Saddy Có những kẻ sinh ra đã cô đơn �

Thật ra bỏ lỡ nhau chỉ đơn giản thế này: Trong thế giới của con trai, nếu cô ấy yêu mình thì sẽ...
29/07/2020

Thật ra bỏ lỡ nhau chỉ đơn giản thế này: Trong thế giới của con trai, nếu cô ấy yêu mình thì sẽ không rời đi. Trong thế giới của con gái, nếu anh ấy yêu mình thì sẽ tự tìm đến. Em thật sự muốn giữ anh lại, nhưng em quá cố chấp với cái gọi là tự tôn nên không thể thốt nên lời được. Cho nên, cuối cùng anh không ở lại, em cũng chẳng ngoái đầu. Chỉ chớp mắt một cái mà suốt đời không thể gặp nhau nưã.

NHỮNG ĐIỀU NÊN THỬ TRƯỚC 25 TUỔI 1. Có một tài khoản ngân hàng với ít nhất 50 triệu. Đừng ngửa tay xin tiền bố mẹ mà hãy...
29/07/2020

NHỮNG ĐIỀU NÊN THỬ TRƯỚC 25 TUỔI

1. Có một tài khoản ngân hàng với ít nhất 50 triệu. Đừng ngửa tay xin tiền bố mẹ mà hãy ra đời và tập kiếm những đồng tiền đầu tiên.

2. Cắt tóc ngắn

3. Tỏ tình với crush

4. Tụ tập bạn bè nhiều hơn. Rất là buồn nếu như gần đến ngưỡng ba mươi rồi mà số lượng bạn bè thân thiết của bạn chẳng có bao nhiêu.

5. Có người để yêu
Thật ra, ế hiện tại đang là xu thế. Nhưng cũng nên thử một lần yêu ai đó lúc bạn còn trẻ vì nó rất đặc biệt, vừa ngu dại, vừa đẹp đẽ, vừa khó quên.

6. Nhiều công việc part time
Các công việc part time sẽ đem đến cho bạn các mối quan hệ đồng nghiệp, đối tác, khách hàng, bạn bè… nhiều hơn là tiền. Rất có ích khi bắt tay vào công việc chính thức.

7. Một vài chuyến phượt
Chuyện đi phượt sớm hay muộn là tùy ở bạn thôi nhưng vấn đề ở chỗ nếu sau năm 22 tuổi, sẽ có một đống việc xuất hiện, ngăn trở bạn làm điều đó.

8. Thử những gì bạn muốn nhưng chưa dám
Bạn thử đi bar chưa? Bạn thử có khuyên tai thứ 2, thứ 3 chưa? hãy một lần thử “nổi loạn có kiểm soát” thay vì sống quá lí trí. Cái cảm giác đó sẽ cực kỳ đã, mà dám chắc sau này khi bạn qua tuổi 25, bạn sẽ hiếm khi có lại được.

9. Nuôi một bé pet xinh xắn

10. Học thêm một tài lẻ

11. Du lịch một mình. Tự kiếm tiền và đi du lịch một mình là một trải nghiệm bạn nên làm một lần trong đời

12. Có một đứa bạn thân khác giới

13. Học cách nói "Không", biết nói câu xin lỗi đúng lúc, đúng chỗ và đúng người.

14. Ngừng việc ghét chính bản thân mình

15. Một công việc kinh doanh riêng
Chẳng ai muốn đi làm thuê hoài, nhưng cũng không một bước tiến lên ông bà chủ được. Hãy nhìn xung quanh bạn. Rất nhiều người cùng lứa tuổi với bạn đang rục rịch kinh doanh, vậy sao bạn không thử? Ít nhất thì cảm giác sở hữu một cái gì đó thuộc về mình nó cực kỳ đã.

16. Hãy thường xuyên dành thời gian cho ông bà, bố mẹ và những người thân, càng lớn bạn càng bận rộn hơn, nhưng đừng để điều thiêng liêng đó trở thành ít ỏi.

