Bag by Shnguyen

Bag by Shnguyen 1. Handmade bags are created by LOVE,PASSION that carry love, joy, sadness, loneliness for womenhood

Nếu FB là một thư viện, thì mỗi thành viên trong cộng đồng FB sẽ có một cuốn sách lưu giữ những ký ức riêng biệt. Khi mộ...
15/11/2024

Nếu FB là một thư viện, thì mỗi thành viên trong cộng đồng FB sẽ có một cuốn sách lưu giữ những ký ức riêng biệt. Khi một thành viên nào đó rời bỏ cộng đồng FB, hay thế giới loài người đi sang một thế giới khác, thì những ký ức được lưu giữ ở đó, dù vui hay buồn, sẽ là một kỷ niệm đánh dấu sự tồn tại của mỗi chúng ta trên trái đất này.

Có nhiều lúc muốn quên đi hết những ký ức đau buồn, nhưng thực tế, mỗi người chúng ta được tạo nên từ những điều chúng ta đã trải qua. Ký ức là cái bóng của con người. Có muốn cố quên nó đi, cách này hay cách khác, nó vẫn lởn vởn bên cạnh chúng ta. Không có cách nào dấu hay quên được. Nó là một phần quan trọng của mỗi con người chúng ta. Mỗi ngày, mỗi trải nghiệm, mỗi nỗi nhớ, niềm đau, yêu thương và cả những giận hờn; sự thù hận… những sự kiện trong đời, có tiếng cười rạng rỡ, ánh mắt buồn lướt qua, những cử chỉ nhẹ nhàng, những giọt nước mắt lăn dài trên má, lắng đọng trong khóe mắt người thân, … Vậy nên nếu mất đi ký ức, chúng ta sẽ không còn là chính mình nữa.

Đôi khi, ngồi lục lại những ký ức của người thân, bạn bè, những người đã rời xa thế giới này, những ký ức họ gửi lại trong cuốn sách Facebook của họ, niềm vui thường nhiều hơn nỗi buồn. Nỗi buồn ẩn dấu đằng sau những niềm vui. Nhớ tới lời một nhà văn từng viết: khi không còn thấy tôi đăng hình trên Facebook nữa, có nghĩa là tôi đã sống xong rồi!
Tự nhiên thấy buồn hơn!

Điều để lại, đó là những tính cách riêng của họ. Sự thành thật. Lòng tự trọng. Sự bền bỉ, chăm chỉ. Sự lạc quan, nhân hậu… Có lẽ nếu còn gặp lại ở một thế giới khác, đó sẽ là những đặc điểm mà họ mang theo, sẽ không bao giờ phai nhạt trong trí nhớ của người thân quen ở thế giới này.

Ngồi ngắm mưa rơi,Viết lại mấy thứ ngẩn ngơ trong đầu… Được hỏi, đâu là nơi yêu thích nhất trên đời, một cô gái khôn ngo...
16/10/2024

Ngồi ngắm mưa rơi,
Viết lại mấy thứ ngẩn ngơ trong đầu…

Được hỏi, đâu là nơi yêu thích nhất trên đời, một cô gái khôn ngoan sẽ trả lời: đó là trong trái tim của bạn trai hay chồng mình. Những người đàn ông hẳn sẽ rất hãnh diện khi nghe những lời nói đầy ngôn tình đó từ bất cứ người phụ nữ nào họ biết. Còn cô gái trung thực sẽ nói : nơi nào cô thấy bình yên nhất sẽ là nơi cô yêu thích nhất. Cô không nhất thiết phải lấy lòng ai và cũng chẳng muốn tự chui vào và giam hãm mình trong một cái lồng tình ái làm gì. Trái tim tự do của cô luôn mách bảo rằng trái tim người đàn ông rộng lớn lắm. Có có đủ thứ lựa chọn để yêu thương, nó có thể thay đổi theo thời gian và hoàn cảnh. Chắc gì đã có đủ chỗ cho mình em! Đường vào tim anh thì dễ ở lại bao lâu ai dám hứa! Nghe cũng đầy chất ngôn tình đấy chứ!

Đồng hành với ai đó, yêu thương hay sống với ai đó lâu bền là một quá trình trải nghiệm đủ cung bậc hỉ nộ ái ố của cuộc đời. Đằng sau thành quả được tính theo thời gian là cả một quá trình khéo léo thay đổi cho phù hợp, tôn trọng và chấp nhận lẫn nhau, để mong được hòa hợp dài lâu… Ai trong cuộc mới hiểu.

