19/12/2024
Đầu tháng mình đi công tác chục ngày. Đến ngày thứ 4 chồng mình mới bảo “NHỚ VỢ!”.
Mình lẩm bẩm: “chồng với chả con vợ vắng nhà nửa tuần mới kêu nhớ!”. Xong mình quăng điện thoại định dỗi ko rep.
Bà chị mình ngồi cạnh cười thô bỉ bảo “Chồng tao xa vợ cả tuần tao nhắn hỏi ‘Anh nhớ em khum?’ ổng còn thả tim phát chứ còn chả thèm rep thành chữ “anh có” =))
Thề chứ???
Mình bảo “phải em em bỏ chồng mất!”.
Bả từ thô bỉ chuyển sang khinh bỉ mình luôn: “Sao tao phải bỏ khi ổng đưa tao cầm thẻ ổng đi công tác tiêu pha ko phải lo nghĩ, tối xem cam thấy ổng loanh quanh dạy con học rồi đi giặt rũ dọn nhà. Tình cảm nhiều khi nó là đám mây trên trời khó cầm nắm rõ ràng! Phiên phiến tí đi cả 2 bận bù đầu chứ có phải hồi tán nhau đâu!!!”
Thế là mình lại cầm điện thoại nhắn lại “em cũng nhớ chồng, chồng thích quà Bắc gì để em mang về cho!”.
Xong ngồi ngẫm nghĩ cũng thấy mình hãm! Mình cũng có nhắn ổng kêu nhớ ổng đc chữ nào đâu mà ngồi đòi hỏi? Mịe may ngta vẫn còn nhớ còn nhắn yêu thương tức là vẫn rất tình cảm với mình rồi đấy thế mà còn dựng ngược lên. 😂😂😂
Đi xa lâu ngày nay về nhà 2 vợ chồng nhìn nhau đong đầy cảm xúc, ôm ấp vui cười.
Xưa mình hay ngúng nguẩy “anh ko tinh tế gì cả”. Nhưng rồi cuộc đời dạy mình rằng mình cũng chẳng tâm lý xuất sắc gì cho cam. Đòi hỏi vừa thôi.
“Tình cảm nhiều khi nó là đám mây trên trời khó cầm nắm rõ ràng” - câu này nghe qua thì khó hiểu mà ngẫm sâu xa từ nhiều góc nhìn thì lại thấy đúng đúng. Một loại tình cảm không phô trương, không cần lời nói hay hành động cầu kỳ, nhưng vẫn tồn tại mãnh liệt như mây trên trời – lúc nào cũng ở đó, dù ta có thấy hay không. Nhiều mối quan hệ bền lâu dựa trên sự hiểu ngầm, lòng tin, và một kiểu kết nối sâu xa mà đôi khi không cần giải thích.
Thôi đôi khi phiên phiến tí thì lại vui! 😛