_Thị Nguyễn st_

Có một kiểu người 99, họ thích một mình và giỏi chịu đựng cô đơn đến kỳ lạ…Những khi gặp khó khăn hay có chuyện buồn, họ...
22/07/2020

Có một kiểu người 99, họ thích một mình và giỏi chịu đựng cô đơn đến kỳ lạ…
Những khi gặp khó khăn hay có chuyện buồn, họ chỉ muốn im lặng một mình, không gặp gỡ ai, không muốn ở bên ai, không cần kể với ai, càng không đăng tải bừa bãi cảm xúc lên MXH.
Thậm chí đến người mà thật sự xem là bạn thân cũng không thể biết hết chuyện của họ. Lúc họ mệt mỏi nhất, tuyệt vọng nhất, đa số đều chỉ riêng một mình họ biết. Khi họ có thể nói ra kể ra, tức là họ đã tự mình vượt qua xong chuyện ấy rồi.
Những kiểu người như vậy, không biết từ đâu đã tôi luyện cho họ sức chịu đựng đó.
Người có thể bước vào thế giới của họ, thực sự rất ít.

Có thức khuya mới là tuổi trẻ,Nếu những đêm mưa có thể mang theo suy nghĩ, có lẽ người ta sẽ ít thức khuya hơn.Vẫn biết ...
22/07/2020

Có thức khuya mới là tuổi trẻ,
Nếu những đêm mưa có thể mang theo suy nghĩ, có lẽ người ta sẽ ít thức khuya hơn.
Vẫn biết đi ngủ sớm có lợi cho sức khỏe nhiều lắm, nhưng chẳng thể bỏ thói quen ấy. Nhiều khi chỉ nằm nhìn màn hình điện thoại thôi, cũng chẳng buông xuống được.
Tuổi trẻ chênh vênh giữa thành phố, chưa xác định được mình muốn gì và cần làm gì ? nên cứ vô định vậy, chẳng muốn phải đi ngủ sớm.
Cũng có thể là những đêm thở dài trăn trở với mớ suy nghĩ lộn xộn trong đầu,
Hôm nay bản thân có ổn không ?
Chuyện tình yêu sớm nắng chiều mưa, phải gặp sai bao nhiêu người mới gặp đúng người ấy ?
Đến tuổi này sao vẫn chưa có gì trong tay ?..
Cứ thế, đi nhiều thì thành đường, thức khuya nhiều thành thói quen. Chỉ đến khi đôi mắt cảm thấy mỏi mệt, mới có thể ngon giấc.
Những người thức khuya thường rất cô đơn, hãy yêu thương họ nhiều hơn.

Cảm xúc tháng mười hai.Sáng ra, xé tờ lịch cũ chợt giật mình, hóa ra đã sang tháng mười hai. Dạo một vòng trên Facebook,...
09/12/2019

Cảm xúc tháng mười hai.
Sáng ra, xé tờ lịch cũ chợt giật mình, hóa ra đã sang tháng mười hai. Dạo một vòng trên Facebook, thấy bạn bè mỗi người chào tháng mười hai với một tâm trạng khác nhau. Kẻ háo hức, mong chờ, người thẫn thờ tiếc nuối.
Hiển nhiên rằng, dẫu mình đứng yên thì đời vẫn chảy. Dẫu muốn hay không thì ngày vẫn qua. Hôm nào, hè còn rực rỡ, rồi thu vàng phơi phới gõ cửa, chóng vánh lắm đã đến đông. Giờ đây, đông cũng rũ áo đi nhanh, buông mành cho những gì ở lại.

Đôi khi một mình vẫn ổn, đơn độc cũng tốt, miễn là an yên.Độc thân, là mỗi ngày thức dậy không cần ăn vận theo cách ngườ...
24/08/2019