Sướng, khổ, bất hạnh hay may mắn, thất bại hay thành công… luôn là những khái niệm mang tính nhị nguyên do con người và xã hội tự quy định đặt ra. Mọi sự luôn có hai mặt của một vấn đề… Thực tế thì con người về bản năng đều giống nhau. Sướng cũng kêu, khổ thì cũng gào lên. Tựu chung vẫn chỉ là những đứa trẻ thích được sự quan tâm chú ý của người xung quanh bằng cách này hay cách khác.
Khi người ta khổ người ta gào lên thì mới chỉ ở phần trên của tảng băng trôi. Tiếc thay, mặt dưới của tảng băng là khi phụ nữ để nước mắt mình chảy ngược vào trong mới là phần đáng sợ…
Giỏi giang hơn người là trời phú cho bạn một kỹ năng sống tốt hơn hoặc cũng có thể bạn chăm chỉ và may mắn hơn người khác, nên bạn có một cuộc sống tốt hơn. Nhưng không có nghĩa là bạn lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc với những gì bạn có. Người thường bị mang tiếng là những chị em hay “kêu gào” là những kẻ đáng thương trong mắt những người luôn tỏ ra mạnh mẽ và biết tự thỏa mãn bản thân. Nếu những kẻ cho mình là thông minh và mạnh mẽ hơn người biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, hiểu được nỗi thống khổ của người khác thì cô ta sẽ biết sự nhận thức của mình còn chưa đủ trải nghiệm hết vị đời…nên đừng vội trách những người phụ nữ khác chỉ biết kêu gào, kể lể. Không phải ai cũng có cuộc sống như mình mong muốn.
Những người phụ nữ hay “kêu gào” khi người ta thấy mình thật sự bất hạnh và bị đối xử không công bằng, cả về vật chất lẫn tinh thần một cách quá sức chịu đựng. Sự đau đớn của họ đến mức tột cùng và trào ra thành tiếng đã giúp họ bớt đau phần nào rồi. Họ lên tiếng để được an ủi, giúp đỡ và mong được đối xử công bằng…Có thể cũng trong hoàn cảnh bị phản bội,chối bỏ đối xử bất công, người may mắn hơn có đủ điều kiện để hóa giải hoàn cảnh của mình thành một hình ảnh khác, với một thái độ khác, để cố thoát khỏi cái tự ti, bản ngã của mình…
Phụ nữ thông minh, mạnh mẽ có đủ khôn khéo, tinh vi che giấu sự cô đơn và đau khổ của bản thân bằng nhiều cách. Họ có thể tô vẽ nó theo trào lưu của xã hội để chứng tỏ mình giỏi giang hơn người bằng cách này hay cách khác… Nó được thể hiện qua thái độ sống, hành động và cách các nàng thể hiện khả năng của mình với người khác. Dù có bao bọc giỏi thế nào, được người đời tung hô, ngưỡng mộ đầy tự hào… nhưng khi đối mặt với chính mình các nàng không thể phủ nhận, mình cũng có những nỗi đau hay mong muốn được giải tỏa như những phụ nữ thích “kêu gào” ngoài kia… Đó là hét lên thật to, khóc thật ngon lành để sao có thể thoát khỏi những ẩn khuất bên trong chính tâm hồn cao ngạo của mình…
Con người tạo ra những con robot đa năng để phục vụ cho cuộc sống của mình. Con người do một đấng tạo hóa vĩ đại nào đó tạo ra để làm khổ lẫn nhau. Bộ não của robot có thể được lập trình tinh vi đến mấy cũng không thể phức tạp và phong phú như con người. Đặc biệt là phụ nữ. Bộ não và thế giới cảm xúc của họ là vô cùng cực với thời gian và không gian… Chính vì vậy quá khứ luôn đeo đẳng điều khiển mọi cảm xúc và đôi khi làm khổ,cấu xé lương tâm họ . Giá như nó dễ dàng bị xoá sạch, hay tự đứt và tự mọc ra một cái đuôi mới như loài thạch sùng có phải tốt hơn không?

Chúng ta sinh ra, lớn lên, rồi bệnh, lão, tử… chỉ từng đó quá trình cho một vòng đời, cho một lần duy nhất được sống. Chết là một sự bất biến của tạo hóa dành cho con người. Tuy nhiên,mỗi người tự có những sự lựa chọn cách sống khác nhau cho mình trước khi chết…Sống sao cho không giống như đang chết! Cuộc đời là một tấm bi hài kịch! Hãy chơi hết mình với nó!

Trời tạnh mưa rồi thì hết nghĩ ngợi thẩn thơ đi. Nghĩ nhiều lại thành lẩn thẩn hoặc tào lao chi khươn… Để những điều ngẩn ngơ ấy như những giọt mưa rơi xuống đất rồi bị cuốn đi cùng với đất trời tạo hoá, như khi nó chợt đến trong tâm trí ngoài sự kiểm soát của con người…

22/08/2024





Quay qua quay lại đã gần 25 năm làm nghề nội trợ. Cái nghề mà xã hội vẫn xem thường (underraged). Chị em ở nhà nội trợ là những kẻ chỉ biết mỗi chuyện ngoài chợ và xó bếp, không biết gì về cuộc đời biến động ngoài xã hội. Những bà nội trợ/ stay at home moms/housewife… chỉ là những kẻ lười tư duy và không tham vọng… outmoded. Làm nội trợ là một công việc không được có trong danh sách của những người phụ nữ cầu tiến trong xã hội hiện đại!

Bản thân người làm nội trợ, trước khi quyết định “chọn nghề” này, hẳn ai cũng đã có rất nhiều đắn đo suy nghĩ với một rổ những tình huống rủi ro có thể xảy ra với bản thân, và cuộc sống của mình, hay gia đình nhỏ của mình trong tương lai.
What if?
Đúng vậy, điều gì sẽ xảy ra nếu bỏ công việc hiện tại và chỉ ở nhà làm một bà nội trợ, chồng bạn có thật sự vẫn là người đàn ông như anh ấy hứa hẹn? Có khi nào anh ấy không có còn tôn trọng bạn nữa? Có khi nào anh ấy sẽ thấy ngoài kia có nhiều người phụ nữ tốt hơn bạn sau khi bạn chỉ biết chăm con, nhà cửa, bếp núc, không còn xinh đẹp và năng động như xưa? Điều gì sẽ xảy ra nếu vợ chồng không còn đồng tâm, đồng ý giữa vai trò người “nội tướng” và người kiếm tiền chu cấp cho gia đình? Hay điều gì sẽ xảy ra nếu công việc của anh ấy không được suôn sẻ? Hơn nữa, chúng ta không thể tránh được sự vô thường trong cuộc sống, sự sống chết cũng là một lẽ tự nhiên khó lường…

Vậy trước khi chọn làm nghề nội trợ bạn có nghĩ mình sống trên một tâm thế mà người ta gọi là “ yên tâm “ được không? Nhất là khi bạn còn trẻ và vấn đề tài chính là một vấn đề hệ trọng trước tiên để bạn đi đến quyết định cho lựa chọn của mình.

Tuy nhiên, nghề nội trợ cũng cho bạn nhiều lợi thế hơn người đi làm công sở. Có thời gian tự tay chăm lo nuôi dậy con cái và gia đình. Có thời gian làm những điều mình thích không bị áp lực công việc. Có cơ hội học hỏi và chủ động trong mọi việc…

Nhớ lại những ngày đầu làm việc với vai trò là một bà nội trợ như một “Osin cao cấp” xa nhà !
—//—

THẾ NÀO LÀ một NGƯỜI VỢ ĐẢM?

Nhân ngày lễ Lao động, mấy gia đình ở KL rủ nhau đi ăn tối. Rì rầm từ chuyện học và thi lấy bằng lái xe ở KL đến chuyện công việc, một chị vợ trong nhóm trầm trồ:

- Ở trong nhóm chỉ có cái A là giỏi nhất, vừa đi làm, vừa học thêm online mà lấy được bằng lái xe chỉ trong một tuần!

