Quynh Loan Nguyen

Quynh Loan Nguyen Thời trang Móc tay bằng sợi chỉ

15/03/2019

Chở che

13/03/2019

Sắp đến sinh nhật của bạn chưa?

13/03/2019

Gặp việc như ý thì vui cười đắc ý, gặp chuyện không vui thì gục đầu ủ dột, đó là tâm lý chung của rất nhiều người. Tuy nhiên, kết quả thành hay bại lại quyết định bởi thái độ đối đãi của một người khi đứng trước sự v...

Học thôi
02/08/2017

Học thôi

Thời tiết trở lạnh, những bệnh về đường hô hấp cũng tăng cao đột biến. Các chứng ho do dị ứng thời tiết, ho gió, ho do cảm lạnh,... là phổ biến nhất. Bỏ chút thời

1 cây kim + cuộn chỉ + lòng đam mê + t/yêu thương ....Đó là đáp số để tạo nên 1 tấm áo . Chỉ thế thôi
05/12/2015

1 cây kim + cuộn chỉ + lòng đam mê + t/yêu thương ....
Đó là đáp số để tạo nên 1 tấm áo .
Chỉ thế thôi

Đã vào thu rồi sao?! cái mùa mà suốt từ tấm bé đến trưởng thành, làm vợ- làm mẹ mình vẫn háo hức: phá cỗ Trung Thu.
50 năm là bấy nhiêu năm mình được hưởng hạnh phúc trọn vẹn mùa Trung Thu, nhưng từ cuối tháng 8 năm 2007 âm lịch cho mãi đến nay và có lẽ đến cả mai sau, Trung Thu nào mình cũng lặng lẽ khóc vì nhớ Mẹ.
Mượn tạm bài nhạc “ Giấc mơ mùa thu” xin phép tác giả được sửa nhân danh xưng:
“… Người đi ra đi mãi mãi… vẫn không phai niềm nhớ thương… Dù biết Người đi, Người đi sẽ không quay về, sao con còn nhớ Ai, đợi chờ Ai. Ngày nào còn mang hơi thở, chắc con vẫn còn nhớ Người… mỗi khi thu về con khóc Mẹ…”

Ngẩn ngơ trở lại cuộc sống sau cú sốc lớn lao ấy, trước đã khép kín, giờ đây mình chỉ biết đến gia đình nhỏ của mình thôi. Rồi ngày lại ngày đợi chờ những tai ương sẽ đến. Thuở bé Mẹ dạy dỗ: “ con muốn ăn phải xin phép người lớn” giờ đây mình đã lớn- đã quá lớn vẫn không dám quên lời Mẹ dạy. Ngậm ngùi dâng hoa trái lên bàn thờ kính Mẹ, lòng thì thầm… “ Mẹ ơi, con mời Mẹ - Mẹ ơi, con dâng Mẹ bánh trái…” mà mắt ngấn lệ.
Thế là từ đấy không còn phá cỗ Trung Thu để nhấm nháp miếng bánh đặc trưng của mùa thu với hương vị thơm của trà. Loại bánh với hình dạng vuông, tròn…mà cớ sao không cho con được vuông tròn hạnh phúc bên Mẹ.
"Con dù có lớn vẫn là con của Mẹ
Đi suốt cuộc đời lòng Mẹ vẫn theo con” _ Chế Lan Viên

Khi bạn ngồi thêu chỉ là bạn làm việc tẩn mẩn, chăm chỉ nhưng khi bạn ngồi đan ngồi móc… thì bạn ơi với đôi kim đan hay chỉ với 1 chiếc kim móc + sợi chỉ… bạn đã ôm vòng lấy cơ thể của con cái bạn, người thân của bạn Và đã có 1 thời mình đã ôm Mẹ mình bằng cách ấy. Mỗi năm thân hình Mẹ mình gầy hơn một tí, mình đã cảm nhận như thế trong nỗi lo vô cớ, trong mỗi lần móc áo cho Mẹ…
“ Nàng Bân của Mẹ” đó là cái tên mà Mẹ đã tặng cho mình mỗi khi mình hí hoáy móc những tấm áo tặng Mẹ.