Đôi khi một mình vẫn ổn, đơn độc cũng tốt, miễn là an yên.
Độc thân, là mỗi ngày thức dậy không cần ăn vận theo cách người kia thích, không nhất thiết phải đợi chờ cuộc gọi hay tin nhắn của bất kì ai.
Năm 17 tuổi, bạn thích ai đó và muốn theo đuổi, nhưng cứ do dự rồi không đủ can đảm, nên chẳng thể đến gặp họ để mở lời.
Năm 20- 21 tuổi, bạn quyết định sẽ nói thật lòng với người mà bạn có tình cảm, nhưng đáng tiếc họ đã sớm chẳng còn cạnh bên.
Năm 23 tuổi, bạn cũng muốn bước ra đường, đi ăn quán, hay lên mạng xã hội đều có cặp có đôi như những người khác. Nhưng vừa tốt nghiệp đại học, việc làm chưa có, cuộc sống khó ổn định, thì lấy đâu tâm trí mà tơ tưởng tới chuyện yêu đương.
Năm 25 tuổi, khi bạn đã đủ trưởng thành, độc lập và chín chắn, thì lại quen với cảm giác một mình, quen với cuộc đời bình lặng, nên lại lười mở lòng với bất cứ ai. Đôi khi chuyện yêu ai đó không phải do mình chọn lựa, mà do duyên của trời. Còn có được họ hay xa rời, thì phải tuỳ vào điều kiện và thời điểm. Có người 18 tuổi đã gặp đúng nhân duyên, yêu nhau chẵn tròn 10 năm sau thì cưới.
Có người 17 tuổi đã trải những lần đầu, vậy mà 26 tuổi cảm tình vẫn chưa bình đạm được đến đâu. Có người phải chờ đến 30 tuổi, mới tìm gặp người yêu mình thật lâu và biết thế nào là viên mãn. Cũng có số ít người, dù ở bất cứ độ tuổi nào, họ cũng chỉ cần ở cạnh tri kỉ hay bạn thân, vậy là đã đủ an tâm và hạnh phúc.
Đôi khi một mình lại càng tốt, đỡ phải lo nghĩ, đỡ phải phiền lòng. Không nhất thiết lúc nào cũng ghen giận bên cạnh người mình thương có bọn tán tỉnh, không cần suy tính chuyện tiền bạc và những khoản chi tiêu.
Yêu càng nhiều người thành ra chẳng muốn dốc lòng như những lần trước. Bước qua những đoạn tình lỡ vỡ lại không dám tin tưởng thêm một ai. Độc thân, là mỗi ngày thức dậy không cần ăn vận theo cách người kia thích, không nhất thiết phải đợi chờ cuộc gọi hay tin nhắn của bất kì ai. Nhiều khi chẳng phải mình không muốn có người yêu, mà chỉ sợ mang đỡ quá nhiều những điều khiến mình phiền não. Vậy nên thế nào cũng được, một mình vẫn ổn, đơn độc cũng tốt, miễn bình đạm và tâm yên.

16/05/2019

Anh yêu cô ấy, em đau một.
Anh yêu một ai khác ngoài cô ấy ra, em đau đến mười.
Em là người vô hình sao? Em thì không biết đau sao?
Tại sao mọi người đều có thể, còn em thì không.

Đừng ngồi khóc mãi vì một người đã bỏ rơi bạn, đứng dậy được rồi…Tôi chắc rằng trong tháng năm còn lại của đời người, bạ...
11/05/2018

Đừng ngồi khóc mãi vì một người đã bỏ rơi bạn, đứng dậy được rồi…

Tôi chắc rằng trong tháng năm còn lại của đời người, bạn sẽ còn vô số chuyện để dùng đến nước mắt nhưng hãy để nó rơi vì niềm vui, vì yêu thương và vì những người xứng đáng!

Ai cũng nói nước mắt là thứ vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ , còn tôi sử dụng vũ khí của mình để tự dày vò mình hàng đêm, dường như khóc đã là thói quen mỗi khi nghĩ về Người ấy, vậy mà người ta còn phũ phàng buông tay… thật đáng thương hại làm sao !

Bạn có bao giờ “bị đá” như tôi chưa? Ngày đầu tiên thất tình, tôi khóc hơn 4 tiếng đồng hồ đến nỗi hai mắt tấy đỏ, mờ căm căm. Sang ngày thứ hai tuy có ít hơn nhiều nhưng vẫn đỏ hoe thường trực. Tôi mang cái mặt nhòe nhoẹt thê thảm ấy đến nhà nhỏ bạn thân, định nhào vào lòng cho nhỏ an ủi. Vậy mà chưa kịp nhìn mặt tôi, nhỏ đã quát: “Việc gì phải khóc, nước mắt là để dành cho những người xứng đáng…!”

Tôi cũng xin nói thêm một chút về cái gọi là “Nước mắt”. Bạn có biết vì sao nước mắt có vị mặn hay không? Theo thông tin từ các nhà khoa học, đó chính là muối trong máu được đi ra theo nước và trong nước mắt còn chứa lượng hoocmon có tác động lên sự đau đớn. Vì thế mỗi khi chúng ta khóc xong sẽ thấy nhẹ nhàng hơn, như được xả trôi lớp bụi nặng nề vương víu lâu ngày.

