21/07/2015
Lững thững bước vào làm quen với LEN - SỢI, từ ngày ái nữ đầu của chúng tôi vào đại học. Tôi ở Nha Trang. Đối với Sài Gòn thời bấy giờ thì chốn con tôi sắp đến ( Sài Gòn) là nơi phồn hoa đô hội và Nha Trang của chúng tôi là tỉnh lẻ.
Đưa con vào nhập học, với những ngày hai mẹ con dắt tay nhau lang thang ở quận I Sài Gòn. Dán mắt vào những gian hàng "handmade" len sợi. Mẹ con chúng tôi mê mẩn, tần ngần ngắm nghía. Con gái tôi xuýt xoa ước ao "giá như... giá như..."_ " con thích... con thích quá..." Nhưng với kinh tế thuở ấy của gia đình chúng tôi, những cái " giá như_ con thích"... thật không thể nào đáp ứng. Bởi vì những món đồ bằng len sợi ấy quá mắc, người ta tính bằng USD.
Dắt tay con bước vội đi _ chạy xa khỏi những cửa hiệu ấy,con tôi vẫn nuối tiếc, vẫn đắm đuối mê say...
Bóp nhẹ tay con tôi bỗng nói ( như không thể kiểm soát được mình đã nói gì) _ tôi nói :" Mẹ làm được, mẹ sẽ móc áo cho con"
Ánh mắt đầy hân hoan, hi vọng, con tôi thảnh thốt reo vui " thật không mẹ?"
_ " Thật chứ sao không. Mẹ sẽ móc cho con. Thật đấy!
Trở về Nha Trang với lòng rối bời vì câu hứa, lo lắng sợ con sẽ thất vọng vì mẹ không thật, mẹ lừa dối con... làm sao đây???
Tìm mua tất cả sách dạy móc, từ sách nội đến sách ngoại... Móc sai: tháo chỉ. Cắt từng đoạn, băm bổ... Cuối cùng một ngày nọ con tôi cũng có áo móc như lời mẹ đã nói.
Tôi móc bất cứ nơi đâu, không để đôi tay nghỉ ngơi. Điều đó có người xem là trò tiêu khiển của kẻ dở hơi, học đòi tiểu thư_ nhưng với tôi đó là cách tôi muốn nói tôi yêu gia đình tôi, con cháu tôi biết là nhường nào.
Và cứ thế, cứ thế ... tôi vẫn cần mẫn, miệt mài móc và móc cho con gái thứ hai_ và giờ thì đến lượt cho cháu ngoại đầu tiên.
Thích làm sao vẻ mặt các con tôi hân hoan thích thú khi đón nhận những tấm áo tôi móc và mặc vừa vặn, xoay một vòng trước gương... Nhưng cũng buồn làm sao khi các cháu "pó tay" trước model trẻ trung bay bướm của mẹ. Đôi khi móc rộng quá, chật quá... không vừa. Đằng sau mỗi cái chê ấy các cháu vẫn an ủi tôi bằng câu " Không sao đâu me, cũng tạm ổn mà... con thích lắm, cảm ơn me."
Bản thân tôi thì không thể để như vậy được, lại hì hục tháo chữa, hí hoáy móc lại. Có khi móc cho cô em thì lại phải tặng cô chị, cũng có khi móc cho cô chị thì " hú vía" lại vừa cô em. Tệ nhất là dạo sau này khi có con cháu ngoại, cái nào lỡ nhỏ thì lại dành cho cháu... thế là tạm ổn, đỡ vất vả!
Cũng sai chứ, làm sao không sai được khi tôi chưa từng được học qua trường lớp nào về đan móc, không biết cắt may quần áo. Các con tôi luôn có sẵn một câu "châm chích ngôn" _ " Đẹp thì mặc gấp, chật cũng mặc, nhưng xấu thì... ít mặc." Không sao và chúng sẽ đưa vào bộ sưu tập " những món đồ dùng để trưng bày không mặc được"
Rồi một hôm ngẫu hứng lẫn bạo gan, tôi lấy áo dài của con gái năm đại học ra, căng lên nệm và chăm chỉ, cần mẫn, lo dò móc... Cũng bớt eo, cũng chiết nách... đó là chiếc áo dài màu đen, cổ thuyền viền kim cương mà con tôi mặc lần đầu trong buổi tiệc ở công ty. Rồi liên tiếp thêm vài chiếc áo dài... khó khăn lắm, gắng sức lắm với từng tác phẩm.
Tôi úp mặt vào đôi tay mà đã một lần con gái tôi phong tặng " Đôi tay vàng của mẹ" để tỏ tình với các con trong căm lặng lẫn nước mắt "Mẹ chỉ biết yêu các con bẳng hai bàn tay với những tấm áo, với những tẩn mẫn..." Với tôi những tấm áo là món quà quê của mẹ gởi đến cho con cháu.
Đừng e sợ khó. Đừng nản lòng. Với tình yêu, sự kiêu hãnh được làm NGƯỜI MẸ "đúng nghĩa". Sẽ giúp bạn đạt được ước muốn, sự kì vọng của người thân.
Và tôi đã thành công trong mắt gia đình nhỏ của tôi.