Ngày Mẹ mình mất Thầy dặn “ thể như Mẹ đi chợ xa, con phải ngoan đừng khóc để Mẹ yên lòng ra đi…” nhưng con làm sao mà có thể nghe lời Thầy – con khóc ầm ĩ, vẫy vùng xô đẩy tất cả để lao theo Mẹ, để được chen chúc nằm bên Mẹ với một giấc ngủ dài vô tư , như thuở ấu thơ – Mẹ ơi, Mẹ vẫn sẽ giành lấy phần bên ướt mà nằm, và dành phần khô ráo cho con nhé – Nhưng giờ Mẹ đã khác xưa, Mẹ đã khác xưa… Mẹ chẳng thèm nghe tiếng gào vô vọng của con nữa rồi Mẹ ơi.
Nhắn ai còn Mẹ thì hãy trân trọng, yêu quý những giờ phút được ở bên Mẹ… khi Mẹ đi xa rồi thì trời đất như sụp đổ, hụt hẫng và côi cút lắm cho dù bạn đã ở vào lứa tuổi nào kể cả thất thập…

Bao lời lẽ như tàn lụi trước nỗi nhớ Mẹ đến tê dại trong lúc này. Để khép lại chút tâm tư bi lụy thay lời kết, lại phải mượn lời của bài hát:
“ Hôm nay cõng Mẹ đi chơi
Một mai ngồi khóc bên trời
Hôm nay cõng Mẹ đi chơi
Một mai Mẹ bỏ con rồi
Mẹ để con mồ côi
Mẹ đành rời xa, rời xa con rồi
Cuối đời là trò chơi
Trò chơi lên trời”
“ Cõng Mẹ đi chơi” – Trần Quế Sơn

Để xem hình ảnh vui lòng nhấp vào đường link bên dưới:
https://www.facebook.com/Quynh-Loan-Nguyen-814670401936491/timeline/

08/10/2015

Thời trang áo móc của MẸ - dấu lặng của con .
9 năm sau ngày MẸ rời bỏ con ,cháu

Lững thững bước vào làm quen với LEN - SỢI, từ ngày ái nữ đầu của chúng tôi vào đại học. Tôi ở Nha Trang. Đối với Sài Gò...
21/07/2015

Lững thững bước vào làm quen với LEN - SỢI, từ ngày ái nữ đầu của chúng tôi vào đại học. Tôi ở Nha Trang. Đối với Sài Gòn thời bấy giờ thì chốn con tôi sắp đến ( Sài Gòn) là nơi phồn hoa đô hội và Nha Trang của chúng tôi là tỉnh lẻ.
Đưa con vào nhập học, với những ngày hai mẹ con dắt tay nhau lang thang ở quận I Sài Gòn. Dán mắt vào những gian hàng "handmade" len sợi. Mẹ con chúng tôi mê mẩn, tần ngần ngắm nghía. Con gái tôi xuýt xoa ước ao "giá như... giá như..."_ " con thích... con thích quá..." Nhưng với kinh tế thuở ấy của gia đình chúng tôi, những cái " giá như_ con thích"... thật không thể nào đáp ứng. Bởi vì những món đồ bằng len sợi ấy quá mắc, người ta tính bằng USD.
Dắt tay con bước vội đi _ chạy xa khỏi những cửa hiệu ấy,con tôi vẫn nuối tiếc, vẫn đắm đuối mê say...
Bóp nhẹ tay con tôi bỗng nói ( như không thể kiểm soát được mình đã nói gì) _ tôi nói :" Mẹ làm được, mẹ sẽ móc áo cho con"
Ánh mắt đầy hân hoan, hi vọng, con tôi thảnh thốt reo vui " thật không mẹ?"
_ " Thật chứ sao không. Mẹ sẽ móc cho con. Thật đấy!

