26/03/2023
TÂM SỰ CỦA NGƯỜI MẸ PHẢI ĐI LÀM
Bé con của mẹ,
Giờ này con đã ngủ say, mấy giọt sữa vẫn còn dư trên má. Còn mẹ, mẹ say sưa ngắm em bé của mẹ. Dường như bao nhiêu cũng không đủ.
Bé con à, mai mẹ phải đi làm rồi! Thời gian trôi nhanh quá. Mới như hôm qua mẹ cùng baba dắt nhau vào viện chờ sinh con, mà giờ đã hơn 5 tháng trôi qua.
Suốt mấy tuần qua, mẹ cứ lưỡng lự phân vân giữa hai lựa chọn: ở nhà chăm con đến khi con đi học hay tiếp tục đi làm khi hết kỳ thai sản.
Chọn đi làm thì sẽ bỏ lỡ mất những cột mốc phát triển đầu đời của con; sẽ nhớ con phát khóc; sẽ lo lắng vì không biết ở nhà con có được bà chăm như mẹ chăm con hay không? Thật đáng tiếc khi lần đầu con biết ngồi, lần đầu con tập đứng, tập đi, lần đầu gọi "mẹ" gọi " bà" có thể mẹ sẽ không được chứng kiến. Mới nghĩ thôi mà nước mắt mẹ đã rơi rồi.
Bé con của mẹ còn sắp bước vào kỳ ăn dặm, mẹ lo những gì mẹ chuẩn bị sẵn cho con lại không được áp dụng. Mẹ cứ lo này lo kia mãi, nhiều đêm không ngủ nổi.
Nhưng chọn ở nhà thì mẹ sợ cảm giác trở thành người vô dụng lắm. Mẹ sợ những câu nói: Vẫn ở nhà trông con à, không đi làm mà phụ với chồng đi à, Ở nhà chồng nuôi sướng nhỉ. Cái danh " ăn bám" đáng sợ lắm con. Mẹ muốn mua gì cho con, cho bản thân cũng dè xẻn từng đồng, cũng đắn đo suy nghĩ, nhiều khi chỉ hận 1 đồng tiền có thể chia được làm 5 10 phần thì thật tốt.
Và rồi mẹ lựa chọn đi làm, vì mẹ mong muốn kiếm thêm được nhiều tiền hơn, để cho con được những thứ tốt hơn: quần áo đẹp, học trường tốt, uống sữa xịn. Bé con hiểu cho mẹ mà đúng không?
Nghĩ đến ngày mai, không được ở bên con những mấy tiếng đồng hồ, tranh thủ về giấc trưa thì con cũng đã ngủ, lòng mẹ buồn lắm. Mẹ sẽ nhớ con đến phát khóc mất thôi. Mẹ cũng lo lắm, bé con của mẹ sẽ khóc nhè, sẽ hoảng hốt lo lắng nếu không tìm thấy mẹ.
Ngày mai ở nhà với bà, bé con ngoan thật ngoan con nhé. Con cứ ăn đúng cữ, ngủ đúng giờ như vẫn là em bé thiên thần của mẹ. Rồi tối đi làm về chúng mình sẽ lại ôm nhau lâu thật lâu, được không con?