít lần về chuyện thực tập, nhưng tôi đều tìm cách lảng tránh, trong lòng chỉ muốn tiếp tục nộp hồ sơ vào công ty mơ ước.

Tôi nói với Đường Nhất rằng mình học tài chính bao nhiêu năm, ước mơ duy nhất là được vào công ty đó và gây dựng sự nghiệp.

Đường Nhất không nói hai lời, vừa động viên tôi chuẩn bị tốt cho lần phỏng vấn tiếp theo, vừa từ chối lời mời làm việc từ một tòa soạn, chuyển sang ứng tuyển vị trí nhân viên kinh doanh tại chính công ty tôi mong muốn.

Sau đó, tôi cuối cùng cũng có được cơ hội thực tập, nhưng mức lương còn thấp hơn cả Đường Nhất.

Trong thời gian thực tập, chúng tôi sống trong một căn phòng ở dưới tầng hầm chật chội chỉ vỏn vẹn vài mét vuông.

Những lúc rảnh rỗi, Đường Nhất còn nhận thêm các đơn vẽ để kiếm thêm thu nhập.

Address

Ô Chợ Dừa
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when ORIS STORE posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share