Lại nghe loáng thoáng mấy ông chồng thêm vào.
- Trong mấy ông ở đây, vợ thằng N là giỏi nhất, chưa thấy vợ thằng nào ở đây giỏi như nó. Sang Mỹ, nó còn tự xin được việc và đi làm nữa ....
Một anh chồng hào hứng khen ngợi cô B.
- Nó để con nhỏ cho người giúp việc trông, chỉ biết đi làm kiếm tiền như vậy thì là Đàn ông à? Một ông chồng khác có ý kiến. ..
- Không đi làm đâu phải là không giỏi đâu. ...
Một anh khác phụ hoạ.
Chuyện vợ giỏi hay vợ đảm tưởng chỉ là tiêu chuẩn chọn dâu, hay chuyện tám của mấy bà mẹ chồng khó tính người Bắc với nhau. Không ngờ cũng là đề tài để tám của mấy anh chồng bên bàn trà... Chung quy thì cũng chỉ là chuyện " Văn mình vợ người" của các ông … Nhưng suy nghĩ về việc làm vợ, làm mẹ ở thời đại này như thế nào thì được cho là Giỏi/ Đảm và được các ông chồng cùng xã hội công nhận? Điều đó như một câu hỏi đeo đẳng trong đầu bà nội trợ như cô từ lúc đó!

Thật sự, cái cô A, cô B nào đó so với mấy đứa em gái hay mấy đứa bạn cô ở nhà thì không thể xếp vào loại giỏi hay gái Đảm được. Vì các bà, các chị ở nhà không những đi làm, còn lo chuyện đưa đón con đi học, nấu nướng, nội trợ và còn đủ các mối quan hệ bà giằng từ cơ quan, đến họ hàng hai bên nội bên ngoại, bạn bè ... Chưa kể đến những hoàn cảnh gia đình phức tạp, thì dù làm ở công ty nhà nước hay ở các văn phòng nước ngoài, dường như ai cũng có chung từng đó công việc đang chờ sẵn ở nhà sau giờ tan tầm... Còn việc học lái xe ở Việt nam bây giờ là chuyện xảy ra hàng ngày miễn bàn...
Ở KL, chỉ cần biết đọc và hiểu tiếng Anh thì việc học và thi lấy bằng lái xe còn đơn giản hơn ở Việt Nam.
Việc học nâng cao bằng nhiều hình thức, phương thức đào tạo online hay trực tiếp, trường trong hay nước ngoài cũng không còn là chuyện lạ ngày nay ở Việt Nam. Điều quan trọng là bạn biết sắp xếp thời gian, công việc và có quyết tâm. Nhiều người bạn của cô cũng đã và đang tiếp tục sự học hành đó khi đã có 2-3 con. Bên cạnh đó, họ vẫn phải giải quyết hàng tá việc như những người phụ nữ khác ở những thành phố lớn của Việt Nam hiện nay. ..

Quay trở lại KL, phần lớn các chị theo chồng sang đây làm việc thường chỉ ở nhà nội trợ và trông con. Một số người đi làm thì chủ yếu làm cho mấy công ty Dầu khí liên doanh với các công ty Malaysia hay có dự án với một vài công ty dầu khí khác. Vì Kuala Lumpur được coi là trung tâm Dầu khí của Đông nam Á, nên cơ hội tìm việc làm từ các hãng dầu khí ở đây không khó. Thậm chí, chỉ cần bạn học đúng chuyên ngành đó, hay đã từng làm cho công ty dầu khí nào đó ở Việt Nam. ..

Có một chị bạn cũng là dân expat, những người nước ngoài làm việc ở Kuala Lumpur, hay bất cứ quốc gia nào khác. Chồng của chị ấy trẻ hơn ba tuổi. Họ lấy nhau là do gia đình sắp đặt theo kiểu hứa hôn truyền thống , arranged marriage, của người Hindu từ một nước Nam Á. Chị hồn nhiên, vui vẻ và tốt bụng. Chị ấy kể, chị không phải là người ham học. Chị chỉ học xong trung học. Sau khi ra trường, chị làm việc cho cha của chị tại một trường học ở một tỉnh nhỏ của một nước nghèo và lạc hậu. Chị thấy mình là người may mắn và luôn hạnh phúc với cuộc sống mà chị đang có... Mọi người đều khâm phục cách chị dạy hai đứa con gái và cách chị quan tâm đến chồng con, gia đình, cũng như bạn bè xung quanh... Hai vợ chồng chị lần nào gặp , người ta đều nghĩ anh chị giống như một cặp vợ chồng mới cưới. Anh luôn khoe, mình trẻ đẹp, vui vẻ là nhờ có một cô vợ tuyệt vời. Còn chị luôn tự hào vì mình đã lấy được người đàn ông thông minh và tốt nhất mà chị từng biết.

Không biết anh có bao giờ tự hỏi , vợ mình có cần phải là người phụ nữ có học thức cao hay hấp dẫn như tiêu chuẩn của nhiều người đàn ông khác không?

Một người bạn khác , ở cái tuổi ngũ tuần, con cái lớn đều đã đi du học xa. Chị sống với người chồng, “người bạn già, old friend”, như cách chị gọi anh từ khi mới gặp cách đây đã hơn 30 năm. Anh chị là một trong những cặp “empty nesters“- cặp vợ chồng son lần hai. Ở cái tuổi sắp nghỉ hưu, có chung hoàn cảnh như nhiều cặp khác thường gặp ở KL, con cái lớn và tự lập. Họ dường như đã hoàn thành trách nhiệm làm cha làm mẹ. Bây giờ là thời gian họ dành cho nhau. Họ sống và quan tâm, chăm sóc nhau như đôi bạn già. Cuộc sống đơn giản là tôn trọng, thấu hiểu, chia sẻ và yêu thương nhau. Không bao giờ họ mang những tấm bằng hay thành tích của người này so sánh với nhau xem ai giỏi hơn ai.

Nhìn chung cuộc sống của dân expatriates - những người sống và làm việc ở nước ngoài, các bà vợ đều đơn thuần là những bà nội trợ từng theo chồng đi làm từ nước này qua nước khác. Nhưng trước khi lập gia đình hay sinh con, hay di chuyển đến đất nước khác theo chồng, các chị cũng từng có những công việc hay nghề nghiệp ổn định riêng . Ở tuổi 50s - 60s, trừ số ít những trường hợp bất đắc dĩ hay không may mắn, họ thường hài lòng hay viên mãn với cuộc sống của mình. Điều thú vị là các chị đều xác nhận rằng : họ rất may mắn đã có được người chồng tốt, người đàn ông thông minh, chịu khó, biết thông cảm và chia sẻ mọi thứ trong cuộc sống với họ ...

