13/05/2018
Câu chuyện xúc động, tình cảm chan thành!!!!
MÃ SỐ: 116
Bài dự thi cuộc thi viết Cây bút VSL lần thứ hai năm 2018
Tác giả: Lê Hoàng Anh
Lớp: K62 Lịch sử
______
Hãy cùng đọc, nêu cảm nhận và bình chọn tác giả nào các bạn!
Giải bài viết yêu thích nhất trị giá 500.000 đồng
Bình chọn đơn giản chỉ với 2 bước:
Bước 1: Like fanpage CLB Sứ giả văn hóa - CMC
Bước 2: Like + share bài viết (1share=5like)
------------------------------------------------------
NGƯỜI TA THƯỜNG NÓI
-----------------------------
Người ta thường nói: Tình cảm tuổi học trò là tình cảm đẹp nhất, và những rung cảm đầu đời của tôi có lẽ là những kỉ niệm đẹp và đầy nuối tiếc nhất trong tuổi học trò của tôi, mà tôi không sao quên được.
Câu chuyện bắt đầu vào một ngày hè tháng 7 năm 2015. Lúc đó tôi đang là học sinh năm lớp 11. Cô gái ấy đã bước vào cuộc đời của tôi một cách thật nhẹ nhàng và tự nhiên nhất. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, tôi đã thấy có cảm giác thật thân quen, gần gũi đến lạ thường. Cô ấy không phải quá xinh đẹp, mà ẩn chứa trong người con gái ấy là một nét duyên. Chúng tôi học cùng nhau ở lớp học thêm, nên một tuần cũng chỉ có thể gặp nhau được 2 lần, vậy mà trong những giờ học đó tôi thường để ý cách cô ấy làm bài, những cái ngập ngừng và lắc đầu khi cô ấy không làm được bài. Sức học của chúng tôi ngang nhau, nên thường bị cô giáo so sánh với nhau. Sau những lần đó cô ấy thường chú ý tới tôi hơn, chú ý tới anh chàng mà cô giáo gán ghép. Còn tôi thì ngày một quý cô ấy hơn, có lẽ đó là những ấn tượng ban đầu thật khó quên.
Rồi đến một ngày, khi mà con tim tôi mách bảo rằng, tôi cần tìm hiểu kĩ về cô ấy hơn nữa và tôi đã chủ động xin nick facebook của cô ấy. Cô ấy đã vui vẻ nhận lời và cho tôi nick của cô ấy. Và thế là chúng tôi đã nói chuyện với nhau, nhưng tôi không nhắn tin cho cô ấy bằng những tin nhắn thông thường. Tôi thường lấy lí do hỏi xem cô ấy đã làm bài chưa, cô ấy thấy học có khó không, rồi ước mơ về tương lai của cô ấy. Ngày đó cô ấy không thường xuyên vào facebook, có lẽ facebook là kênh thông tin duy nhất tôi có thể kết nối với cô ấy. Trên lớp học thêm chúng tôi thường học và không có thời gian nói chuyện với nhau. Vì vậy những lần nhắn tin cho nhau, chúng tôi thường nhắn với nhau một cách vội vàng. Tôi cảm thấy rất vui sau những lần như thế
Tôi vẫn nhớ ngày xưa, cô ấy thường ước mơ thành cô giáo tiểu học, và để thực hiện ước mơ đó cô ấy thường học một cách rất chăm chỉ, chăm hơn tôi rất nhiều. Rồi những ngày cô ấy không đến lớp, tôi cảm thấy dường như thiếu một cái gì đó. Rồi những lần cô ấy ốm, tôi cảm thấy rất lo lắng cho cô bạn ấy. Tôi chẳng biết làm thế nào, vì không biết nhà của cô ấy, tôi chỉ nhắn cho cô ấy những dòng tin nhắn :” Cậu ốm à, cậu đã ăn gì chưa.Chắc ốm cậu mệt và không ăn được mấy nhỉ?”. Sự quan tâm đó của tôi là thật lòng và có lẽ cô ấy cũng cảm cảm nhận được.
