03/04/2020
“Ta gieo từng âm sắc
Cho đời nghe danh nhớ mặt...“
Những phận Người sẽ không bị bỏ rơi!.
Đầu tháng 04/2020, Tâm bão dịch COVID19, thời điểm nhạy cảm cả nước đang cùng chung tay chống dịch.
Mình là một người trẻ, đang đứng nhìn sự tồn vong của toàn nhân loại, chỉ biết chung tay cùng chính phủ đẩy lùi đại dịch thế kỷ này.
Mình biết được rằng, không chỉ mình đang khó khăn trong giai đoạn này, ngoài kia các doanh nghiệp lớn nhỏ đóng cửa, hàng quán bị đình chỉ, nền kinh tề hầu như kiệt quệ, mọi thứ đóng băng, trường học đóng cửa, các bạn công nhân viên chức bị cắt giảm biên chế, công nhân xí nghiệp bị cho nghỉ việc không lương,...... họ sống làm sao nổi khi gánh nặng cơm áo gạo tiền quay quanh.
Khi mình nghe tin cách li toàn xa hội, mình điếng người,những phận người ngày đây mai đó biết sống ra sao? cô, chú neo đơn không nơi nương tựa họ chỉ biết nhìn, nghe, khóc không thành lời.
Mình bất lực khi nhìn họ, chỉ biết cầu nguyện cho mọi thứ trở về quy cũ.
Mình về quê tránh dịch, đúng hơn là bám lấy gia đình, mong rằng sống xót qua mùa dịch này để có thể quay lại cuộc sống bình thường.
Theo dõi trên Facebook, trong giây phút sống còn này ngọn lửa tình người được đốt cháy mạnh hơn bao giờ hết, chính phủ hổ trợ người khó khăn, chủ trọ giảm tiền nhà cho người thuê, người có dư giúp đỡ người yếu thế, tiếp tế lương thực, thực phẩm cho người vô gia cư, người bán vé số,... những phần ăn nhỏ nhưng là cả tấm lòng, những bao gạo, gói mì là cả một niềm mơ ước về tương lai, cùng nhau nắm tay qua cơn đại dịch.
Mình viết những dòng này gửi đến những người đang làm những công việc cho đi nhưng không mong cầu sự nhận lại, cảm ơn những người trẻ như mình có tấm lòng bồ tát, cảm ơn vì các bạn đang cùng nhau chung tay vì cộng đồng.
Hi vọng rằng đại dịch qua đi, nhân loại bắt đầu lại từ đầu, chúng ta sẽ sống khác hơn, “chúng ta bắt đầu lại từ đầu”.
Chúc các bạn “An Yên” trong cuộc sống
Ảnh sưu tầm (Nguồn: Những người cống hiến cho xã hội).