Và nếu gặp những chuyện chúng ta cảm thấy hết sức tuyệt vọng, bất lực và bế tắc, không thể làm gì khác hơn, tôi khuyên bạn cách tốt nhất là nên khóc. Đừng ai nói với tôi rằng: “Tại sao không hành động gì ngay đi, hy vọng cứu vãn thay vì ngồi khóc”. Tôi cũng sẽ trả lời rằng: Những gì có thể làm, chắc chắn đã làm rồi. Đôi khi chúng ta sống là phải biết cách chấp nhận sự thật, chấp nhận thất bại và… khóc.
Không phải tự nhiên tạo hóa cho con người biết khóc vì nước mắt còn có tác dụng hàn gắn mối quan hệ giữa người và người. Nếu không cảm nhận được nỗi đau từ những giọt nước mắt của người khác nghĩa là bạn cần đi bác sĩ xem lại mình có mang quả tim hay không? Làm ơn, đừng lơ là với nước mắt…

Trong tình yêu, những giọt nước mắt cay đắng chỉ nên rơi xuống một lần cho một người ra đi, và xin đừng phí phạm máu thịt của bạn. Khi quay lưng đi, họ đâu biết chúng ta thương nhớ. Khi quay lưng đi, họ đâu biết chúng ta ngồi tựa lưng vào tường giữa bóng tối hàng giờ và khóc, họ làm gì thấy được nỗi đau phía sau khi chưa một lần nhìn lại… Đừng ngồi khóc mãi vì một người đã bỏ rơi bạn, đứng dậy được rồi…

Hãy quí trọng nước mắt của mình, tôi chắc rằng trong tháng năm còn lại của đời người, bạn sẽ còn vô số chuyện để dùng đến nước mắt nhưng hãy để nó rơi vì niềm vui, vì yêu thương và vì những người xứng đáng chứ đừng để nước mắt cứ lăn hoài trên má bạn. Còn nếu bạn không xác định được người nào là xứng đáng, hãy lắng nghe con tim. Riêng tôi, người xứng đáng là người hiểu được nỗi đau trong từng giọt nước mắt.

Tình yêu giữa hai người đàn ông thì có làm sao, ai mà chẳng mong được hạnh phúc!Nếu có ai đó hỏi tôi rằng tôi có thấy đi...
22/03/2018

