05/04/2017
Trường cấp I của tôi có một vòng tròn bằng cỏ rất rộng, bao quanh bởi con đường lát đá, bên cạnh con đường ấy lại có một khoảnh vườn mọc đầy cỏ xanh và hoa dại. Những ngày nắng, tôi và đám bạn rất thích nắm tay nhau, chạy vui đùa trên con đường bao quanh vòng tròn cỏ. Những mảng màu xanh ngắt của cỏ, xen vào đó là màu tím nhạt của hoa rau muống, sắc đỏ hoa phượng ngày hè, từng cọng lá mía sắc bén buông rủ, những bông mắc cỡ hồng rực một vùng... Chúng tôi thích đi vào con đường hẹp nhỏ băng ngang vòng cỏ ấy, cảm thấy như mình đang đi giữa cánh đồng rộng lớn, nắng chiếu trên cao, xung quanh chỉ có tiếng côn trùng râm ran vang vọng.
Thuở ấy, tôi mê đắm từng nhánh cây ngọn cỏ, không có lúc nào dạo chơi mà không bứt lấy một vài chiếc lá để nghịch. Bạn tôi thường hái trái nổ, đặt chúng lên bàn, đợi chúng nổ bép bép tự nhiên, văng ra vài hạt xanh xanh nhỏ nhỏ, có khi rơi cả vào tô canh trên bàn ăn. Tôi thích hái từng trái nhỏ trong cụm cây chó đẻ mọc dại ven đường. Chúng bạn chơi cùng bảo tôi chia cho họ, lăn lăn nó trong tay. Sau đó, tôi lại tìm đám cỏ mượt mà, có những bông hoa vàng li ti rồi bứt, hái, ngắm nghía đủ kiểu ~~~ thú vui một thời, đôi khi nghĩ lại, cảm thấy mình phá hoại thiên nhiên quá =))
Vào mùa, dế kêu râm ran. Bạn tôi lại bắt đầu lùng từng ngọn cỏ để bắt dế, bỏ nó vào ly nhựa rồi cho ăn rau lá gì đấy mà tôi chẳng biết. Hết trò bắt dế, bạn lại bắt vài con cánh cam. Tôi phụ bạn, bắt chúng dễ lắm, chỉ cần bốc một phát liền ăn ngay. Lúc nhỏ ngây ngô chẳng biết gì, tôi tỉnh bơ khi cho tay vào mồm sau khi bắt con vật ấy, kết quả là nếm vị đắng nghét chẳng rõ vì sao. Bây giờ, khi đã biết đó là chất độc nó tiết ra để bảo vệ bản thân, bỗng nhiên cảm thấy số mình hên thặc... =.=
Cỏ mọc nhiều, lá nào cũng dài và sắc bén. Mùa lau sậy, bông tơ trắng muốt, bay khắp nhà ăn, rơi vào cả tô canh chén cơm. Chúng tôi cứ gọi là sợ nơm nớp, nghe đồn nó rơi vào tai thì điếc mất, vào mũi thì ôi thôi... Lau sậy phủ trắng cả vòng tròn cỏ, màu xanh mướt mắt bỗng chốc biến thành áo trắng tinh khôi.
Bạn tôi đi khắp tứ xứ, bây giờ có muốn cũng chẳng biết đường nào gặp gỡ. Ngày tôi đi, đất trời tối mịt, tính đến nay đã 10 năm ròng...
Không biết bây giờ, nơi trường xưa ấy, vòng tròn cỏ có còn không, hay đã có một tòa nhà bê tông nào đấy mọc lên rồi?...
́t 5/4/2017