Tuổi Thơ Miền Tây

Tuổi Thơ Miền Tây Út Bông, một cô gái trưởng thành chạm tuổi 30 phải đối mặt với nhiều áp lực cuộc sống.

Và ký ức tuổi thơ hạnh phúc của cô tại một vùng quê miền Tây xưa những năm 1996-200 luôn thôi thúc cô muốn sống lại tuổi thơ 1 lần nữa

13/08/2026

BẠN CÓ TỪNG BỊ ÁM ẢNH BỞI TRUYỀN THUYẾT "MA VÚ DÀI" TRÊN CÂY ME? 🌳👻

Miền Tây hồi xưa tối thui tối mịt, đêm nào cúp điện đám con nít tụi tui lại xúm quanh chiếc chõng tre, nín thở nghe má kể chuyện ma. Mà nhắc tới chuyện ma, ám ảnh nhất chắc chắn là truyền thuyết "ma vú dài".

Hồi đó trưa nắng chang chang, đám con nít cứ thích tấp tểnh ra gốc me chơi, thế nào cũng bị má hù: "Trưa nắng cấm có leo cây me nghen chưa! Ma vú dài bả ngồi trển, vắt hai cái vú qua vai, thấy đứa nào léng phéng là bả bắt đi luôn đó!".

Trí tưởng tượng của con nít mà, nghe má dọa xong là trong đầu tự vẽ ra cái bóng đen thui, xõa tóc dài thòng ngồi vẫy tay gọi trên ngọn cây. Sợ chết khiếp vậy đó mà tối nào cũng đòi nghe, nghe xong đi vệ sinh đêm thấy gió thổi lá me kêu xào xạc là tưởng bả đu xuống. Lập tức vứt dép chạy thục mạng vô mùng nhắm tịt mắt, hong dám thò cái chân ra ngoài vì sợ bả kéo.

Lớn lên rồi mới biết, làm gì có con ma vú dài nào trên đời. Chẳng qua là má bịa ra để hù dọa, giữ cho tụi mình không đi rong giữa trưa nắng bệnh, hay leo trèo té ngã sứt đầu mẻ trán mà thôi.

Giữa cuộc sống người lớn nhiều áp lực, tự dưng thèm lắm được một lần nhỏ lại, được nằm trên chõng tre để nghe má hù dọa như ngày xưa.

Còn bạn, tuổi thơ của bạn từng bị dọa bởi con ma nào? Cùng ngồi lại đây kể cho Út Bông nghe với nhé! ❤️

27/07/2026

BẠN CÓ CÒN NHỚ "CẦU TUỘT" ĐỐNG RƠM NGÀY XƯA? 🌾

Nếu là thế hệ 8x, 9x lớn lên ở chốn đồng quê, chắc hẳn bạn chẳng thể nào quên cái mùi ngai ngái, ngòn ngọt của rơm rạ mỗi độ thu hoạch lúa.

Ngày đó, cứ gặt xong là ba má lại tấp rơm thành những đống bự chảng giữa đồng. Với đám con nít nghèo tụi mình, đó chính là cái "công viên giải trí" xịn nhất trần đời. Cứ chiều chiều, trời bắt đầu dịu mát là cả đám lại canh me chạy ùa ra ruộng. Đứa này nối đuôi đứa kia trèo lên tít trên cao, phóng tầm mắt nhìn quanh cánh đồng mênh mông lộng gió, rồi nhắm mắt lấy đà... tuột cái vèo xuống lớp rơm êm ái bên dưới.

Chơi rơm thì xót và ngứa thấy mồ. Rơm vụn chui vào trong áo, vương đầy trên tóc, gãi đỏ sần cả tay chân. Vậy mà có đứa nào biết ngán đâu? Cứ chơi lăn lộn từ đống rơm này qua đống rơm khác, chơi đến mồ hôi nhễ nhại, đợi tới lúc trời sụp tối, ba mẹ đứng đằng xa la inh ỏi gọi về tắm rửa ăn cơm mới chịu tản ra.