Tình yêu giữa hai người đàn ông thì có làm sao, ai mà chẳng mong được hạnh phúc!
Nếu có ai đó hỏi tôi rằng tôi có thấy điều gì bất bình thường trong tình yêu của hai người bọn họ không, thì tôi chỉ nói rằng: Có, nhưng điều bất thường đó là vì họ đã vượt xa khỏi tất cả những điều bình thường.
Tôi biết thời đại mà chúng ta đang sống có nhiều người đã cởi mở hơn với những người LGBT, nhưng bên cạnh đó cũng có những người xem họ như là một sự dị biệt so với những người bình thường, và xa lánh họ, và kỳ thị họ.
Nhưng tôi vẫn nghĩ dù bạn có nhìn nhận họ thế nào đi chăng nữa, thì họ vẫn xứng đáng được sống và cống hiến, trên hết là được tận hưởng hạnh phúc mang phong vị riêng – giống như chính chúng ta – giống như tất cả những người dị tính khác trên hành tinh này.
Bạn tôi từng tiết lộ với tôi bí mật của cậu ấy vào một lần say rượu. Cậu ấy khóc rất to bên kia điện thoại, nói rằng nếu không chia sẻ với tôi bí mật lớn nhất cuộc đời này, có lẽ cậu ấy sẽ gục ngã mất. Thoạt tiên, tôi cho rằng bạn mình đang đùa. Bởi cậu ấy là tuýp người mà con gái chúng tôi (có lẽ) sẽ rất thích. Cậu sở hữu vẻ ngoài ưa nhìn, gout ăn mặc khá chất và tính cách cởi mở, nói chuyện hài hước, có duyên.
Nhưng rồi sao, sự thật vẫn là sự thật. Sự thật ấy có thể đau khổ với bạn, với cả tôi nữa, nhưng nó không thể nào khác đi. Cậu ấy không rung động với những cô gái khác, thay vào đó, cậu ấy thường thấy tim lạc nhịp khi tiếp xúc với những người cùng giới. Cậu ấy nhận ra sự "khang khác" của mình so với mọi người từ năm cậu học lớp 8. Và từ đó cho tới khi học đại học, cậu ấy vẫn không tiết lộ với bất kỳ ai. Ôm bí mật một mình, lặng lẽ từng ngày vun giữ niềm tin cho chính mình, cậu ấy vẫn luôn cố gồng mình lên để mạnh mẽ.
Có lẽ chẳng thể kể được những nỗi buồn mà bạn tôi từng mang, và tôi nghĩ chỉ những ai ở trong hoàn cảnh của cậu ấy mới có thể biết rõ nhất, thấu hiểu rõ ràng nhất. Nhưng điều đáng nói ở đây là: bạn tôi không dám yêu!
Cậu ấy sợ tình yêu giống như một đứa trẻ con sợ ông kẹ. Nếu như trẻ con sợ bị ông kẹ bắt cóc mất và không thả chúng về cho bố mẹ, thì cậu bạn tôi cũng tồn tại một nỗi sợ tương tự thế. Cậu ấy sợ nếu một ngày nào đó cậu ấy tiếp nhận một người đàn ông bước vào cuộc đời mình, thì cậu ấy hoặc sẽ mất đi cha mẹ, người thân, hoặc là chọn yêu trong bóng tối. Tất nhiên, vẫn còn trường hợp thứ 3: là được gia đình chấp thuận và tình yêu bền lâu mãi mãi. Nhưng trên đời này viên mãn được mấy người, bạn nhỉ?
Nhưng tình yêu là thứ mà bạn không thể đặt lịch, cũng không thể hẹn giờ. Vào thời khắc ấy, người được số mệnh sắp xếp sẽ đến bên cạnh bạn vẫn sẽ xuất hiện và cố tình chen vào dòng đời vồn vã của bạn. Bạn sẽ yêu, hệt như thể sợ ngày mai chớp tắt và không có cách nào tìm thấy nhau được nữa. Chúng ta rồi sẽ yêu một người đến mức quên sáng tối, quên hết mọi lý lẽ, quên hết lời lèm bèm của "lý trí"… Và cậu bạn tôi, cũng rơi vào tình yêu vào một ngày đẹp trời nào đó!
Tôi vẫn nhớ cậu ấy đã gọi điện cho tôi, hào hứng mời tôi đi café để… ra mắt người yêu. Hai nam và một nữ, hồn nhiên bước vào quán café và bắt đầu trò chuyện. Tôi không nhận ra bất cứ sự khác lạ nào, ngoài việc anh chàng kia có vẻ khá quan tâm tới cậu bạn tôi, cái ánh mắt của những người "say nhau" khi lọt vào lưới tình ấy – chắc là bạn cũng hiểu.
Kể từ sau đó, cuộc sống của bạn tôi không có quá nhiều u buồn nữa. Cậu ấy có thể chia sẻ mọi thứ - tất cả mọi thứ với người yêu – giống hệt như cách chúng ta trò chuyện và chia sẻ với người yêu khác giới của mình. Phải, chẳng có gì khác biệt cả. Họ chia sẻ với nhau, tâm sự, chuyện trò, hẹn hò đi ăn, đi café, vẫn sóng đôi, vẫn thổ lộ tình cảm, vẫn ngọt ngào, và vẫn chẳng làm sao hết.
Vừa rồi tôi được hai người bọn họ mời tới một cuộc hẹn đặc biệt – ngày kỷ niệm tình yêu tròn 2 năm của họ. Và cột mốc 2 năm ấy, chắc có lẽ cũng là con số đáng mơ ước của nhiều cặp đôi khi yêu. Tình yêu mặc dù không tính bằng thời gian, không đong đếm được cân nặng, không có thước đo cho chiều dài, độ rộng hay nông sâu. Nhưng chúng ta vẫn dễ dàng mường tượng được hạnh phúc khi ai đó khoe với chúng ta rằng: "Chúng tôi yêu nhau đã được một quãng ngày dài rồi đấy, tuyệt vời hơn là ngày vui nhiều hơn những ngày buồn."
Cũng trong ngày hôm đó tôi đã khóc, thay cho nhân vật chính. Tôi đã vừa khóc vừa cười, thay cho cậu bạn đã từng nhút nhát đến độ không dám mở lòng yêu ai của mình. Trong số 3 người chúng tôi, không ai dám nói trước tương lai là gì, nhưng hiện tại, tôi biết cậu ấy đang hạnh phúc. Cậu ấy hạnh phúc không phải chỉ bởi tìm được người yêu thương mình, chấp nhận mình, mà còn vì cậu ấy được trân trọng, được nâng niu, và được gom góp cũng như san sẻ gánh nặng cùng một bàn tay nào đó ở trong đời.
LGBT