Vậy thì cần gì phải đặt ra những tiêu chuẩn này nọ làm gì cho các bà vợ phải không các anh? Bỏ lại phía sau gia đình, quê hương, nghề nghiệp và biết bao mối quan hệ xã hội, những thói quen, sở thích… họ theo các anh đến một quốc gia hoàn toàn xa lạ để bắt đầu một cuộc sống mới. Từ một người phụ nữ có công việc, độc lập về tài chính lẫn sự nghiệp ổn định, bỗng nhiên trở thành một bà nội trợ quanh quẩn trong nhà và sống hoàn toàn phụ thuộc vào chồng nơi đất khách quê người. Để bắt đầu hòa nhập với cuộc sống mới, họ phải tự học hỏi mọi thứ, từ ngôn ngữ, văn hoá, làm quen với những mối quan hệ mới, với mọi sinh hoạt, địa điểm và cách đi lại trong một môi trường sống hoàn toàn mới mẻ...
Tự hỏi, đó có phải là một sự hy sinh lớn không?

Người phụ nữ ở nhà làm nội trợ, bất cứ ở nơi đâu, không đơn giản chỉ loanh quanh ở nhà chờ chồng đi làm về mỗi ngày. Đừng hỏi họ làm gì mỗi ngày. Một bà nội trợ thực thụ không phải chỉ biết ăn diện, shopping hay tụ tập cafe “tám chuyện” với nhau, rồi tối ngồi chờ chồng về…Người nội trợ đảm nhiệm nhiều chức năng khác nhau như người quản gia, người giúp việc, đầu bếp, lái xe, giáo viên chăm và nuôi dạy con cái... Họ còn là kế toán, là bảo mẫu cho bố mẹ già các anh, hay là người trợ lý đắc lực của cả gia đình hai bên họ hàng. Đặc biệt, họ còn là người có vai trò, trách nhiệm quan trọng trong việc giữ gìn và tạo ra một cuộc sống suôn sẻ, hòa khí không chỉ riêng cho chính gia đình nhỏ của anh, mà các mối quan hệ xoay quanh cuộc sống của các thành viên trong gia đình đó nữa… Mọi thứ đều được sắp xếp, lên kế hoạch theo lịch trình ngày giờ đâu ra đó… Họ không chỉ làm việc tám tiếng một ngày mà là 24/7. Có nghĩa là họ còn không có ngày nghỉ phép và không cho phép bản thân mình bị ốm nữa. Vì mọi sự trong gia đình sẽ bị đảo lộn nếu sáng ra họ không thể tự bước chân ra khỏi giường để khởi động một ngày cho cả gia đình… Họ là cái bến bờ quan trọng, là ngọn lửa giữ gìn sự bình an cho gia đình và xã hội…

Nếu đi làm hàng ngày như các anh, liệu có ai đảm nhận vai trò đó tốt hơn họ không? Bất cứ cô giúp việc được thuê, dù tốt thế nào cũng chưa chắc đảm nhiệm hết được các vai trò của các bà nội trợ sống nơi xứ người như vậy.

Vậy các bà nội trợ ấy là ai? Mụ phù thủy đa năng hay bà tiên giúp việc? Mấy bà nội trợ làm gì mỗi ngày?

Công bằng mà nói, họ là những người giúp việc đa năng nhưng không được trả lương xứng đáng. Thậm chí, họ không có ngày nghỉ phép chính thức. Thiệt thòi hơn, họ luôn bị nhiều người trong gia đình và xã hội nhìn nhận như những kẻ “ chỉ biết ở nhà làm nội trợ”, như thể họ là kẻ thất bại, bất tài … Thật ra, họ là một thành phần chiếm không ít trong số những người lao động chân tay lẫn trí óc. Họ nuôi dưỡng và đảm bảo sự bình yên cho cuộc sống không chỉ chồng và gia đình họ, mà còn của một số người khác trong xã hội. Họ có thể làm một lúc nhiều công việc khác nhau hơn bất cứ ai “đi làm theo hợp đồng và nhận lương chính thức “ khác. Họ cũng luôn tìm hiểu trau dồi kiến thức xã hội , các kỹ năng để nuôi dưỡng bản thân và con cái họ.

Vậy họ có vai trò quan trọng đóng góp cho xã hội đấy chứ! Họ là nguồn lao động ổn định và tạo ra những hiệu quả tốt cả chất và lượng phải không, các anh? Chính vì vậy, nếu ai có suy nghĩ rằng những bà nội trợ chỉ là những kẻ “ăn bám” hay “lười biếng”, hay đơn thuần là một cô “giúp việc cao cấp” thì xin hãy nghĩ lại. Họ không chỉ là những bà nội trợ, thậm chí có người còn là những nhân sự đi làm không lương, mà họ còn là những lao động có những trách nhiệm với một công việc ý nghĩa hơn thế! Không tin các anh hãy thử công việc mà phụ nữ chúng tôi đang làm sẽ hiểu!

Người phụ nữ chỉ thấy mình thật sự giỏi và đảm đang khi được yêu và yêu. Khi chính người chồng biết, anh ấy chính là nguồn cảm hứng cho người vợ của mình. Bởi vì, đơn giản người mẹ của các con anh, họ có khả năng sáng tạo và chăm chút cho chính cuộc sống mà anh thật sự muốn ở nơi xứ người…

Mỗi người sinh ra không tự chọn cho mình một số phận, nhưng ai cũng có thể chọn cách sống và vai trò của mình trong cuộc sống. Mỗi người có cách trải nghiệm cuộc sống khác nhau. Dù xã hội nhìn nhận những người phụ nữ làm nội trợ là thiếu hiểu biết hay không có sự nhanh nhạy, thông minh trong công việc xã hội hay không bắt kịp sự phát triển đổi thay của cuộc sống ngoài ngôi nhà và gia đình của họ thì xin hãy nhìn nhận lại. Họ cũng là người luôn biết mình là ai, giá trị của mình là gì. Họ cũng có những ước mơ và hoài bão riêng của mình. Họ muốn tự chọn cho bản thân một lối đi riêng, trải nghiệm một cuộc đời có ý nghĩa theo cách của mình mà thôi!

