25/11/2020
Làm Sao Để Đỡ Vô Duyên ?!?!
Câu hỏi này thật ra là rất khó trả lời chứ không phải dễ đâu. Vì nhân sinh quan mỗi người mỗi khác, phải nói là cực kì khác. Có người cho rằng cười hô hố trong đám tang là một biểu hiện của sự lạc quan vượt qua nỗi sợ thường trực về những gì sẽ diễn ra đằng sau cái chết. Có người lại cho rằng việc hàng năm cứ tới năm mới lại chúc phúc sớm sinh được quý tử cho một cặp vợ chồng hiếm muộn lâu năm là một biểu hiện cho tấm lòng chân thành quan tâm đến hậu sự của những người mà hậu vận của họ không hề liên quan gì tới phận sự của mình. Có người lại cho rằng béo má gõ đầu hỏi một đứa trẻ xem năm nay có được học sinh giỏi không hay lại ăn hại tốn tiền của cha mẹ là một biểu hiện cho tình yêu thương vô bờ bến mà có vẻ như xài với con mình chưa hết quota nên có quyền mang sang hỏi han con người khác. Túm gọn lại, có rất rất rất nhiều quyển sách dạy cách mặc sao cho (có vẻ) sành điệu, cách ăn sao cho (có vẻ) sành sỏi, cách nói sao cho (có vẻ) sành đời; nhưng chưa thấy cuốn sách nào chỉ dẫn cách sống sao cho khiêm nhu và tinh tế, hay ít ra là SỐNG SAO CHO ĐỠ VÔ DUYÊN. Sau đây là một số suy nghĩ của tôi về việc làm thế nào để tránh là người vô duyên, nhất là khi làm việc trong môi trường công sở:
1.Nếu không nói được điều gì tốt đẹp, HÃY GIỮ IM LẶNG:
Cách dễ nhất để biết được điều mình sắp nói ra có tốt đẹp hay không, chính là hãy dừng lại một vài phút và dùng bộ não bé nhỏ suy nghĩ xem nếu có ai đó nói điều tương tự như mình sắp nói và đặt mình vào trong ĐÚNG Y CHANG hoàn cảnh của người nhận được câu nói đó, thì mình sẽ cảm thấy như thế nào ?!?! Nhớ là phải thực sự đặt mình vào đúng y chang hoàn cảnh của người chuẩn bị nhận câu nói đó rồi tự suy nghĩ thật kỹ xem câu nói đó có làm tổn thương người khác hay không.
2.Nếu thực sự không biết cách đùa dí dỏm và thú vị, ĐỪNG CÓ ĐÙA:
Những người có thể nói đùa một cách duyên dáng và mang đến những tiếng cười phá vỡ sự ngăn cách cũng như mang lại không khí thoải mái; là những người có thể đạt tới trình độ tự giễu bản thân một cách đỉnh cao. Nhưng họ KHÔNG BAO GIỜ tìm chất liệu cho câu chuyện đùa của họ từ sự khiếm khuyết của người khác. Vui lòng nhớ điều này.
3.Nếu không mất khả năng nói, VUI LÒNG NÓI CẢM ƠN & XIN LỖI:
Không có ai thực sự hoàn hảo, sai lầm vẫn có thể xảy ra khi mình còn trẻ và thiếu trải nghiệm sống, khi mình chưa lắng nghe đầy đủ cả câu chuyện từ nhiều phía, khi mình quá già và để cho quá nhiều kinh nghiệm trở thành định kiến, nói chung là có thể xảy ra bất cứ thời điểm nào trong cuộc sống. Vì vậy điều cần thiết và đơn giản nhất là hãy biết nói lời xin lỗi khi nhận ra sai lầm; đừng nghĩ là người ta ở vị trí thấp hơn và trẻ tuổi hơn nên sẽ tự thấu hiểu/ tự suy ra được mình đang hối lỗi đây, chỉ là mình không (tiện) nói ra thôi. Nhưng cũng hãy nhớ, lời xin lỗi không chỉ gửi tới người nhận một cách vô tội vạ, mà lời xin lỗi nên giữ ở mức thấp nhất có thể, ĐỪNG DỄ DÃI với quá nhiều lời xin lỗi trong khi không làm gì để tránh lặp lại sai lầm đã xảy ra.
Tương tự như vậy, không ai có thể sống trên đời này mà không mang lòng biết ơn một ai đó. Vì vậy hãy nhớ nói lời cảm ơn một cách trân trọng với đầy tâm ý. Và quan trọng nhất là hãy giữ cho lời cảm ơn và sự biết ơn luôn ở sự trong sáng nhất có thể. Lòng biết ơn KHÔNG NÊN ĐẾN TỪ SỰ VỤ LỢI hay bất cứ điều gì mang tính vật chất.
