27/07/2022
Cái gì phát ra từ miệng (output) sẽ đại diện cho tâm tướng (phần khí khái mà nó tỏa ra). Mà tâm tướng lại là cái được xây từ cái nó nạp vào hằng ngày (input) nó đọc sách gì, nó nghe nhạc gì, nó tiếp xúc với ai,... rồi "chế biến" phần input đó bằng cái vốn tự thân nó đang có ví như lối suy nghĩ, thói quen ứng xử, cách tiếp nhận, xử lý thông tin,... (mindset).
Từ góc độ này, việc xem xét một ông có được việc, có đáng tin, có làm ăn ra hồn ra vía gì không sẽ có 3 cách test.
Một, check phần output, phần này cá nhân mình thấy hơi thiên về cảm nhận, tại mấy thằng tiểu nhân nó toát ra "cái mùi" ghê lắm, nói chuyện mà mắt trợn láo liên, mồm mép tép nhảy với hay tự tuyên bố tao tốt thế này, tao tốt thế nọ thì có thể ngờ ngợ đề phòng ông này là vừa. Phần output này thiệt ra ai mà ngây thơ, non tơ chưa trải đời (như tui) đôi khi cũng không check ra được nỗi. Vì kịch sĩ giỏi nó khéo lắm, trình cảm nhận của mình non mà thêm nó chuẩn bị kỹ lưỡng thì nó vẫn lừa mình được như thường.
Hai, check phần input của nó. Cái này thì quan sát, hỏi hang coi lối sống nó sao. Thấy nó online ngày 8 tiếng, lướt tiktok, lướt facebook coi ba cái vớ vẩn, đêm thì thức khuya coi pỏn, ngày thì lười làm, lười đọc, lười vận động thì cũng đủ rõ đây là hạn level thấp, không có chí tiến thủ rồi. "Nhàn cư vi bất thiện", nên đứa nào mê sung sướng, mê ba cái giải trí nhiều thì hư hết. Đầu óc không có, thể lực không có, khát khao cũng không có thì giao việc gì chắc chắn là hỏng việc nấy. Với bản thân mà còn không có trách nhiệm thì chớ có đòi hỏi nó trách nhiệm được với ai cái gì.
Ba, check phần mindset. Cái này thì rủ nó đi chơi thể thao, chơi mấy môn có máu ăn thua là dễ thấy luôn. Nhìn coi cách nó chơi như thế nào, cống hiến hay ích kỷ thích thể hiện; chơi trung thực, thượng võ hay là thích ăn gian, bẩn tính. Mấy cái này vô thức trong lúc chơi thể thao sẽ hiện lên rất rõ (đặc biệt rõ hơn trong lúc đội đang thua thế hoặc về cuối trận đang mệt mỏi). "The way you do one thing is the way you do everything"
Và tất nhiên còn nhiều ví dụ nữa để check theo 3 cách này.
Từ đây lại thấy vì sao việc thay đổi tâm tướng (của mình và cả của người) là vô cùng khó. Vì output đang cùi thì chắc chắn là khó gặp được ai xịn để dẫn đường về chánh đạo được, thành ra input cứ càng lúc càng cùi hơn, mà input đã cùi thì chắc chắn mindset không thể cải thiện được, nếu vậy thì minset lại càng lúc càng xuống. Mà mindset càng lúc càng xuống thì lỡ gặp ai có output xịn họ đến họ dạy cho mình thì lại đâm ra ghét người ta, hoặc không tiếp thu nổi. Mà càng vậy thì xem như input xịn không vô được, nên cứ toàn vô mấy cái input cùi, càng vô càng lú... Đó cái vòng lặp nó vô tận vậy đó, thành ra một khi đầu óc mình đã cùi rồi, mà xung quanh cũng toàn bạn xấu, thêm cái nghiện pỏn, nghiện điện thoại nữa thì ôi thôi thôi... không phải cứ muốn tốt lên là tốt được liền.