Tôi nhớ ai đó đã nói:

“ If a man expects a woman to be an angel in his life. He must first create a Heaven for her.
Angels don't live in hell! ”

Nếu người đàn ông mong muốn một người phụ nữ trở thành một thiên thần trong cuộc đời anh ta. Trước tiên anh ta nên tạo ra một Thiên đường cho cô ấy. Bởi những Thiên thần không có sống ở địa ngục!”

Chỉ đơn giản vậy thôi! Tình yêu có từ hai phía, có sự tôn trọng bình đẳng và có cùng một hướng nhìn về tương lai thì cái Nghĩa vợ chồng lúc về già sẽ còn đậm sâu và ý nghĩa hơn nhiều việc so sánh vợ ai giỏi hơn ai.

Twilight in KL, 2006
Shnguyen/ chapter2/expatlife

—//—

“Tiền cả đấy!”Là một bà nội trợ, tôi không kiếm được nhiều tiền, nên tôi hiểu giá trị của tiền. Tuy nhiên, tôi cũng hiểu...
18/01/2024

“Tiền cả đấy!”

Là một bà nội trợ, tôi không kiếm được nhiều tiền, nên tôi hiểu giá trị của tiền. Tuy nhiên, tôi cũng hiểu tiền không mua được tất cả mọi thứ trên đời. Kẻ mới có tiền luôn nghĩ tiền làm người ta cao hơn mọi người xung quanh. Tiền có thể mua được quyền lực, mua được bạn bè, và … mua tiên cũng được… Nhưng tiền chưa chắc đã mua được sự tôn trọng của người khác, nếu bản thân người có tiền không biết cách sử dụng đồng tiền một cách văn minh hay khôn ngoan, có hiểu biết.
Tuần nghỉ lễ, để tránh những điểm du lịch đông đúc, gia đình tôi chọn một vài điểm vắng vẻ ở quanh Hà Nội, mong tìm được những điểm nghỉ ngơi vãn cảnh yên bình.
Điểm thứ nhất, cả gia đình nghỉ tại một homestay có hai villas chung trong một khuôn viên có vườn cây, đủ rộng rãi cho bọn trẻ có thể chơi chạy cùng các thành viên trong gia đình. Hôm đó, gia đình tôi chia sẻ khuôn viên khu nghỉ dưỡng cùng một nhóm các bạn trẻ người Việt và nước ngoài. Trong đoàn của họ có một chú chó. Chú chó corgis, chân ngắn lũn cũn, tai to, mõm và lưng dài giống như chú chó của nữ hoàng Elizabeth. Nó trông khá dễ thương và rất đỗi tò mò.

Trong lúc con người bận rộn với những thú vui của mình bên bạn bè và gia đình trong đêm cuối của năm 2023, nó đủng đỉnh dạo một vòng quanh các ngóc ngách của khu vườn trong khuôn viên và làm cái việc mà theo bản năng con chó nào cũng thường làm. Ngửi ngửi, híthít... Thỉnh thoảng ghếch chân sau tè một bãi nhỏ, ra cái vẻ ta đã “check in” ở đây. Sau cùng cô nàng rón rén lượn sang góc bể bơi phía villa gia đình tôi đang ở, ngó nghiêng xem mấy con người mới lạ này phản ứng thế nào. Được cái, cả nhà tôi đều thích chó. Nhìn thấy chú chó ngồ ngộ dễ thương ai cũng thấy thích thú và trầm trồ trước sự thông minh ngộ nghĩnh của nó. Sau khi phát hiện ra mình mới chính là điểm quan tâm của đám người lạ, nó lại làm vài vòng dạo qua dạo lại. Bốn chân bước chầm chậm. Đuôi cụt lủn không che nổi cái mông khệ nệ đánh qua đánh lại theo cái lưng dài như một quý bà. Đầu ngẩng cao, hai mắt ướt như hai hòn bi nhìn đám người đang ngưỡng mộ nó một cách khoái chí lắm.
Sau một hồi không thấy con chó, cô chủ của nó là một cô gái trẻ người Việt với vẻ mặt khá thân thiện, chạy sang tìm nó bên phía villa gia đình tôi ở. Khi thấy con chó, cô luôn miệng nói: “ Xin lỗi đã để con chó làm phiền gia đình anh chị ”!
Tất nhiên những kẻ yêu chó không bao giờ thấy một chú chó hiền lành dễ thương như vậy làm phiền. Vì nó chẳng sủa một tiếng, cũng không tè bậy hay lục lọi gì trong khu vực chúng tôi ở, ngoài cái việc tò mò thám thính xem chúng tôi đang làm gì và nghĩ sao về nó. Cả buổi đó, chú chó cứ quanh quẩn bên gia đình tôi. Thậm chí còn chạy lên phòng ngồi cạnh bọn nhóc như thể chúng là các cô chủ của nó. Trong suốt buổi tối, cặp chủ nhân của chú chó dù mải chuyện trò, ăn uống với đám bạn bên nhà bên, không dưới ba lần, chợt nhớ ra sự vắng mặt thú cưng của mình, liền chạy qua ôm nó về.
Sáng hôm sau, khi xe đến đón gia đình tôi, con chó lặng lẽ nhảy lên xe ngồi phía trước trong khi chúng tôi xếp vali hành lý phía sau. Chúng tôi đều thấy bất ngờ với hành động của chú chó và một lần nữa phải gọi người chủ của nó ra đón nó về. Cô gái không quên Xin lỗi vì sự phiền hà của chú chó . Tất nhiên bọn trẻ nhà tôi sẽ không quên một chú chó thông minh và đáng yêu như vậy mà còn rất quyến luyến chào tạm biệt Lady, tên của chú chó!

