16/07/2020
KHI CHÚNG TA LÃNG MẠN
Trong một buổi tranh luận, có một bạn gái nói thế này: “Thà làm công việc lương thấp mà mình thích, miễn là sáng dậy vui vẻ đi làm.”
Mình có xem qua một vài video tranh luận kiểu này, mình không thích nó, bởi nó bắt học sinh phải bảo vệ một luận điểm gì đấy mà không nói ra được tiếng lòng của chính các em. Nhưng thôi, bài viết này sẽ nói về quan điểm đấy đi ha.
Hồi trước, mình cũng nghĩ như cô bé kia vậy, quan trọng gì tiền tài vật chất, miễn là đời sống tinh thần phong phú. Hồi trước lương tuy thấp nhưng công việc nhàn hạ, nghèo chút mà vui.
Giờ thì khác, nghèo nhưng không thấy vui nữa!
Nhưng mình hoàn toàn đồng ý với quan điểm của cô bé, miễn vui vẻ là được. Có bao nhiêu năm một cuộc đời cơ chứ? Mục đích của cuộc sống này là hướng tới niềm vui. Chúng ta sử dụng tiền, với bất kỳ mục tiêu nào cũng vậy, là nhằm để thỏa mãn nhu cầu bản thân, tính ra là cũng chỉ để tìm vui mà thôi.
Mỗi người có một quan điểm sống, khi nào họ còn thấy vui vẻ tức là còn cảm thấy hạnh phúc và bản thân được thỏa mãn. Có người thì “thà khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp”, nhưng có người thì “thà rau cháo nuôi nhau, miễn là lấy được người mình yêu”. Và như cô bé này thì nói: “Thà làm công việc lương thấp mà mình thích, miễn là sáng dậy vui vẻ đi làm.”
Ừ, vui vẻ là được, vì còn vui vẻ là đang hạnh phúc rồi, nhờ? Nhưng làm sao để vui vẻ thì lại là một câu chuyện phức tạp lắm. Cũng như Đặng Lê Nguyên Vũ có nói: “Tiền nhiều để làm gì?”, nhưng làm gì để có tiền thì ông ấy không nói.
Thủa nhỏ, khi đang còn sống dưới vòng tay bảo bọc của cha mẹ, không phải lắng lo những thứ cơm áo gạo tiền và tương tự, chúng ta thấy cuộc sống này thật giản đơn, hay sống với giấc mơ hồng và đầy ảo vọng. Không biết thế hệ các bạn thế nào, chứ lũ trẻ tụi mình thì ước mơ lớn lên sẽ thành giáo sư, bác sĩ, công an hay phi công … chẳng mấy ai lớn lên làm tỷ phú đâu.
Tuy nhiên, khi lớn lên va chạm vào đời, chúng ta sẽ bị những thứ tưởng chừng bình thường nó làm cuộc sống chao đảo.
Xã hội phức tạp lắm, khi vào đời rồi chúng ta sẽ nhận ra rằng mình có thật nhiều thứ phải lo, bất cứ thứ gì cũng cần phải có tiền cả. Ngay cả nhiều người không hề có tham vọng, chỉ cần cuộc sống bình bình thản thản, nhưng nhỡ khi “sóng gió cuộc đời” ập đến, khi thiếu tiền thì phải làm sao? Lúc đó bạn sẽ nhận ra, tiền nó quan trọng xiết bao. Khi lương (thu nhập) thấp và bấp bênh, lúc đó tiền sẽ là căn nguyên của muộn phiền, sáng sáng bạn không còn có thể vui vẻ dậy đi làm nữa đâu.
Tất nhiên, đó là trừ những bạn sinh ra trên vạch đích hay “nhặt được bảo vật trời cho”, họ hoàn toàn đủ đầy về vật chất – lúc đó thì người ta làm vì đam mê chứ không phải làm vì tiền nữa. Tức là khi ta không phải lắng lo những thứ cơm áo gạo tiền và tương tự, lúc đó thì ta sẵn sàng làm công việc lương thấp, và rồi sáng sáng vẫn vui vẻ dậy đi làm!