Là phụ nữ, đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!Đàn ông khi yêu nếu được chiều chuộng quá thường luôn nghĩ...
15/03/2018

Là phụ nữ, đừng coi tình yêu là tất cả thế giới sống của mình!
Đàn ông khi yêu nếu được chiều chuộng quá thường luôn nghĩ mình là duy ngã độc tôn trong lòng cô ấy...
Đôi khi mẹ tôi cố chấp tới nỗi khiến tôi phát bực, nhưng tôi vẫn nghĩ mẹ đúng. Người phụ nữ như mẹ thông minh đến nỗi hiểu rõ hạnh phúc của mình nằm ở đâu, cho nên lúc nào cũng không khiến mình quá chìm đắm như những người phụ nữ dễ dàng tin vào tình yêu.
Người ta nói phụ nữ thông minh quá sẽ không hạnh phúc, còn mẹ tôi nghĩ rằng: "Là phận đàn bà, đừng nên coi tình yêu là cả thế giới. Điều quan trọng, chính là hãy yêu thương bản thân và trân trọng những - thứ - đang - thuộc - về - mình."
Mẹ tôi là người phụ nữ lý trí, bà luôn rất rõ ràng trong tình cảm và lúc nào cũng khuyên tôi phải rõ ràng trong tình cảm. Mẹ tôi cho rằng đã yêu nhau là phải toàn tâm toàn ý thuộc về nhau, phải cùng nhau hướng tới một mục đích. Trong tình cảm không nên chứa chấp bất cứ một sự giả dối nào, cũng không nên lúc nào suy nghĩ đến một kết cuộc đau thương.
Mẹ cũng nói, khi con bị người khác phản bội, con không nên níu kéo họ. Nếu họ muốn ở lại bên con họ đã chẳng lừa dối con. Vì vậy con nên có sự tự trọng và kiêu hãnh của mình. Là con gái nên nhận thức được giá trị của bản thân. Một là của con hết, hai là của người ta hết. Dù cần hay không nhưng đã mất niềm tin là một lần thua cuộc, trách nhiệm ở con chứ không phải ai khác. Con nên chấp nhận điều đó.
Khi bố mẹ tôi ly hôn, mẹ tôi tỏ ra rất bình thản. Bà như đã tính sẵn được mình cần phải làm gì, từ đầu đến cuối đều ung dung mà bước. Nhưng tôi biết đằng sau sự bình thản là những con sóng ngầm, chẳng ai có thể dửng dưng được trước những đau thương.
Có chăng, chỉ là che giấu quá giỏi. Nhưng điều ấy khiến mình không để người khác có cơ hội thương hại. Tất cả chúng ta đều không muốn bị ai thương hại, chúng ta đều biết rõ điều đó. Cho nên từ lúc bắt đầu cho đến lúc kết thúc, mẹ tôi chưa bao giờ ân hận vê quyết định của mình. Đó chính là trách nhiệm.
Tôi cũng không hiểu tại sao con gái khi yêu lại cứ phải dựa dẫm vào tình cảm của một người đàn ông. Lúc nào cô ta cũng nghĩ anh ấy có yêu mình hay không, mình có khiến anh ấy hạnh phúc hay không, hay như ngoài mình ra anh ấy có nhớ đến ai đó khác không. Đó là những suy nghĩ dồn chúng ta đến thế yếu hơn họ. Đàn ông khi yêu nếu được chiều chuộng quá thường luôn nghĩ mình là duy ngã độc tôn trong lòng cô ấy, dần dà từ tình cảm ban đầu sẽ thành sự chiếm đoạt. Đó thực ra đâu phải là tình yêu!
Có rất nhiêu cách khiến tình yêu biến chất, cách đơn giản nhất chính là mù quáng yêu một người. Yêu không sai, cái sai chính là chúng ta không hiểu đối phương và mình muốn gì ở nhau. Tôi sống hơn hai mươi năm, từ khi nhận thức được tình yêu thì luôn nghĩ chỉ cần sự đồng thuận trong tâm hồn là được. Nhưng mẹ tôi lại dạy, đó chỉ là lúc ban đầu.
Tình yêu phức tạp hơn hết thảy thứ tình cảm nào khác, để kéo dài nó phải trải qua rất nhiều thử thách. Nếu như qua một thời gian, tình yêu không khiến con mệt mỏi thì tức nghĩa là con đã thắng. Còn nếu con thua, thì mẹ nghĩ con cũng biết rồi đấy…
Kết cục mà mẹ tôi nói đến cũng giống như kết cục của bố mẹ tôi.
Song, mẹ tôi đã dạy cho tôi rất nhiều điều trong tình yêu. Bà khiến tôi hiểu rằng phụ nữ khi yêu cũng cần sòng phẳng như đàn ông. Họ đối với ta chân thành thì ta chân thành lại, họ giả dối với ta ta có thể vứt bỏ không mảy may thương tiếc. Đó là điều chúng ta đáng được làm chứ không phải là điều chúng ta nên làm.
Đổi lại, mẹ tôi luôn nói nếu con cần sự tôn trọng từ ai đó con cũng phải tôn trọng họ. Chẳng ai thích cứ một minh cố gắng rồi quay sang thấy người đó đang nhởn nhơ cười cợt. Người có thể tôn trọng con là người đàn ông hiểu được thế giới của con có những gì và con nên biết ơn anh ta vì điều đó. Người suốt ngày chê bai, đòi hỏi con là người không hiểu được trái tim con đối với anh ta ra sao. Nếu có thể, con nên chừa cho mình một lối thoát.
Đến tận bây giờ tôi luôn cho rằng mẹ tôi đúng. Cho nên tôi đã yêu như mẹ tôi đã dạy. Khi tôi yêu một ai đó, tôi sẽ dùng tất cả sự chân thành mà đối với họ. Song, tôi không coi tình yêu là cả thế giới của mình, vì như vậy sẽ chỉ khiến mình trở thành nô lệ của tình yêu. Tôi coi người tôi yêu là một nửa của tôi, nửa con lại tôi để cho riêng mình. Tôi nghĩ tôi phải yêu thương cả bản thân tôi nữa, vì anh ấy cũng không thể lúc nào cũng nhớ tôi, dành cho tôi sự quan tâm tuyệt đối. Điều ấy sẽ khiến tôi cân bằng và luôn tin tưởng vào tình cảm của bản thân hơn.
Mẹ tôi đã dạy cho tôi nhiều thứ, cuộc hôn nhân không mấy êm đềm của bà cũng dạy cho tôi nhiều thứ. Dù vậy thì cả tôi và mẹ tôi đêu cho rằng điều đó không quá tồi tệ. Khi thứ mà ta nhận được lại khiến ta thanh thản và hạnh phúc hơn về sau này.
Cảm ơn mẹ!