Chuyển sang một điểm du lịch khác mong có thêm một vài ngày dành thời gian bên nhau thư giãn với cảnh sông nước núi non thanh bình. Khu nghỉ dưỡng này ngự trong một thung lũng trên hồ khá rộng rãi và chỉn chu . Quanh khu nghỉ dưỡng, đặc biệt là bể bơi có những biển nội quy hướng dẫn cụ thể rõ ràng giúp quý khách cách sử dụng các dịch vụ được an toàn và tiện lợi. Trong nội quy có một điều quy định đầu tiên khiến tôi nghĩ ngay đến chủ nhân khu nghỉ dưỡng là người khá tinh tế:
“ Xin quý khách vui lòng kiểm tra độ sâu trước khi xuống bể bơi “.
Bên cạnh những nội quy khác như, vui lòng mặc đồ bơi theo quy định, không chạy nhảy, khạc nhổ, hút thuốc hay mang đồ ăn thức uống trong khu vực bể bơi, đồ dùng cá nhân để đúng nơi quy định… là những điều cơ bản nhất của văn minh loài người nhưng vẫn cần phải viết thành quy định ở một vài “xứ sở thần tiên”, nơi tiền có thể làm được tất cả mọi sự trên đời. Đặc biệt khi nghành dịch vụ nội địa đang đầy cạnh tranh như hiện nay, khách hàng luôn là thượng đế. Quý khách mà có tiền thì còn hơn cả thượng đế.

Muốn nằm nghỉ ngơi một chút sau chặng đường lên núi xuống đồi hàng tiếng đồng hồ bò được lên khu nghỉ dưỡng, gia đình tôi bị lôi ra khỏi phòng vì tiếng nô đùa khá ồn ào của bọn trẻ dưới hồ bơi. Dù hơi khó chịu nhưng nơi nghỉ dưỡng dành cho mọi đối tượng khách khác nhau thì mình cũng phải “đu đưa theo cái văn hóa quần chúng” thôi. Thay vì nằm trên phòng nghe mọi người hò hét vui vẻ dưới bể bơi, gia đình tôi quyết định hòa nhập với thiên nhiên và văn minh loài người lúc đó.
Bước chân lên các bậc cầu thang dẫn đến bể bơi là phao bơi cứu hộ vứt vương vãi. Phải nói là bừa bãi từ lối lên xuống đến cạnh hồ bơi. Bọn trẻ gần chục đứa từ 3 tuổi đến mười tuổi quần short áo phông . Đứa đeo phao đứa không. Một bà mẹ đang ngồi trên bể bơi nhúng nhúng, giũ giũ một cái áo phông và cái quần ngắn của một cậu nhóc nào đó, miệng hò hét giục giã chú bé đi tắm. Người mẹ trẻ vắt cái áo vừa nhúng nước dưới bể bơi, rồi giăng giăng cái áo cạnh một vài cái quần áo khác đang phơi dọc cái lan can gỗ ngay cạnh hồ bơi cho ráo nước. Cái lan can gỗ duyên dáng cạnh hồ bơi có tác dụng ngăn hồ bơi với cái vườn cây phía dưới đồi bỗng trở thành một cái dây phơi quần áo cho con cháu chị. Hai đứa nhóc trần truồng, nhỏ nhất trong nhóm được quấn vội cái khăn tắm của khu nghỉ dưỡng như những chú chó con lon ton ngơ ngác ngó đám anh chị lớn hơn không hiểu sao vẫn được chơi đùa trong bể bơi, còn chúng thì bị giục đi tắm…

Một ông bố đang nằm thư giãn trên ghế dưới tán ô và tán cây ngay cạnh bể bơi, mắt lướt điện thoại nhưng tai vẫn nghe ngóng sự hỗn loạn xung quanh. Một ông bố khác trong nhóm đang vui vẻ hò hét cùng bọn nhóc trong hồ. Một ông bố trẻ khác, chắc vừa bơi xong thân quấn một chiếc khăn trắng, đi đi lại gần bể bơi ngó cảnh mặt trời đang dần lặn xuống phía dưới dãy núi xanh đối diện bên hồ nước phía trước bể bơi vô cực của khu nghỉ dưỡng. Vừa lúc gia đình tôi đi lên đến bể bơi. Tôi cúi nhặt chiếc áo phao cứu hộ bọn trẻ bỏ lại trên lối đi để gần chiếc ghế ông bố đang nằm và khẽ khàng nói: “ Mấy chiếc áo phao nên để gọn vào đây cho mọi người có lối đi lên đi xuống ạ“! Không một tiếng ầm hay ừ!
Ngẩng cổ lên thấy ông bố trong chiếc khăn tắm nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống thành bể bơi ngay sát cái biển nội quy của khu nghỉ dưỡng. Cái tính bột phát của tôi không thể chấp nhận một ông bố cẩu thả, nhổ nước bọt bừa bãi ngay trước một cái biển quy định mực đen khắc gỗ đặt sừng sững ngay trước mắt mọi người như vậy. Ấn tượng ông bố trẻ khinh đời này đã nhổ nước bọt ngay trước mặt tôi trước đó, khi tôi làm một vòng dạo quanh khu nghỉ dưỡng ngay sau lúc vừa mới check in đã không được hay lắm. Lần thứ hai xảy ra lại ngay trước cái biển quy định của khu nghỉ dưỡng thì tôi không thể ngậm cái miệng lắm lời của mình. Tôi lên tiếng với cái giọng khẽ khàng đủ nghe: “ Anh ơi, đừng khạc nhổ gần hồ bơi nhỡ bọn nhóc dẫm lên rồi trượt ngã hoặc dẫm bẩn lung tung không hay lắm!”
Anh ta nhìn tôi khinh khỉnh không nói một tiếng. Mặt làm ngơ. Mắt đảo nhìn qua hướng khác.

Tôi ngậm sự hậm hực vào trong đi xuống phía dưới bể bơi thấp hơn bể bơi nước ấm đó chục mét. Tôi nghĩ nhân viên khu nghỉ dưỡng đã cho bọn trẻ mượn những chiếc phao cứu hộ dùng cho khách đi kayaking trên hồ với lý do an toàn. Bọn trẻ thấp hơn độ sâu của hồ nước. Hồ bơi bốn mùa lại cao hơn hồ bơi dài khác phía dưới hơn một mét. Quản lý gần chục đứa trẻ hiếu động một lúc không phải chuyện dễ dàng.

Chồng và hai cô con gái tôi bước theo ngay phía sau thở dài không bình luận một tiếng. Họ đã từng trải nghiệm những sự khác thường đó hơn một lần, mỗi khi về Việt Nam thăm thú. Đặc biệt họ biết cái tính bột phát của tôi cũng khó kiểm soát được mỗi khi gặp phải những chuyện “chướng tai g*i mắt” ngoài đường. Thậm chí cả khi không phải việc của mình cần can thiệp…thì tôi vẫn cứ điên điên và là tôi một cách tự nhiên như bản năng sẵn có của một bà nội trợ khó tính hay nhắc nhở bọn trẻ con của mình.