Bây giờ lớn khôn, giữa phố thị xô bồ, thỉnh thoảng lại thèm một lần được ngứa ngáy, lấm lem bùn đất như thế. Thèm cái không khí bình yên ngoài đồng, thèm được vô tư lự cười đùa cùng lũ bạn ngày xưa...

Góc ký ức của bạn có cất giấu đống rơm vàng nào không? Cùng ngồi lại đây, nhấp ngụm trà và kể cho Út Bông nghe với nhé! ❤️

23/07/2026

Chiều nay ngẫu nhiên cầm trên tay gói mì giấy Miliket quen thuộc, tự dưng bao nhiêu ký ức ngày xưa ùa về trong tâm trí, sống mũi cay sè từ lúc nào...

Nhớ những ngày tháng khó khăn ở quê, nhà nghèo rớt mồng tơi, làm gì có tiền mua quà bánh đắt tiền. Thế nhưng, đối với đám con nít tụi mình hồi đó, gói mì tôm sống rẻ tiền mua ở tiệm tạp hóa đầu xóm lại là một thứ "sơn hào hải vị" vô cùng sang chảnh.

Cảm giác cầm gói mì trên tay mà hồi hộp, nôn nao lạ thường. Phải ngồi bệt xuống thềm nhà gỗ, cẩn thận bóp cho mì tôm nát vừa tới rồi xé gói muối bột nêm nhỏ xíu màu bạc đổ vào. Thêm chút đường, chút chanh cho đậm đà rồi xóc đều lên. Đưa lên miệng hít hà cái mùi thơm nồng, rồi ngửa cổ đổ thẳng vào miệng—vị cay cay, mặn mặn, giòn rụm tan trong miệng khiến đứa nào cũng nhắm tịt mắt lại vì quá đỗi thỏa mãn.

Hồi đó có gì ngon cũng chia nhau, gói mì bẻ đôi chia ba, miệng đứa nào cũng dính đầy bột cay đỏ lè mà cười ré lên vui muốn chết. Cả một bầu trời tuổi thơ hồn nhiên, vô tư lự nằm gọn trong những trưa hè sau nhà như thế đấy.

Giờ lớn khôn, cuộc sống đủ đầy hơn, muốn ăn bao nhiêu đồ ngon vật lạ cũng có, nhưng sao tìm hoài chẳng lại được cảm giác nôn nao, hồi hộp của ngày thơ bé...

Còn bạn, trong góc ký ức của riêng mình, bạn có từng cùng lũ bạn ăn lén gói mì tôm sống sau nhà như thế không? Cùng ngồi lại đây, kể cho Út Bông nghe với nhé! ❤️

16/07/2026

Tuổi thơ 8x9x chắc ai cũng có cho mình chiếc lồng đèn bằng lon sữa, bình dị nhưng tự tay mình làm thì hạnh phúc lắm 🎈

15/07/2026

Trứng vịt kho nước mắm , mang tình yêu của ngoại

14/07/2026

Vị ngọt trái nhãn lồng... hay là hương vị của những năm tháng cũ?

Hôm nay lướt qua một chiếc video nhỏ về miền Tây, hình ảnh con bé Út Bông lẽo đẽo theo má ra đồng, giật mình thấy lồng ngực thắt lại một nhịp. Bờ rào dâm bụt, mấy đám cỏ gà, và dây nhãn lồng (hay người quê mình hay gọi là dây chùm bao) mọc dại xanh um một góc bờ đê.

Thứ quả dại nghèo nàn ấy, từ bao giờ đã trở thành cả một bầu trời tuổi thơ của những đứa trẻ lớn lên từ bùn đất?

Ngày đó, làm gì có bánh kẹo đầy nhà như bây giờ. Mùa hè, nắng quái miền Tây rát cả da mặt, trưa nào trốn ngủ lén má đi chơi, cái đám rào sau nhà chính là "thiên đường". Mấy trái nhãn lồng chín vàng ươm, được bọc trong lớp lưới xanh mỏng manh như chiếc lồng đèn lơ lửng. Hái xuống, bóc lớp lưới ra, bên trong là trái tròn vo bóng bẩy. Cắn nhẹ một cái—cái vị chua chua ngọt ngọt tứa ra đầu lưỡi, hạt thì nhỏ li ti nhai giòn rụm, vui tai đến lạ.

