31/12/2025
2 GIỜ SÁNG.
Căn nhà yên ắng, cả thế giới như đang chìm vào giấc ngủ. Chỉ có mẹ vẫn thức, ôm con trong vòng tay tê mỏi. Vai nặng trĩu, lưng ê ẩm, mắt mẹ cay vì thiếu ngủ suốt nhiều đêm liền. Mẹ chẳng dám đặt con xuống, chỉ một tiếng thở khẽ cũng khiến con giật mình. Có những giây phút làm mẹ thấy đơn độc đến lạ – mệt mỏi, kiệt sức, nhưng rồi vẫn ôm con chặt hơn, vì mẹ biết con cần mẹ.
Rồi mai này con sẽ lớn lên, sẽ chẳng nhớ gì về những đêm mẹ thức trắng. Còn mẹ, mẹ cũng sẽ quên mất cái cảm giác tê tay, cái lưng đau âm ỉ, chỉ nhớ rằng đã từng có một thời mẹ thương con đến mức quên cả bản thân mình.
🌸🌸 Nếu bạn đang đọc những dòng này giữa đêm khuya, khi mọi thứ trở nên yên lặng đến nghẹn ngào – hãy nhớ rằng bạn không đơn độc. Ngoài kia, có rất nhiều người mẹ như bạn – vẫn đang âm thầm trao đi tình yêu thương vô điều kiện, giữa những đêm dài không ngủ.