Cả nhà nằm thư giãn trên những chiếc ghế dài cạnh bể bơi. Tư lự ngắm hồ nước xanh có những dãy núi nhấp nhô lặng lẽ nghiêng mình soi bóng trên mặt nước phẳng lặng. Cố gắng quên những điều nhỏ nhặt vừa qua.
Mặt trời khuất dần sau dãy núi trước mặt. Những tia nắng yếu ớt cuối cùng không còn đủ sưởi ấm trước hơi lạnh của vùng sơn cước phía Bắc. Hơi nước từ hồ bay lên tạo thành một không khí mờ ảo tranh sáng tranh tối lúc chạng vạng. Gia đình tôi và nhiều khách của khu nghỉ dưỡng ngồi rủ rỉ trò chuyện tận hưởng cảnh thiên nhiên yên bình cuối ngày và cố gắng gạt sự ồn ào của bọn trẻ trong bể bơi sang một bên.
Bọn trẻ con đang bơi cũng ý thức được việc có một bà cô khó tính mới xuất hiện. Chúng đủ thông minh quan sát phản ứng của người lớn xung quanh. Sau khi thấy gia đình tôi ngồi yên lặng bên bể bơi phía dưới, chúng cũng không để tâm đến việc ông bố trong hồ bơi đang lớn tiếng kêu gọi chúng tiếp tục bơi lội trong những chiếc áo phao cứu hộ màu cam nữa.
Nằm đọc sách nhưng đôi tai tôi vẫn văng vẳng tiếng bọn nhóc bảy tám tuổi tranh nhau nói chuyện qua lại trong nền nhạc piano du dương của khu nghỉ dưỡng. Giọng một bé gái lạnh lảnh khiến tôi chú ý…“ hai cục đó là của thằng A ỉa… !” Cả lũ cố gắng nhoài người lên thành bể chỉ trỏ xuống lòng bể bơi phía dưới ngay chỗ gia đình tôi đang ngồi từ bên bể bơi phía trên. Tôi rời mắt khỏi quyển sách ngó bọn trẻ một cách hiếu kỳ. Theo tay chúng chỉ, tôi thấy có vật gì giống như điều chúng đang tả.
Ủa, cái gì vậy? Có ai làm bậy xuống bể bơi thật sao? Hai đứa nhóc con vừa tắm rửa xong từ khu vệ sinh trên bể bơi đi xuống cùng hai bà mẹ. Tôi chợt loáng thoáng nhận ra câu chuyện của bọn nhóc đang tranh luận. Tôi không thể tin vào mắt và tai của mình khi nghe bập bõm điều bọn trẻ vừa trao đổi với nhau! Vội quay sang bên ông xã ngồi bên cạnh mắt đầy dấu hỏi nhưng chỉ nhận được cái nhún vai cũng đầy hoài nghi.

Hốt hoảng đứng lên xỏ dép đến gần xem chúng nói đúng sai làm sao! Trong lòng bể bơi, dưới làn nước và ánh sáng lờ mờ có hai vật giống như thể có ai vừa ị bậy dưới lòng bể bơi thật! Tôi hết hồn! Vậy thì bẩn hết hồ bơi rồi còn gì? Làm sao khách nào còn dám bơi nữa! Thật sự là một điều kinh khủng! Theo bản năng, tôi phóng như chạy lên phía trên lễ tân gọi toáng lên:
“Em ơi, có đứa trẻ nào đó hình như vừa ị bậy dưới bể bơi! Vậy thì thật là bẩn quá! “
Nhân viên khu nghỉ dưỡng và tất cả khách xung quanh cùng giật mình ngỡ ngàng trước tiếng gọi kêu cứu thất thanh của tôi, như thể trời sắp sụp đến nơi! Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bể bơi, nơi tôi và bọn trẻ con đang đứng trong khu vực hồ bơi phía dưới. Đứa lớn nhất trong nhóm chợt nhận ra sự thể, nói lí nhí : “ chỉ là lá thôi mà!”
Mọi người còn đang ngơ ngác chưa hiểu thật ảo ra sao. Tôi chạy lại gần sát thành bể bơi soi thật kỹ xuống lòng bể bơi hi vọng điều con bé con vừa xác nhận là sự thật! Hi vọng cặp kính lão tôi hay đeo để đọc sách đang phản lại tầm nhìn của tôi! Hình như hai cái vật thể dưới bể bơi đang dập dềnh theo làn nước dưới đáy bể bơi thật sự là hai chiếc lá của mấy cái cây bên hồ nước! Tôi thở phào nhẹ nhõm nhìn những chiếc lá vàng đang bay bay và lớp lá còn nổi dập dềnh phía bên kia trên mặt bể bơi. Ngay lúc đó ông bố trong bể bơi bắt đầu lên tiếng như thể được dịp phản công lại cái con mẹ lắm điều là tôi.
“ Chỉ là lá thôi! Chị tưởng chị là ai? Tiền cả đấy! Con tôi cũng là tiền cả đấy! Chị nghĩ chị hơn chúng tôi chắc! Tiền cả đấy! Bọn Này Có Tiền Cả Đấy! Chắc gì chị đã bằng bọn này mà tỏ thái độ này nọ…”
Anh ta làm một hồi dài, giọng to đanh thép từ trong bể bơi bên cạnh bọn trẻ, như thể đang lia một băng tiểu liên vào mặt tôi ngay trước mặt bá quan ba họ!
Tôi biết mình sai! Định lên tiếng xin lỗi vì sự nhầm nhọt tóa hỏa bồng bột của mình, thì ông bố trẻ trong chiếc khăn tắm lúc này cũng bật lại với tất cả sự tức tối:
“ Bà chị này từ lúc bước chân lên cái bể bơi đã phàn nàn là bừa bãi, là bẩn! Đừng có áp đặt cái tiêu chuẩn của mình lên người khác! Bọn này cũng trả tiền phòng cho khách sạn như chị thôi!”
Cha mẹ ơi, con biết con sai rồi!
Con biết con bé trong tôi đang gặp phải “đối tượng nhiều tiền có thể đè chết người khác“ rồi! Tôi chỉ biết tròn miệng, mở mắt to không dám chớp một cái, bình tĩnh ngồi xuống ghế dài cạnh gia đình mình. Mắt ngước nhìn hai bố trẻ lắm tiền đang tiếp tục bắn xối xả vào mình trước sự chứng kiến của bao khách tại khu nghỉ dưỡng lúc đó . Tôi tự thấy bình tĩnh lạ thường.