Nhớ nhất là dáng má. Nắng chiếu lóa cả mắt trên đồng lúa, má khom lưng làm cỏ, mồ hôi ướt đẫm tấm áo bà ba sờn cũ. Con bé ngày ấy hái được nhắm trái to nhất, ngọt nhất, lật đật chạy ù lại khoe, xòe đôi bàn tay dính nhựa nhỏ xíu ra đưa cho má: "Má ăn miếng cho mát ruột nghen!". Má cười, nụ cười nheo nheo đuôi mắt hằn vết chân chim, xoa đầu con rồi bỏỏm bẻm nhai. Lúc đó, thấy vị ngọt không chỉ ở đầu lưỡi mà lan cả vào trong ngực, ấm áp đến tận bây giờ.

Thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt. Lớn lên, mỗi đứa bôn ba một ngả, người thành thị, kẻ phương xa. Cơn lốc của cơm áo gạo tiền cuốn chúng ta đi qua những tiệm cà phê sang trọng, những món ăn đủ vị Á Âu. Nhưng đôi khi, giữa đêm khuya thanh vắng, thèm làm sao cái cảm giác được ngồi bệt trên bờ đê lộng gió, bứt một trái nhãn lồng ven đường, rồi nghe tiếng gió đồng thổi qua tóc, nghe tiếng cười của má vọng về từ quá khứ.

Bây giờ, muốn tìm lại một dây chùm bao mọc dại ven đường sao mà khó quá. Đô thị hóa phủ lấp những khoảng đất trống, cũng đồng thời che khuất đi một góc ký ức hồn nhiên.

Còn bạn, giữa bộn bề cuộc sống hôm nay, có bao giờ vô tình ngửi thấy một mùi hương cũ, hay thấy một hình ảnh quen thuộc để rồi lặng người đi, tự hỏi: Bạn có còn nhớ hương vị của ngày xưa ấy không?

13/07/2026

Tuổi thơ của cô chú mình có món bánh lá mít không? Có những hương vị không chỉ ngọt,béo mà còn chứa cả ký ức đẹp cùngf g. ba mẹ

10/07/2026

Các bác có nhớ món chuối chiên của mẹ mà miền tây mình ai cũng từng ăn không ?

16/06/2026

"Năm 30 tuổi, mình nhận ra thế giới ngoài kia công bằng đến đáng sợ. Bạn làm sai, bạn trả giá. Bạn mệt mỏi, người ta lại càng muốn dìm bạn xuống.
Vô tình nghe đồng nghiệp nói xấu sau lưng, lòng mình quặn thắt... nhưng rồi mùi lá chuối của món bánh mẹ gửi lên làm mình nhớ lại lời ba dạy. Thắng thua ở đời, chẳng quan trọng bằng việc mình có còn giữ được cái tình hay không.
Tự nhiên thấy lòng nhẹ tênh. Cảm ơn ba! 🌿

Còn bạn, hôm nay có mệt vì chuyện thiên hạ không? Đừng để họ làm bạn mất vui nhé! 👇

"

09/06/2026

Giữa hiện đại vội vã, bạn có bao giờ thấy "nhớ" một thứ gì đó đã cũ?
Đó là mùi bông gòn, là tiếng đài cassette rè rè, hay đơn giản là nụ cười hiền hậu của ông bà. Hãy để Út Bông đưa bạn về thăm miền Tây năm 1996, nơi niềm vui chưa bao giờ tốn kém, nhưng lại đắt giá nhất.
Ghé thăm nhà Út Bông mỗi ngày nhé! 🥥✨

Address

Tiền Giang, TP. HCM
My Tho
860000

Opening Hours

Monday 06:00 - 23:00
Tuesday 06:00 - 23:00
Wednesday 06:00 - 23:55
Thursday 06:00 - 23:55
Friday 06:00 - 23:00
Saturday 06:00 - 23:00
Sunday 06:00 - 23:00

Telephone

+84364639113

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tuổi Thơ Miền Tây posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tuổi Thơ Miền Tây:

Shortcuts

Share