Đáng tiếc, mấy ai ở trên đời này tìm được công việc vừa đúng chuyên môn, vừa hợp sở thích, thu nhập lại cao cơ chứ. Cuộc sống này luôn bắt ta phải lựa chọn, một sự lựa chọn không viên mãn. Từ công việc đến tình yêu, nó cũng na ná như vậy. Cưới được chồng giầu thì sẽ không đẹp trai, cưới gái xinh thì thường sẽ chẳng thông minh mà còn hay chanh sả. Chứ người vừa đẹp trai, vừa thông minh, lại nhân từ lãng mạn và còn giầu nữa ... thường sẽ chỉ có trong ngôn tình; nếu có thật thì cũng sẽ chọn cô gái tương đương, chứ chẳng mấy khi yêu bạn như trong phim ảnh hay kể đâu.
Đó là lý do vì sao trên ngực Superman có chữ Hope chứ không phải chữ Happy. Đó là lý do vì sao Tuyên ngôn độc lập cùa Mỹ lẫn Việt Nam đều khẳng định Happiness là để Pursue chứ không phải để Have. Hi hi, ý nghĩa phết, nhở?
Có nhiều người không thích tiền, đơn giản vì lý tưởng sống của họ cao đẹp hơn những vật chất tầm thường, nhưng trên đời này chẳng có một ai chê tiền cả. Có nhiều tiền, chúng ta sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn cho cuộc sống. Và chỉ khi đủ tiền, chúng ta mới có thể thoải mái theo đuổi đam mê.
Nhưng các bạn ơi, cần nên cân bằng giữa tiền tài và đam mê, giữa tinh thần và vật chất. Nhớ này, bất cứ khi nào chúng ta còn cảm giác thấy vui, thì có nghĩa là sự lựa chọn ấy đang đúng. Cuốn theo cuộc sống kim tiền của nền kinh tế thị trường, nhiều người lao vào kiếm tiền và tự đánh rơi/bỏ qua hết những thứ cao đẹp hơn, về già sẽ ân hận cho mà xem. Nhớ nhé, đừng quá để những toan tính vật chất vụn vặt làm cuộc sống này ngột ngạt và sặc mùi toan tính. Như trong bài hát “Mùa xuân bên cửa sổ” của nhạc sĩ Xuân Hồng có đoạn thế này.
“Ôi hạnh phúc đâu chỉ có cơm ngon và áo đẹp
Mùa xuân đâu chỉ có hoa thơm và nắng hồng
Cuộc đời còn cả ... những nụ hôn!”
Xin kể về một cuộc đối thoại, đã đọc được đâu đó trên internet. Đại ý, một chàng trai đánh bạo hỏi một cô gái kiêu kỳ, người anh ta đã từng thầm thương trộm nhớ từ lâu: “Mẫu người như nào thì em mới chịu lấy làm chồng?”
Cô gái nghe vậy đáp: “Để em lấy làm chồng, nếu vừa mắt thì triệu phú mới được, nếu giả như không vừa mắt thì tỷ phú mới ưng.”
Chàng trai buồn rầu: Vậy ra là em chỉ quan tâm đến người giầu nhỉ? Cô gái lại cười, đáp: “Vâng, giầu thì ai chẳng thích. Tuy nhiên vẫn có ngoại lệ. Nếu chú rể là anh thì em chỉ cần đủ ăn thôi, thậm chí sau này em còn có thể ăn ít đi.”
Vậy đấy, mình không rõ tình yêu nó thần thánh hay có sức mạnh vĩ đại ra sao. Tuy nhiên nếu như yêu thương chưa đủ sâu, tình cảm hai bên rất dễ bị những “cơm áo gạo tiền”, những “tất bật cuộc sống” đè cho nát bấy. Chỉ khi yêu thương đủ sâu từ hai phía, mọi sóng gió cuộc đời đều sẽ bị tình yêu cuốn phăng đi.
Có một tình yêu đẹp, lúc đó có thể chúng ta làm một công việc lương thấp nhưng sáng dậy vẫn vui vẻ đi làm. Đây là quan điểm cá nhân, mình tin vậy, và vẫn luôn tin vậy!
---------