Rồi thời gian thấm thoát trôi qua, chúng tôi cũng lên lớp 12, năm học quan trọng của lứa tuổi học sinh, ai cũng muốn dành thời gian cho chuyện học hành và chuyện tình cảm thì sẽ nghĩ đến sau. Năm đó chúng tôi không còn được học cùng buổi với nhau nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn gặp nhau. Những lần gặp nhau như vậy chúng tôi thường nở với nhau những nụ cười, những cái gật đầu vội vã, cô ấy học khối D, nên những môn như Sử, thì đó là cực hình đối với cô ấy. Tôi, một học sinh khối C, lẽ nào để người mình thích gặp khó khăn ? Vậy là tôi đã nhận sẽ photo tài liệu học cho cô ấy, lúc đó tôi chỉ nghĩ hành động của mình là nhỏ, không đáng gì. Vậy mà mãi sau này tôi mới biết việc làm của tôi lại khiến cho cô ấy thêm quý và nhận ra tình cảm của tôi dành cho cô ấy hơn. Rồi ngày thi đại học cũng đến gần, cái nóng như đổ lửa cũng khiến người ta cảm thấy khó chịu và nản chí. Chúng tôi ai cũng nghĩ sẽ phải đỗ đại học, để thực hiện ước mơ của mình. Hôm đó là buổi học cuối cùng ở lớp học thêm, tôi đã giành chúc cô ấy những lời đẹp nhất trước khi cô ấy đi thi, cô ấy cũng chúc tôi như vậy. Tôi đi thi mang trong mình ước mơ của mình, gia đình và ước mơ sẽ có ngày nói yêu cô ấy.
Kì thi đại học kết thúc, ngày biết kết quả thi cũng đến, tôi may mắn đỗ vào trường đại học đúng với sở trường của mình, còn cô ấy thì không đỗ đúng với nguyện vọng. Cô ấy chuyển sang học một trường đại học ở xa trung tâm thành phố. Ngày ăn lien hoan mừng thi đỗ ở lớp học thêm, cô ấy cũng đi. Không hiểu sao chuyện tình cảm của tôi, cô giáo biết, cô cũng cố gắng vun cho hai đứa. Tôi lúc đó thì chỉ biết ngại và tránh ánh mắt của cô ấy, vì nhà có việc bận tôi xin phép về trước. Và nghĩ rằng sẽ rất khó để gặp lại cô ấy nữa.
Một điều bất ngờ đã xảy ra, một hôm cô ấy đã chủ động nhắn tin cho tôi, cô ấy muốn mời tôi đi uống nước. Lúc đó một cảm giác vui sướng trào lên trong tôi, tôi nhận lời và đã qua nhà cô ấy chở cô ấy đi chơi. Hôm đó chúng tôi đã đi uống trà sữa và đi một vòng Hồ Tây với nhau. Trong suốt buổi đi chơi đó tôi đã nói rất nhiều, nhưng thực ra là chỉ hỏi những câu hỏi về cô ấy, hỏi xem cô ấy dạo này như thế nào, cô ấy thấy môi trường đại học như thế nào. Ngoài ra tôi cũng chẳng biết nói gì khác, chuyến đi chơi với nhau lần đầu tiên diễn ra như vậy đấy. Lần đầu tiên tôi chở một cô gái đi chơi, lần đầu tiên chở cô gái mình thích đi chơi. Nhưng có lẽ cô ấy thất vọng về tôi lắm, nói thật hôm đó tôi cũng muốn nói lên tình cảm của mình giành cho cô ấy. Nhưng tôi không đủ can đảm để làm điều đó, tôi sợ rằng khi nói ra, tôi sẽ mất cô ấy.
