19/06/2026
Mùng 5 tháng 5, mâm cúng quê mình thiếu gì thì thiếu chứ đâu thể thiếu vài chục bánh tro (nhiều nơi còn gọi là bánh trạng) dẻo quẹo. Nhưng bà con mình đã thử xé miếng bánh tro, quẹt đẫm vô chén đường thốt nốt sệt vùng Bảy Núi chưa?
Bánh tro dẻo trong, cắn vô nó có vị lợ lợ thanh thanh đặc trưng của nước tro, vốn dĩ ăn không thì hơi nhạt miệng.
Vậy mà vừa quẹt vô lớp đường thốt nốt sệt Thành 7 Núi nó lại hợp đến lạ lùng.
Đường nấu nguyên chất không pha nó kẹo lại, dẻo quánh, óng ánh màu sẫm tự nhiên ôm trọn lấy miếng bánh.
Khi ăn, cái ngọt thanh, béo nhẹ và mùi thơm nức đặc trưng của thốt nốt. Càng ăn càng thấy bùi, vị ngọt nó cứ đọng mãi trong miệng mà không hề gắt gỏng.
Một sự kết hợp mộc mạc mà dính vô cùng, ăn một cái là bảo đảm muốn bóc liền cái thứ hai.