23/06/2026
Có nên tha thứ cho quá khứ, cho người từng làm mình tổn thương không?
Mình hỏi thật lòng, vì có một chuyện đã nhiều năm rồi mà tới giờ mình vẫn không sao quên được.
Hồi mình với chồng chuẩn bị cưới - lúc đó anh còn là người yêu - mình nói với anh rằng quê mình có tục thách cưới, lễ là 20 triệu. Với mình, số tiền đó không phải lớn, chỉ là tục lệ ở quê, bố mẹ mình cũng đưa ra cho có phép tắc vậy thôi.
Anh về nói lại với mẹ. Vậy mà ngay sau đó, mẹ anh - mẹ chồng tương lai của mình - gọi điện thẳng cho mình. Giọng bà nghiêm, không mấy vui vẻ: "Khoản này các con tự lo, nhà bác không lo được."
Mình sững người.
Không phải vì tiền. Mà vì… tại sao bà lại gọi thẳng cho mình để nói như thế, khi mình còn chưa về làm dâu? Nếu nhà không lo được - chuyện đó bình thường thôi - thì bà chỉ cần nói với con trai bà. Sao lại nói thẳng vào mặt mình, như thể mình là người đòi hỏi?
Mình kể lại với chồng, hỏi sao mẹ lại nói với em như vậy. Anh bảo: "Em đừng để tâm lời mẹ, việc này anh tự lo." Mình biết anh nói vậy là thương mình. Nhưng tai mình đã nghe rồi, lòng mình đã chạm rồi - làm sao mà không để tâm cho được?
Cái cảm giác không được tôn trọng, ngay từ trước cả khi bước chân về nhà chồng ấy, nó ở lại trong mình rất lâu. Tới tận bây giờ.
Có những lúc mình tự hỏi: nên tiếp tục giữ nó trong lòng, hay nên buông cho nhẹ người? Tha thứ cho một người chưa từng nhận ra họ đã làm mình đau - có khó quá không?
Nếu là các bạn, các bạn thấy sao? Có phải mình nhạy cảm quá không?