Rồi lại một lần khác, đó là tháng 1 năm 2018, tôi cảm thấy nhớ cô ấy, chúng tôi vừa thi học kì xong, lần này tôi đã chủ động mời cô ấy đi xem phim. Hôm đó , dường như thời tiết không ủng hộ chúng tôi, trời hôm đó thật âm u. Hôm đó chúng tôi đã đi xem với nhau, trong rạp mặc dù ánh sáng rất hạn ché, nhưng thỉnh thoảng tôi lại quay sang cô ấy để nhìn, cô ấy thật đẹp. Gương mặt ấy, sống mũi ấy đang hướng về phía màn hình, nhưng sao lại cuốn hút đến như vậy. Chúng tôi cùng ăn chung một bịch bỏng ngô với nhau. Vì là xem phim kinh dị, nên tôi đã cố tình nhấc thanh chắn ghế giữa hai người với nhau, với hy vọng có thể gần cô ấy hơn một chút, sau đó chúng tôi đã chụp chung với nhau một bức ảnh. Đâý là bức ảnh đầu tiên, cũng là cuối cùng chúng tôi chụp chung với nhau. Hôm đó khi chia tay nhau ở trước cửa nhà cô ấy, cô ấy có mời tôi vào nhà, nhưng tôi đã không vào mà hẹn cô ấy lần sau.
Nhưng có lẽ tôi cũng không ngờ rằng đó là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy cô ấy, nhìn thấy nụ cười của cô ấy. Bởi chỉ một tháng sau đó, cô giáo dạy thêm của chúng tôi báo tin cô ấy đã mất trong một cơn bạo bệnh. Lúc đó nói thực, tôi không tin vào tai mình, người con gái mà tôi ngày xưa từng thầm thương, trộm nhớ lại ra đi một cách đột ngột đến như vậy, chỉ mấy ngày trước thôi, cô ấy còn xinh tươi, rạng rỡ ở trên mạng. Vậy mà giờ đây cô ấy đã ra đi mãi mãi. Hôm đưa tang, hình ảnh của vòng khăn tang màu trắng và di ảnh của cô ấy cứ như những vết dao cứa sâu vào trái tim của tôi, của cả những người thân thuộc của cô ấy. Lần này chúng tôi gặp nhau trong tình cảnh thật tang thương. Cô ấy nằm trong chiếc quan tài, nở một nụ cười mãn nguyện, nhưng sao tim tôi lúc đó như có ai đang bóp nghẹt. Ngày hôm sau khi đưa tang, tôi đã tự mình tìm ra mộ của cô ấy, khu mộ nằm cách trường đại học của tôi không xa, nên việc ra thăm không quá khó khăn. Ngôi mộ nhỏ, được xếp xung quanh là những vòng hoa trắng, lúc đó hai hàng nước măt của tôi cứ trào ra không sao ngăn lại được. Tôi thấy tiếc cho những điều mà tôi chưa làm với cô ấy, tiếc là có những lúc tôi có thể thổ lộ tình cảm của mình cho cô ấy, nhưng tôi lại vì sự ngại ngùng, sợ mất đi cô ấy mà không thể hiện tình cảm với cô ấy. Chuyện mặc dù đã xảy ra được hơn 3 tháng, nhưng đó có lẽ là một kỷ niệm buồn mà suốt cuộc đời này tôi không sao quên được.
Bây giờ khi viết lại những dòng ký ức này tôi lại nhớ về cô ấy, nhưng đồng thời tôi cũng tự hứa với bản thân mình sẽ sống tốt hơn, luôn lạc quan và sẽ thỉnh thoảng qua nhà hỏi thăm sức khỏe bà, bố mẹ và chị gái cô ấy.
Tái bút : Cô gái mà năm xưa tớ từng thương nhớ ơi, tớ biết ngày xưa cậu cũng quý tớ, nhưng có lẽ số phận bọn mình chỉ dừng ở làm bạn thôi. Tớ mong cậu ở phương xa, sẽ luôn dõi theo những người luôn yêu quý cậu. Vĩnh biệt cậu