Lúc đầu tôi thấy mình là kẻ có lỗi. Sau khi nghe hai bố trẻ dạy cho một bài học thì lại thấy những kẻ có tiền như vậy lại không hề nguy hiểm. Tôi chỉ cảm thấy nhỏ bé trước những người văn minh, có ý thức làm tôi nể trọng, khiển trách vì tôi hành xử sai bét thôi. Còn những kẻ lắm tiền bảo tôi không nhiều tiền như họ thì tôi không ngại. Vì tôi nghèo thật!
Chồng và con tôi ngồi im thin thít! Mặt bọn nhóc lạnh như đóng băng,quay ra phía hồ nước một cách xa xăm ! Tôi thấy chúng chỉnh âm lượng trên màn hình điện thoại! Hi vọng tiếng nhạc ầm ĩ trong tai đưa chúng ra khỏi trốn trần thế lúc này càng nhanh càng tốt! Một màn kịch vừa xảy ra bất ngờ làm cho không khí cả khu nghỉ dưỡng bỗng dưng đứng hình.
Quản lý khu nghỉ dưỡng vội chạy tới gần mấy ông bố trẻ phân trần: “Chị ấy nhầm mấy anh ạ! Không có ý gì đâu! Mong các anh thông cảm!”
Anh bố nằm trên ghế lúc này mới nhẹ nhàng lên tiếng:
“ Thôi đủ rồi đấy! Mấy đứa đi lên đi!”
Anh bố này có vẻ là anh cả của ba gia đình đông đúc này. Cả nhà nhất nhất lục tục đứng lên lặng lẽ nhặt đồ kéo hết xuống lối đi về phòng phía gần dưới hồ nước.

Đèn trên hồ bơi và toàn cảnh khu nghỉ dưỡng cũng vừa bật sáng. Khung cảnh núi rừng sông nước xung quanh hạ màn đêm xuống tự lúc nào không ai để ý! Mọi vật thay đổi như cơn gió thoảng qua chỉ sau có một phút lơ đãng. Dãy núi giờ chỉ là một khối dài như một bức tường sừng sững trước mắt. Mặt hồ cũng chỉ lờ mờ một màu tối sẫm đặc quánh.

Nhân viên khu nghỉ dưỡng bắt đầu cầm các cuốn thực đơn đến từng bàn mời mọi người đặt các món ăn cho bữa tối tại nhà hàng ngay bên khu bể bơi nhìn ra hồ nước lớn. ! Ánh đèn điện lung linh và hơi lạnh của sương núi làm mọi người như quên hết vở kịch vừa xảy ra. Ai nấy quay lại với khung cảnh yên tĩnh,lãng mạn của núi rừng.

Sau bữa tối, gia đình tôi quay lại phòng nghỉ. Hai đứa con gái tôi lúc này mới nhìn vợ chồng tôi vẻ trách móc. Gái nhỏ mặt phụng phịu, mắt lưng tròng:
“ Con không muốn về Việt Nam nữa. Con không thể hiểu được người Việt, văn hóa của người Việt. Mỗi lần về Việt Nam con càng thấy buồn. Con là người Việt nhưng con không thấy mình giống người Việt và càng không muốn trở thành một người Việt Nam “…

“ Đúng rồi đấy! Tại sao nhiều người Việt mình lại hành xử kỳ lạ như vậy nhỉ?.”

“ Có gì khác nhau lắm đâu ? Nhà mình cũng có lúc nói to, cãi nhau ồn ào ầm ĩ như vậy mà? Người u, Úc hay người Mỹ… cũng có người này người kia… có người nói to nơi công cộng hay sống bê tha bừa bãi…”

“ Mình phải biết chấp nhận và hòa đồng với nhiều văn hóa và lối sống khác nhau chứ! Đó là cuộc sống, là thực tế! Đâu phải lúc nào cũng đẹp như trong phim đâu?”

“ Đâu phải người Việt nào cũng hiếu chiến, hiếu thắng và hành xử như vậy đâu”!

“ Không, con thấy phần lớn mọi người đều như vậy! Điều đó làm con mệt mỏi và buồn lắm!”
Vợ chồng tôi cũng không biết nói gì hơn.
Lâu rồi không sống ở Việt Nam, mỗi lần về thăm nhà là mỗi trải nghiệm shock văn hóa ngược với chính đồng bào của mình! Nhiều lúc không biết nên cư xử sao cho phù hợp với những đổi thay mà chúng tôi đã bị tụt lại phía sau! Có lẽ mình cũng là kẻ thô lỗ, lạc hậu và nhiều chuyện trong mắt của đồng bào mình mà mình không biết!

Tôi nhớ một người bạn có lần viết cho tôi chia sẻ rằng: Dường như con người sinh ra để giải quyết các mối quan hệ giữa con người với nhau rồi lại chết đi! Cuộc đời chỉ quẩn quanh đáng chán vậy thôi sao?

Tôi nghĩ điều đó cũng có thể đúng! Nhưng tôi không biết trong trường hợp này, quan hệ người với người được cho là mối quan hệ gì? Tôi nên là kẻ vô cảm, ngậm miệng trước mọi sự quanh tôi hay nên để ý và lên tiếng với những gì không phải? Mà nhiều khi chuyện Đúng - Sai thật ra cũng vô cùng cực… Cũng như tôi bị hai bố trẻ kia mắng thẳng vào mặt rằng dám “ áp đặt tiêu chuẩn sống của mình lên người khác” đó sao??? Cùng là khách, người ta cũng trả tiền như tôi, người ta có thể ồn ào, bừa bãi, vì phạm nội quy nơi công cộng… là quyền của người ta. Đâu phải việc của tôi! Người ta có tiền người ta có quyền hơn tôi mà!?

Cuối cùng: “ Tiền cả đấy!”

Vietnam, 2024

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bag by Shnguyen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category