Chúng ta chia tay bao lâu rồi anh nhỉ? Anh còn nhớ em chứ ? Em thì vẫn chưa thể quên anh được...Anh này, có còn nhớ, nhữ...
14/03/2018

Chúng ta chia tay bao lâu rồi anh nhỉ? Anh còn nhớ em chứ ? Em thì vẫn chưa thể quên anh được...
Anh này, có còn nhớ, những con đường, gốc phố mình hay hẹn hò không? những quán trà sữa, quán lề đường, công viên mà em và anh vẫn thường lui tới... từ khi chúng ta chia tay em thấy nó trở nên vắng lặng hẳn anh ạ...!! Mà vốn dĩ nơi đó có rất nhiều người đến.
À, chắc là do tim em đã thiếu đi một người quan trọng, nên nhìn đâu em cũng chỉ thấy kỉ niệm chợt ùa về, rồi trống vắng đến thế thôi...
Em xin lỗi, vì cứ luôn nhớ về kỉ niệm của chúng ta, nhớ anh rồi buồn, khóc một mình, em thật sự yếu lòng lắm anh ạ, chỉ là do em cố mạnh mẽ để chẳng ai thấy em đau buồn thôi, vì họ chẳng giúp được gì cho em cả... nếu không cố gắng mạnh mẽ, em chẳng biết phải tựa vào ai anh à...

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84332139711

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Saddy posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Saddy:

Share