03/06/2019
ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA CHÚNG TA - Bát Nguyệt Trường An
Dư Hoài.
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ nghĩ đến Dư Hoài.
Tôi nhớ đến đêm đó, một Cảnh Cảnh đã từng dùng một tay đẩy đàn anh sang một bên, cũng giống như chị Lạc Chỉ bây giờ, không quan tâm đến tất cả mà nhào đến Dư Hoài ở bên cạnh, không biết xấu hổ là gì mà hôn cậu ấy điên cuồng.
Cậu ấy không hề cự tuyệt tôi.
Người hôn cậu ấy không phải cô bạn nhát cáy cùng bàn, Cảnh Cảnh đó không có dũng khí ấy.
Là tôi. Sự kiên trì và thỏa hiệp muốn được ôm cậu ấy, muốn được hôn cậu ấy, muốn được ở bên cậu ấy, thương yêu cậu, muốn được bên cậu, cùng nhau đối mặt với tương lai không biết trước, là tôi.
Quá khứ và tương lai thật sự có thể phân chia rõ ràng ư?
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay mình, bàn tay này tính sai đề toán nhưng lại có thể chụp lại thời gian vốn được mệnh danh là nước chảy, tôi không hề phân tách rõ chính mình thành hai bộ phận, tại sao lại bắt tôi phải tìm rõ ràng nguồn gốc của tình yêu?
Tôi nhớ cậu ấy, nỗi nhớ chưa từng nguôi ngoai sau ngần ấy năm. Thời gian thay đổi chúng ta, nhưng lại không thể thay đổi tình yêu.
Tôi cầm điện thoại lên, gửi cho Dư Hoài một tin nhắn.
“Mình ở Vãn Thu Cao Địa.”
Buổi sáng ngày nhận đáp án thi đại học, tin nhắn cuối cùng tôi gửi cho cậu ấy, hôm nay tôi lại dùng số điện thoại mới gửi lại cho cậu.
Câu chuyện của chúng tôi bị đứt đoạn sau tin nhắn ấy, hôm nay tôi phải ở đây, bắt đầu lại từ đầu.
Người mà mùa hè năm ấy tôi không chờ được, hôm nay tôi nhất định sẽ chờ được.
56 lời tỏ tình của Lộ Tinh Hà không bằng 1 câu "Xin lỗi tớ đến muộn" của Dư Hoài.
Thực ra, tỏ tình thế nào không quan trọng, quan trọng là ai nói mà thôi