10/07/2026
Có ai ngờ...
Tròn 1 năm trước, mình đóng lại chặng đường 6 năm bán bikini để bắt đầu một công việc hoàn toàn khác.
Từ một người suốt ngày lên mẫu, chọn vải, chụp hình, bán hàng... giờ chuyển sang ngồi ôm máy may từ sáng tới tối. Người thì dính đầy chỉ, bụi vải. Lưng đau, mắt mỏi là chuyện như cơm bữa.
Nhiều người hỏi: "Có tiếc không?"
Có chứ!
Nhưng đổi lại, mình có một công việc ổn định hơn, được chủ động thời gian và quan trọng nhất là được ở bên con nhiều hơn. Với mình, vậy là đáng.
Một năm qua cũng có lúc mệt đến mức tự hứa: "Tháng sau nghỉ nhận bớt đồ!"
..rồi khách lại mang đồ tới. 😂
Mệt thì có mệt.
Nhưng vui vì khách quay lại.
Vui vì khách giới thiệu thêm khách.
Vui vì mình dần chứng minh được rằng: làm nghề tử tế thì nghề cũng sẽ không phụ mình.
Nhìn lại mới thấy, mình không hề đi lùi.
Chỉ là đổi sang một con đường khác. Ít hào nhoáng hơn, nhưng vững vàng hơn.
Cảm ơn tất cả khách hàng đã tin tưởng mình suốt một năm qua.
Cảm ơn chiếc máy may đã cùng mình "tăng ca" mỗi ngày.
Và cảm ơn bản thân vì đã đủ gan để bắt đầu lại gần như từ con số 0.
Năm thứ hai rồi.
Mong vẫn đông khách.
Vẫn mệt.
Nhưng là cái mệt của một người vừa kiếm được tiền, vừa không bỏ lỡ tuổi thơ của con. ❤️