Cơ mà ai giống mình, thấy được cái sự cùi, cái sự dốt, cái sự yếu đuối (cả về thể lực lẫn trí lực) của mình thì cũng coi như đang may phước, vẫn còn được cơ hội (cơ hội thôi chứ thành công hay chưa thì chưa biết nha). Tại vì cái tiên quyết để tốt lên trước tiên là phải biết mình tệ, giống như lạc đường mà muốn đi được về nhà thì trước tiên phải biết mình đã lạc tới đâu. Rồi từ cái chỗ thấy mình tệ cứ từ từ mò mẫm mà coi tìm cách cải thiện từ từ, từng chút. Chỗ này nhấn mạnh là phải TỪ TỪ TỪNG CHÚT và có lịch trình cụ thể, không quá nhàn cũng không quá sức. Đừng có kiểu nổi hứng được 2 hôm quyết tâm "đánh bại con quỷ trong bạn" để rồi đến hôm thứ 3 thì lại bị con quỷ hỏny dụ bỏ tập, nằm nhà xem pỏn nha mấy ông cố hahaha.
Tự thân mình cải thiện thì nói chung nó khó, khó vô vàng khó vì như đã nói, cả 3 cái input, output, mindset của ông đã tệ vãi cứt rồi thì giờ muốn cải thiện coi chừng cũng không biết đường làm sao, làm sai, làm ẩu thì đâu cũng lại vào đấy ngay. Cách hay nhất để cải thiện tình hình là phải đi bái sư. Đúng vậy, đi tìm một model lý tưởng, tìm một người mình muốn trở thành rồi năn nỉ người ta chỉ cho vài tips để up cấp từ từ. Ý niệm về một mentor xịn hay the second father là một ý rất hay liên quan đến chuyện tầm sư học đạo, tìm thầy để cho thầy chọn mình (ý là tìm được thầy xịn là vậy mà người chịu dạy mình hay không là khác) để hôm nào mình ngồi suy nghĩ rồi viết chi tiết về cái này chắc cũng thú vị.
Tất nhiên không phải xin cái là được liền, mà bản thân cũng phải cho thấy chút phẩm chất hoặc chí ít là cũng đang thiệt tình đi tìm cái tốt hơn mà học hỏi thì may ra cao nhân người ta mới xì từ từ cho mà đớp. Nên hãy giữ thái độ biết ơn, ghi nhớ là học tập cho nghiêm chỉnh, người ta chỉ cho 1 thì về cố mà rèn cho hết 1 chớ đừng chỉ rèn 0,25 rồi lại đi hỏi 2 hỏi 3 hỏi 4. Như vậy là thiếu lễ độ, không biết cố gắng, tham kết quả mà không biết phấn đấu. Không đáng được tiến bộ. Phải cố mà rèn thì thầy mới vui lòng chỉ bảo được.
Trích Matthew 7:7-11
“Ask and it will be given to you; seek and you will find; knock and the door will be opened to you. For everyone who asks receives; the one who seeks finds; and to the one who knocks, the door will be opened. Which of you, if your son asks for bread, will give him a stone? Or if he asks for a fish, will give him a snake? If you, then, though you are evil, know how to give good gifts to your children, how much more will your Father in heaven give good gifts to those who ask him!"
Dịch: Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho. Bởi vì, hễ ai xin thì được; ai tìm thì gặp; ai gõ cửa thì được mở. Trong các ngươi có ai, khi con mình xin bánh, mà cho đá chăng? Hay là con mình xin cá, mà cho rắn chăng? Vậy nếu các ngươi vốn là xấu, còn biết cho con-cái mình các vật tốt thay, huống chi Cha các ngươi ở trên trời lại chẳng ban các vật tốt cho những người xin Ngài sao?
Ảnh minh họa: Niềm vui của tôi khi chia sẻ sự tiến bộ của bản thân với người thầy hết lòng diều dắt.
-Light-