4.Nếu không muốn làm mất cơ hội của bản thân, HÃY NHỚ CÂU “Y PHỤC XỨNG KÌ ĐỨC”:
Bà ngoại mình, dù chỉ có 5-6 bộ đồ bộ nhưng bà luôn giặt sạch sẽ, ủi tươm tất và cứ đi ra ngoài dù là đi chợ ngay quá đầu phố thôi thì bà cũng sẽ thay sang một bộ đồ sạch sẽ tươm tất chứ không bao giờ mặc đồ nhàu nhĩ ra đường. Ngày xưa hay có câu “Hữu xạ tự nhiên hương” nhưng quả thực nói theo nghĩa đen hay nghĩa bóng thì không phải ai cũng tự nhiên thơm như Hàm Hương, nên tốt nhất hãy giữ cho cơ thể đầu tóc sạch sẽ gọn gàng bằng sự chăm sóc thường xuyên. Rồi sau này lại có câu “Không nên đánh giá một cuốn sách bởi trang bìa” nhưng quả thực là các nhà tâm lý học từ Đại Học Princeton đã đưa ra nghiên cứu về ấn tượng đầu tiên của một người khi gặp người lạ lần đầu tiên, thì chỉ mất 1/10 giây để đánh giá về trustworthiness cũng như attractiveness. Thế nên tôi chưa bao giờ nói hãy mua đồ hiệu đi, hãy ăn mặc sang chảnh dùng đồ đắt tiền chưng diện đi; nhưng tôi luôn khuyến khích tất cả những người trẻ tôi từng làm việc cùng hoặc những người lớn tuổi mà tôi nghĩ rằng đủ thân thiết, về việc hãy cẩn trọng trong việc lựa chọn mang một đôi giày lịch sự thay vì một đôi dép tông lẹt quẹt khi đi làm, lựa chọn mua ít đồ hơn nhưng đường may tốt và chất liệu tốt thay vì mua nhiều đồ nhưng giá quá rẻ nên chất lượng ko tốt, lựa chọn trang phục phù hợp cho các đối tượng đối tác khác nhau làm sao để khi gặp mặt người giản dị thì không bị quá xa vời nhưng khi gặp người chỉn chu thì cũng không bị quá úi xùi.
5.Nếu không phải người rừng, ĐỪNG CƯ XỬ KÌ QUẶC:
Xã hội văn minh như ngày nay phải trải qua rất nhiều thế kỉ để tiến hoá từ một loài vượn sống trong hang đá, nên nếu không thúc đẩy được trí thông minh và sự phát triển của xã hội tiếp tục thì ít nhất cũng nên tuân thủ những chuẩn mực về cư xử và hành vi của loài người, thay vì cố tình đẩy lùi tiến trình tiến hoá đi ngược lại. Tôi không bao giờ đánh giá chuẩn mực dựa trên bề ngoài, điều đó chẳng ảnh hưởng gì tới sự nhận định về mức độ civility của bạn. Nhưng nếu bạn hú hét hoặc gây ồn ào ở chỗ cần giữ im lặng, chen lấn ở chỗ cần xếp hàng, văng bậy hoặc hút thuốc ở chỗ có trẻ nhỏ, ngoáy tai ngoáy mũi ngoáy rún ngoáy mông ở chỗ ko phải không gian riêng tư, khạc nhổ phóng uế bừa bãi ở nơi công cộng, buôn chuyện công ty nói xấu cá nhân khoe khoang tài sản tâm sự chuyện đời ở tại không gian hẹp như trong thang máy hay trên máy bay, mượn đồ dùng vật dụng hay trích dẫn thông tin khi chưa xin phép, hỏi han những câu hỏi riêng tư liên quan đến tình trạng hôn nhân/ sức khoẻ sinh sản/ xu hướng giới tính/ tuổi tác & cân nặng/ lương bổng & đãi ngộ mà không xem xét đến mức độ thân sơ của mối quan hệ hay sự cần thiết của việc cung cấp thông tin, đưa ra chỉ dẫn một cách áp đặt về việc nuôi dạy con cái/ cách nấu nướng cơm nước/ lựa chọn về mua sắm vật dụng gia đình/ cách thức chi tiêu/ sinh con hay không sinh con/ quyết định sống độc thân hay lập gia đình hay tái hôn... thì lúc đó xin phép cho tôi được đánh giá đấy là mức độ RẤT VÔ DUYÊN.
Nếu tôi có quá khó tính, xin hãy vui lòng lượng thứ cho nỗ lực không ngừng nghỉ trong việc phòng chống căn bệnh vô duyên. Bởi vì sống trong đời sống cần có một chút duyên, để làm gì em biết không, để gió không cuốn em đi mang em đi ra khỏi xã hội loài người. Bài post từ năm 2018, nhân có 1 bạn mới view lại bài post này nên hiện lên, nhận thấy mức độ phù hợp vẫn còn vẹn nguyên nên repost :)))
Nguồn: coppy.