Trở về Nha Trang với lòng rối bời vì câu hứa, lo lắng sợ con sẽ thất vọng vì mẹ không thật, mẹ lừa dối con... làm sao đây???
Tìm mua tất cả sách dạy móc, từ sách nội đến sách ngoại... Móc sai: tháo chỉ. Cắt từng đoạn, băm bổ... Cuối cùng một ngày nọ con tôi cũng có áo móc như lời mẹ đã nói.
Tôi móc bất cứ nơi đâu, không để đôi tay nghỉ ngơi. Điều đó có người xem là trò tiêu khiển của kẻ dở hơi, học đòi tiểu thư_ nhưng với tôi đó là cách tôi muốn nói tôi yêu gia đình tôi, con cháu tôi biết là nhường nào.
Và cứ thế, cứ thế ... tôi vẫn cần mẫn, miệt mài móc và móc cho con gái thứ hai_ và giờ thì đến lượt cho cháu ngoại đầu tiên.

Thích làm sao vẻ mặt các con tôi hân hoan thích thú khi đón nhận những tấm áo tôi móc và mặc vừa vặn, xoay một vòng trước gương... Nhưng cũng buồn làm sao khi các cháu "pó tay" trước model trẻ trung bay bướm của mẹ. Đôi khi móc rộng quá, chật quá... không vừa. Đằng sau mỗi cái chê ấy các cháu vẫn an ủi tôi bằng câu " Không sao đâu me, cũng tạm ổn mà... con thích lắm, cảm ơn me."
Bản thân tôi thì không thể để như vậy được, lại hì hục tháo chữa, hí hoáy móc lại. Có khi móc cho cô em thì lại phải tặng cô chị, cũng có khi móc cho cô chị thì " hú vía" lại vừa cô em. Tệ nhất là dạo sau này khi có con cháu ngoại, cái nào lỡ nhỏ thì lại dành cho cháu... thế là tạm ổn, đỡ vất vả!

Cũng sai chứ, làm sao không sai được khi tôi chưa từng được học qua trường lớp nào về đan móc, không biết cắt may quần áo. Các con tôi luôn có sẵn một câu "châm chích ngôn" _ " Đẹp thì mặc gấp, chật cũng mặc, nhưng xấu thì... ít mặc." Không sao và chúng sẽ đưa vào bộ sưu tập " những món đồ dùng để trưng bày không mặc được"
Rồi một hôm ngẫu hứng lẫn bạo gan, tôi lấy áo dài của con gái năm đại học ra, căng lên nệm và chăm chỉ, cần mẫn, lo dò móc... Cũng bớt eo, cũng chiết nách... đó là chiếc áo dài màu đen, cổ thuyền viền kim cương mà con tôi mặc lần đầu trong buổi tiệc ở công ty. Rồi liên tiếp thêm vài chiếc áo dài... khó khăn lắm, gắng sức lắm với từng tác phẩm.

Tôi úp mặt vào đôi tay mà đã một lần con gái tôi phong tặng " Đôi tay vàng của mẹ" để tỏ tình với các con trong căm lặng lẫn nước mắt "Mẹ chỉ biết yêu các con bẳng hai bàn tay với những tấm áo, với những tẩn mẫn..." Với tôi những tấm áo là món quà quê của mẹ gởi đến cho con cháu.

Đừng e sợ khó. Đừng nản lòng. Với tình yêu, sự kiêu hãnh được làm NGƯỜI MẸ "đúng nghĩa". Sẽ giúp bạn đạt được ước muốn, sự kì vọng của người thân.
Và tôi đã thành công trong mắt gia đình nhỏ của tôi.

Address

Nha Trang

Telephone

+84994455869

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quynh Loan Nguyen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Quynh Loan Nguyen:

Share