17/07/2026
Năm 30 tuổi mình mới lấy chồng. Khi đó, mình là trưởng nhóm kinh doanh của một công ty dược, thu nhập mỗi tháng dao động từ 50 đến 60 triệu đồng. Chồng mình làm kỹ thuật viên tại một trung tâm bảo hành điện máy, lương khoảng 15 triệu.
Hồi mới cưới, nhiều người hay hỏi: "Không thấy áp lực à? Vợ kiếm gấp mấy lần chồng thì sau này khó bền lắm." Thú thật, mình cũng từng nghĩ như vậy. Nhưng rồi cuộc sống lại dạy mình một điều khác.
Có giai đoạn mình chạy doanh số liên tục, sáng đi sớm, tối về muộn. Những việc như đưa con đi học, họp phụ huynh, đưa bố mẹ hai bên đi khám, đóng tiền điện nước hay thay bóng đèn hỏng trong nhà... mình gần như chẳng phải bận tâm vì chồng đã lo hết.
Có hôm gần 10 giờ đêm mình mới về. Cơm vẫn nóng, con đã tắm rửa sạch sẽ, bài tập cũng làm xong. Anh chỉ hỏi đúng một câu: "Hôm nay em có mệt lắm không?"
Có lần mình hỏi anh: "Anh có bao giờ thấy chạnh lòng vì kiếm ít tiền hơn vợ không?"
Anh chỉ cười rồi nói: "Nếu anh cứ mải nghĩ chuyện hơn thua thì ai lo cho gia đình mình?"
Đến giờ, mình vẫn thấy câu nói ấy rất đáng giá.
Đúng là anh không có ước mơ làm giàu, cũng chẳng nhảy việc để tăng lương. Anh chỉ muốn có một công việc ổn định, đủ thời gian dành cho vợ con và mỗi tháng tiết kiệm được một khoản nhỏ.
Nhiều người sẽ bảo như vậy là không có chí tiến thủ. Nhưng mình lại nghĩ, có những người rất giỏi kiếm tiền nhưng cả năm không ăn nổi một bữa cơm trọn vẹn với gia đình. Cũng có những người thu nhập bình thường nhưng luôn khiến vợ con cảm thấy được quan tâm, được yêu thương và có một chỗ dựa.
Nếu được chọn lại, có lẽ mình vẫn sẽ chọn người như chồng mình.
---
(*) Độc giả Lê Liễu chia sẻ