12/10/2013
Gửi các mầm non,
Hôm nay cô sẽ nói cho các con nghe nhé, đất nước mình hôm nay đang sống trong thời khắc lịch sử, giữa cái thời buổi vàng thau lẫn lộn thế này,dân tộc mình lại một lần nữa chung tay,một lần nữa khóc thương cho một con người xa lạ, một con người không phải người thân, bạn bè, nhưng Ông là một người anh cả của thế hệ ông của chúng mình.
Sau này các con phải học thật tốt lịch sử của dân tộc mình các con nhé,ngày còn đi học cô không học tốt môn lịch sử ở trong nhà trường lắm,cô học lịch sử của đất nước mình qua cách nhìn của ông bà mình.
Ông ngoại cô đã kể cho cô nghe đất nước mình đã đấu tranh để dành độc lập ngày hôm nay thế nào,phần xương thịt nào của ông đã để lại trên chiến trường năm xưa,những trận đánh hào hùng của dân tộc đã diễn ra thế nào,nhất là khi nào mắt ông cũng rơm rớm khi kể đến những đồng đội đã hi sinh.
Bà ngoại cô đã kể đất nước mình trải qua nạn đói năm 45 thế nào đấy,chắc cô và các con cũng chưa tưởng tượng được cảnh đói khát ấy nó khinh khủng thế nào,cái đói tưởng tượng có thể bán rẻ cả linh hồn mình,nhưng dân tộc mình đã cũng nhau vượt qua được thời khắc ấy.
Mẹ cô đã kể cho bọn cô nghe cái ngày cả dân tộc mình khóc cho một người vì đại mà mình vẫn hay gọi thân thương là " Vị Cha Già Dân Tộc " , cái ngày ấy mẹ cô còn bé lắm,có thể bằng các con hoặc lớn hơn các con chút thôi,vẫn chưa hiểu được nỗi đau đất nước đang trải qua,nhưng đâu đó trong tâm hồn non nớt ấy vẫn cảm nhận được nỗi đau chung của toàn dân tộc.
Hôm nay cô lại kể cho các con nghe về câu chuyện của Người, " Anh Cả " của quân đội nhân dân Việt Nam này.
Tại sao cô lại nói với các con mà ông nói với thế hệ của cô,cô không muốn các con lại quên đi những câu chuyện bình dị,không muốn quên đi cái thời khắc lịch sử dân tộc đang trải qua.
Ngày đầu tiên được vào tư gia của Người để tiễn biệt lần cuối,cô đã rơi nước mắt khi ngeh một cụ già đã nói với mình,khi cô nhường lại chỗ mình xếp hàng cho cụ,cái câu nói ấy không làm cho cô băn khoăn lắm về câu hỏi tại sao,các con có biết một ông cụ đã 70 tuổi nói gì không? " Ông từ Ninh Bình ra đây đi tiễn biệt Bác Giáp, đã chiều rồi,ông sợ mình lại nhỡ xe mất thôi "
Cô nghe thấy 2 tiếng " Đồng Bào " từ miệng của các bạn tình nguyện viên,từ các anh bộ đội, mấy ngày này cô nghe rất nhiều câu nói để chỉ ra sự mất mát khi Người ra đi, “ rồi sau này sẽ chẳng còn ai có đủ tài, đủ đức để cho dân đồng long,nắm tay nhau,đồng lòng khóc cho một con người khi người ấy trút hơi thở cuối cùng nữa đâu “
Ngay chính bản thân mình, cô cũng phải loay hoay với cái lý tưởng mà cả cuộc đời mình theo đuổi,nhưng giờ cô và thế hệ cô lại sẽ cố gắng tin và đấu tranh cho những điều thuộc về đất nước này,về cả văn hóa và địa lý của mảnh đất này.
Đất nước mình mất một con người,người cả đời sống vì lý tưởng “ tất cả vì nhân dân “ dưng cô lại có niềm tin,cô không tin những người đang lãnh đạo bây giờ,phe cánh đấu đá nhau,nhưng cô tin vào lòng người, vào tình yêu nước,bình thường nó đã bị ẩn đi đâu đấy giữa bộn bề cuộc sống này,nhưng chỉ cần có niềm tin thì ngọn lửa ấy sẽ luôn cháy,và chờ cơ hội để cháy sang.
Nên các con hãy học thật tốt lịch sử của dân tộc mình các con nhé,hãy học qua ông bà mình,qua những gì các con nhìn thấy.
Các con hãy tin vào những điều tốt đẹp ở mỗi con người nhé