09/09/2026
ĐỪNG ĐỂ NHỮNG THỨ MÌNH CHƯA CÓ KHIẾN MÌNH NGHĨ RẰNG MÌNH CHƯA ĐỦ TỐT.
Có một kiểu tư duy mình nhận ra rất dễ mắc phải là luôn nhìn vào thứ mình chưa thể có, chưa thể cho con, rồi quên mất hàng trăm thứ mình đã và đang làm mỗi ngày.
Mình và chồng từng nghĩ bố mẹ phải cố gắng để sau này có thật nhiều tài sản cho con. Một căn nhà, một mảnh đất, một khoản tiền đủ lớn… để con bước vào đời đỡ vất vả.
Mong muốn ấy không có gì sai.
Nhưng nếu mình bắt đầu nghĩ mình chưa có cái này cho con, chưa để dành được cái kia cho con…rất dễ rơi vào tư duy thiếu thốn.
Có 1.000 thứ nhưng chỉ nhìn vào 1 thứ mình thiếu, cuối cùng trong lòng vẫn thấy mình chưa đủ.
Mình chăm sóc con, cho con học hành, dành thời gian đồng hành, tạo môi trường, rèn thói quen, cho con trải nghiệm… nhưng rồi lại nghĩ chưa làm được gì cho con vì chưa có tài sản để lại. Và mình nhận ra, nếu cứ suy nghĩ như vậy thì có lẽ chẳng bao giờ mình cảm thấy đủ.
Điều nguy hiểm hơn là cách mình nhìn nhận bản thân cũng sẽ ảnh hưởng đến cách mình nói và sống trước các con. Nếu chính mình luôn thấy thiếu, luôn tự ti và phủ nhận những gì mình đã làm được, rất khó để dạy con biết trân trọng những gì mình đang có.
Vậy nên điều mình muốn thay đổi không phải là ngừng cố gắng kiếm tiền hay tích lũy tài sản. Mà là ngừng lấy những thứ mình chưa có để phủ nhận những thứ mình đã làm được.
❓VẬY LÀM THẾ NÀO ĐỂ THOÁT KHỎI TƯ DUY THIẾU THỐN?
Mình đang muốn thực hành bằng những việc rất cụ thể.
1. Thứ nhất, công nhận những gì mình đã làm tốt.
Mỗi tối trước khi đi ngủ, dành vài phút viết xuống 3 điều mình đã làm được trong ngày. Không nhất thiết phải là thành tựu lớn.
Hôm nay mình kiên nhẫn hơn khi con làm sai.
Mình dành 20 phút đọc sách cùng con.
Mình hoàn thành công việc đúng kế hoạch.
Mình học thêm được một điều mới.
Mình giữ được lời hứa với bản thân.
Mình muốn tập cho não nhìn thấy những gì mình đang có và đang tiến bộ, thay vì chỉ chăm chăm tìm phần còn thiếu.
2. Thứ hai, phân biệt giữa mình chưa có và mình không đủ tốt.
Hai điều này hoàn toàn khác nhau.
Mình chưa có một tài sản lớn không đồng nghĩa mình là một người mẹ chưa tốt. Mình chưa cho con được tất cả những điều kiện tốt nhất không đồng nghĩa những gì mình đang dành cho con là vô nghĩa.
Có những thứ mình chưa có hôm nay thì mình tiếp tục làm việc, học hỏi và xây dựng. Nhưng mình không cần tự hạ thấp bản thân trong lúc đang trên đường tạo ra nó.
3. Thứ ba, chuyển câu hỏi từ “Mình thiếu gì?” sang “Mình có thể làm gì?”
Thay vì mình không có nhiều tài sản để lại cho con. Mình sẽ hỏi mình có thể trang bị cho con năng lực gì để sau này con tự tạo ra cuộc sống của mình?
Kiến thức. Kỹ năng. Một nghề để kiếm sống. Khả năng tự học. Kỷ luật. Sức khỏe. Tư duy tài chính. Khả năng đứng dậy sau thất bại.
Bố mẹ có thể tạo nền móng và trao cho con những công cụ ban đầu. Còn khi trưởng thành, cuộc đời của con vẫn cần được xây bằng chính năng lực và sự nỗ lực của con.
4. Thứ tư, biến mong muốn thành mục tiêu và kế hoạch.
Nếu mình thực sự muốn có thêm tài sản, thu nhập hay điều kiện tốt hơn cho con, thay vì lo lắng:
Mục tiêu của mình là gì?
12 tháng tới mình muốn thay đổi điều gì?
Mỗi tháng cần làm gì?
Mỗi ngày cần học hoặc hành động điều gì?
Rồi sau 9–12 tháng, mình ngồi xuống tổng kết lại. So với chính mình một năm trước, mình đã đi được bao xa?
Đây cũng là điều mình muốn áp dụng vào hành trình xây dựng bản thân và chia sẻ nội dung của mình.
Bởi nếu chính mình không nhìn thấy giá trị trong những gì mình đã trải qua, đã học, đã làm và đã vượt qua, mình sẽ luôn nghĩ mình có gì đâu mà chia sẻ?
Trong khi có thể chính những trải nghiệm rất bình thường ấy lại là điều một người khác đang cần.
Cuối cùng, mình nghĩ bố mẹ vẫn nên cố gắng tạo điều kiện tốt nhất trong khả năng cho con. Nhưng đồng thời cũng cần đủ tự tin để nói với chính mình.
Mình đã và đang làm hết sức trong khả năng của mình. Những gì chưa có, mình tiếp tục xây dựng. Những gì đã làm được, mình học cách công nhận.
Tài sản bố mẹ để lại cho con là một lợi thế. Nhưng sẽ còn một thứ quan trọng hơn. Nuôi một đứa trẻ có đủ năng lực để sau này tự tạo ra tài sản, tự xây cuộc đời và tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Và trước khi dạy con tin vào chính mình, có lẽ người mẹ cũng cần học cách tin và công nhận chính mình trước.
Nguồn: Tình Lê