28/05/2023
sự cô độc trong chính gia đình mình.
thỉnh thoảng nó hiện ra rất rõ ràng. ta không được lắng nghe, ta không được thấu hiểu, ta không được tôn trọng. tất cả đều cố tìm cách bước vào thế giới ấy của ta, thế giới của sự cô độc.
nhưng,
không phải vì họ muốn hiểu, chỉ là họ bước vào và phán xét, dè bỉu, thậm chí là chì chiết, cấm đoán.
để làm gì chứ? chỉ vì ta lựa chọn là ta, ta không sống theo cách họ muốn?
ta sẽ ổn cả chứ? nếu như cứ lặng lẽ sống theo cách người khác muốn. hẳn là không rồi. làm sao ổn được đây khi ta đang chối bỏ chính mình. bởi mất rất lâu ta mới tìm thấy được ta bên trong, dám sống thẳng thắn với những điều khởi lên bên trong mình, dám chọn con đường ít bóng người dù là đêm hay ngày.
thật không dễ dàng, nhưng hãy cứ can đảm bước tiếp như ta đã từng. gia đình đôi khi là vậy đó. để ta hiểu rằng, đôi khi, chỉ là đôi khi “nhà” là một loại cảm giác, “nhà” không hẳn là gia đình.